Bên ngoài sơn môn của Ngự Thú Tông.
Tiêu Ly Lạc và Ôn Triết Minh đeo mặt nạ Thanh Điểu, “áp giải” Thịnh Hi và Ngôn Triệt bị trói như đòn bánh chưng, nhẹ nhàng đáp xuống đất:
“Cho gọi người quản sự ra đây. Người mà Ngự Thú Tông các ngươi truy nã, bọn ta tìm được rồi.”
Lời này vừa dứt, ánh mắt của đám đệ tử trấn thủ sơn môn lập tức dồn lại, vừa tò mò vừa tức giận đánh giá hai người bị trói.
Việc tông môn bị tập kích là chuyện chấn động, để lại bóng ma tâm lý không nhỏ cho đệ tử Ngự Thú Tông. Nhưng ngoài cha con Hồ Tùng Nguyên từng tận mắt nhìn thấy Thịnh Hi và Ngôn Triệt, không ai nghĩ rằng thủ phạm gây náo loạn Ngự Thú Tông chỉ là một tên Kim Đan kỳ và một tên Luyện Khí kỳ.
Càng không ngờ là hai người khiến tông môn gà bay chó sủa, vậy mà nhanh như vậy đã bị bắt về.
Đệ tử canh cổng lập tức bước tới tiếp đón:
“Hai vị tiên trưởng thật là pháp lực cao thâm, nhanh như vậy đã bắt được ác đồ. Xin hãy đợi một lát, vãn bối đã phái người vào trong báo tin. Sau khi xác nhận thân phận, sẽ tiến hành thanh toán tiền thưởng cho hai vị.”
Tiêu Ly Lạc thúc giục:
“Nhanh lên, gia gia ta còn phải đi bắt tiếp kẻ bị truy nã tiếp theo.”
Kiếm tu thường nghèo nhưng rất biết đánh nhau, trong giới thợ săn tiền thưởng thì kiếm tu chiếm số lượng nhiều nhất. Tiêu Ly Lạc đeo kiếm sau lưng, ăn mặc đúng kiểu một kiếm tu điển hình.
Đệ tử giữ núi không suy nghĩ nhiều, liên tục vâng vâng dạ dạ, dẫn nhóm người Tiêu Ly Lạc vào một tiểu viện chờ khách dưới chân núi.
Không bao lâu sau, Thịnh Hi lập tức cảm nhận được một luồng thần thức cường đại bao phủ lên người mình — chính là do một tu sĩ Hóa Thần kỳ đang dò xét — Hồ Trinh.
Nàng và Ngôn Triệt liếc nhau một cái, đều không mở miệng, vẫn giả vờ bị phong bế linh lực, không cảm nhận được gì.
Hồ Trinh vốn kiêu ngạo, không đích thân ra mặt. Nhưng vì từng có vết xe đổ, Ngự Thú Tông lần này không dám chủ quan, cẩn thận phái một vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ cùng Hồ Tùng Nguyên tới xác nhận người.
Hồ Tùng Nguyên trên người mặc đầy pháp khí hộ thân, sợ lại bị Ngôn Triệt dùng vài tấm phù chú cho nổ thành đầu heo như trước.
Vừa thấy gương mặt đáng ghét của Thịnh Hi và Ngôn Triệt, Hồ Tùng Nguyên liền nổi đóa:
“Hai tên không biết sống chết, thật coi Ngự Thú Tông chúng ta là nơi dễ bắt nạt hả?”
Hắn vung chân định đá một cú, nhưng chưa kịp đụng tới Thịnh Hi đã bị Tiêu Ly Lạc đá văng:
“Không được đụng vào sư—… Mười vạn linh thạch đấy!”
Thịnh Hi khẽ nhắc:
“Hai mươi vạn.”
Chân của Hồ Tùng Nguyên đau nhói, bất mãn nói:
“Ta đánh phạm nhân cũng không được hả?”
Ôn Triết Minh ung dung đáp:
“Trước khi chúng ta nhận được tiền thưởng, bọn họ vẫn thuộc quyền quản lý của chúng ta. Ngươi không có quyền động thủ.”
Hồ Tùng Nguyên nhịn cơn giận, cẩn thận đánh giá Thịnh Hi và Ngôn Triệt, nhỏ giọng hỏi vị trưởng lão Nguyên Anh:
“Tiền trưởng lão, chính là bọn họ. Ngài nhìn ra có gì lạ không?”
Tiền trưởng lão lắc đầu, hỏi lại Tiêu Ly Lạc:
“Hai vị tiểu hữu tuổi trẻ tài cao, tiền đồ vô lượng. Không biết làm sao lại bắt được hai tên tiểu tặc này vậy?”
Ôn Triết Minh mặt không đổi sắc bịa chuyện:
“Bọn ta gặp hai người này ở chợ đen đang bán trứng linh thú, sau một hồi tranh cãi mới phát hiện ra đây là người mà quý tông truy nã.”
Thịnh Hi và Ngôn Triệt vừa cướp sạch Ngự Thú Tông, đi chợ đen tiêu thụ chiến lợi phẩm là chuyện hoàn toàn hợp lý. Huống chi nhân sự trong chợ đen phức tạp, khó mà điều tra thật giả, nên lời của Ôn Triết Minh cũng không bị nghi ngờ.
Mắt Hồ Tùng Nguyên sáng rỡ:
“Vậy túi trữ vật của bọn họ đâu?”
Ôn Triết Minh nhướng mày nói:
“Lúc phát hiện, trên người họ chỉ có mấy quả trứng linh thú cấp thấp, đã bị phá hỏng trong lúc đánh nhau rồi. Sao, chẳng lẽ quý tông bị trộm nhiều lắm à?”
Kho bí mật bị cướp sạch, ngàn năm tích góp hóa thành bọt nước — chuyện này ngoài cha con Hồ Trinh, không ai biết.
Hồ Tùng Nguyên không dám nhận, chỉ cười gượng:
“Ta chỉ tiện miệng hỏi thôi. Nhưng mà hai vị đạo hữu thân thủ phi phàm, sao lại phải đeo mặt nạ?”
“Bọn họ đáng giá ba mươi vạn linh thạch đấy. Không đeo mặt nạ thì ra đường bị cướp mất thì sao?” — Tiêu Ly Lạc trả lời hùng hồn.
Hắn là kiếm tu, nghèo một cách quang minh chính đại, chẳng ai nghi ngờ.
Một đạo truyền âm mật ngữ vang lên bên tai Hồ Tùng Nguyên:
“Dẫn chúng tới gặp ta.” — chính là lệnh của Hồ Trinh.
Hồ Tùng Nguyên hiểu ý, lập tức đưa một túi linh thạch cho Ôn Triết Minh:
“Hai vị đạo hữu vất vả rồi, đây là một chút thành ý của Ngự Thú Tông. Tiền trưởng lão, phiền ngài ở lại tiếp đãi hai vị đạo hữu một chút. Ta đưa hai tên tiểu tặc này đi giam giữ.”
Ba mươi vạn thượng phẩm linh thạch, không thiếu một viên. Ôn Triết Minh cất kỹ túi linh thạch, Tiêu Ly Lạc lại nói thêm:
“Trói bọn họ bằng Khốn Tiên Tỏa(*) của bọn ta, mỗi sợi giá một ngàn thượng phẩm linh thạch.”
Giá này đắt hơn thị trường tầm ba trăm linh thạch, nhưng cái bóng tâm lý mà Ngôn Triệt để lại cho Hồ Tùng Nguyên quá lớn, hắn nghi ngờ bình thường Khốn Tiên Tỏa căn bản không trói được Ngôn Triệt.
Để tránh rắc rối, hắn không thay dây trói mà trực tiếp đưa hai ngàn thượng phẩm linh thạch, xem như trả giá mua hai sợi Khốn Tiên Tỏa.
Tiễn mắt nhìn Hồ Tùng Nguyên đưa hai người rời đi, Tiêu Ly Lạc truyền âm hỏi Ôn Triết Minh:
“Nhị sư huynh, tại sao Ngự Thú Tông vẫn chưa cho ta rời đi?”
“Không tin bọn ta, sợ chúng ta là đồng bọn với họ. Giữ bọn ta lại, nếu có biến cố thì vị Nguyên Anh trưởng lão này sẽ ra tay khống chế chúng ta.” — Ôn Triết Minh nhàn nhạt đáp.
Tiêu Ly Lạc tặc lưỡi, ôm kiếm, trong lòng ngứa ngáy:
“Không biết Đại sư huynh khi nào mới ra tay đây…”
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên.
Mọi người trong phòng lao ra xem, chỉ thấy hướng Bách Thú Viên lại lửa cháy ngút trời. Đám yêu thú vốn đã bị bắt lại trước đó, một lần nữa phá vỡ trói buộc, lao về bốn phương tám hướng trong Ngự Thú Tông.
“Lại nữa rồi?!” Tiền Trưởng lão vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, muốn đi trấn áp đám yêu thú nổi loạn, nhưng lại phải dè chừng Ôn Triết Minh và Tiêu Ly Lạc.
Ôn Triết Minh cười ha hả:
“Xem ra quý tông gặp chút rắc rối rồi. Cần giúp thì cứ nói. Yêu thú Trúc Cơ kỳ giá năm trăm thượng phẩm linh thạch một con, Kim Đan kỳ là tám ngàn một con.”
Sau đợt biến động nội bộ trước đó, cao tầng của Ngự Thú Tông đã giảm mạnh, tu sĩ cao giai rất thiếu thốn. Tiền trưởng lão do dự chốc lát rồi gật đầu:
“Chỉ cần hai vị bắt giữ được yêu thú Kim Đan kỳ là đủ, nhưng nhất định phải bắt sống.”
“Dễ thôi.” Ôn Triết Minh đưa cho Tiêu Ly Lạc vài bình đan dược, hai người liền phi thân bay đi:
“Ngũ sư đệ, bình màu xanh là Thanh Tâm Hoàn, uống một viên trước đi.”
“Rõ rồi!” — Tiêu Ly Lạc uống xong Thanh Tâm Hoàn, lập tức cảm thấy đầu óc sảng khoái.
Ôn Triết Minh lấy hết Cuồng Hóa Đan ra, để Tiêu Ly Lạc dùng kiếm khí đánh nát rồi rải bột thuốc khắp Bách Thú Viên.
Đây là thứ được luyện chế đặc biệt sau khi Thịnh Hi đề ra kế hoạch đưa tang cho Ngự Thú Tông.
Cuồng Hóa Đan có thể giúp yêu thú tăng mạnh tu vi trong thời gian ngắn, thậm chí khiến yêu thú Kim Đan hậu kỳ đột phá lên Nguyên Anh kỳ.
Ngự Thú Tông vốn đã khốn đốn vì đám yêu thú nổi loạn, giờ được Thịnh Hi “quan tâm” thêm, đúng là họa vô đơn chí.
Ôn Triết Minh và Tiêu Ly Lạc lấy danh nghĩa “giúp đỡ”, thực chất là thêm dầu vào lửa.
Hồ Trinh đã chẳng còn tâm trí để lo hai tên “thợ săn tiền thưởng”. Vừa cảm nhận được biến động ở Bách Thú Viên, lập tức quay lại chỗ Thịnh Hi và Ngôn Triệt, nghi ngờ là bọn họ giở trò:
“Rốt cuộc là ai phái các ngươi tới?”
Hồ Tùng Nguyên nghiến răng:
“Cha, con hỏi rồi, nhưng chúng sống chết không chịu khai.”
“Không khai thì sao? Tìm hồn một cái là biết hết.”
Tìm hồn là bí pháp tra khảo trực tiếp thần hồn, người bị tìm hồn nhẹ thì hồn hải sụp đổ, biến thành kẻ đần, nặng thì nguyên thần tiêu vong, chết ngay tại chỗ.
Hồ Trinh đưa tay định bắt lấy Thịnh Hi, nhưng còn chưa chạm tới, chiếc kim trâm hộ thể trên tay nàng đã cảm ứng được sát ý, phóng ra một luồng lực mạnh mẽ đánh trả Hồ Trinh.
Hắn giật mình tránh né, tay bị cào ra một vết máu dài.
Thịnh Hi cười hề hề:
“Thúc thúc, ngài không được rồi a~”
_Chú thích_
*Khốn Tiên Tỏa (捆仙锁)*: Dây xích dùng để trói tiên, pháp khí có thể hạn chế linh lực đối tượng bị trói, chuyên dùng để giam cầm tu sĩ, yêu thú mạnh."
"