Biến thành mèo con không ảnh hưởng gì đến Thịnh Hi, nàng vẫn ở nhà làm cá mặn, sống cuộc sống như thần tiên.
Trưa nay, Ngôn Triệt muốn xuống núi mua đồ, tiện thể rủ Thịnh Hi cùng đi.
Ngôn Triệt yêu cầu cao với phù lục, bút phù và giấy phù đều là vật liệu cao cấp, hao phí lớn. Bút phù tốt khó tìm, lần này Tiên Dương Thành có buổi đấu giá, nghe nói có bán bút phù cao cấp, nên Ngôn Triệt muốn xem thử.
Cửa vào buổi đấu giá nằm trong một tửu lâu trông bình thường.
Ngôn Triệt vào tửu lâu, đưa một tấm lệnh bài đặc chế cho tiểu nhị. Tiểu nhị kiểm tra xong, dẫn hắn đến hậu viện của tửu lâu.
Ở giữa sân có một cây bàng to lớn, tiểu nhị ra hiệu cho Ngôn Triệt đặt lệnh bài vào một lỗ trên thân cây. Lệnh bài bị hút vào, cành cây khẽ rung, thân cây thô to nứt ra một lối đi chỉ đủ một người.
Ngôn Triệt xoa đầu Thịnh Hi an ủi, rồi bước vào.
Ánh sáng trắng lóe lên, chỉ một bước, nhưng trước mắt lại như một thế giới khác.
Rõ ràng vừa là chính ngọ (buổi trưa), nhưng bên trong cây bàng lại là đêm khuya.
Bầu trời đen kịt, những vì sao lạ lẫm lấp lánh không theo quy luật, như cát bạc bị tiên nhân vô tình làm đổ.
Một cung điện chín tầng rực rỡ kim bích chiếm trọn thế giới, trên đài cao nguy nga, những lồng đèn đỏ tươi kỳ dị tự động lay động dù không có gió.
“Sư muội, đây là Vô Nhai Các.” Ngôn Triệt thấp giọng giới thiệu với Thịnh Hi.
Vô Nhai Các là một trong những thế lực mạnh nhất Đông Nam Linh Giới, kinh doanh tình báo, mua bán vật phẩm, bao gồm cả buổi đấu giá tối nay.
Buổi đấu giá còn một canh giờ mới bắt đầu, Ngôn Triệt dẫn Thịnh Hi vào ăn uống trước.
Thịnh Hi mang theo đĩa riêng, ăn ngon lành, đột nhiên nghe giọng Lý Nham Duệ: “Sư muội, lần này ta mang đủ linh thạch, nhất định mua được Tẩy Tủy Dịch cho muội.”
Nhóm Lạc Phong Tông bước vào, Lý Nham Duệ đang bám theo Thịnh Như Nguyệt nịnh nọt.
Thịnh Hi hơi căng thẳng, sợ “ông cụ tùy thân” của Thịnh Như Nguyệt nhận ra mình. Nhưng nhìn đôi vòng vàng trên móng mèo, nàng yên tâm hơn.
Biến thành mèo, ngay cả Quy trưởng lão cũng suýt không nhận ra, phải lôi nàng đến trước mặt Kính Trần Nguyên Quân mới xác nhận danh tính.
Ông cụ tùy thân của Thịnh Như Nguyệt đang yếu, chắc không rảnh để ý tu sĩ tu vi thấp xung quanh.
Tệ nhất là bị lão đánh thêm lần nữa, dù sao nàng có pháp bảo hộ mệnh, không sợ lão già này.
Thịnh Hi lại cúi đầu ăn, nhưng phát hiện Thịnh Như Nguyệt đứng trước mặt mình.
Má ơi, bị phát hiện rồi!
Thịnh Hi hoảng hốt, theo bản năng chạy đến trước mặt Ngôn Triệt, hy vọng vòng vàng hộ thể phát huy tác dụng, tiện thể bảo vệ luôn Ngôn Triệt.
“Đạo hữu, linh sủng của ngươi dễ thương quá.” Thịnh Như Nguyệt liếc Ngôn Triệt, đưa tay về phía Thịnh Hi.
Thịnh Hi dựng thẳng tai, phì phì với nàng ta.
Thịnh Như Nguyệt giật mình, Lý Nham Duệ khinh bỉ: “Sư muội, chỉ là con mèo yêu tu vi thấp, không đáng để ý.”
“Nhưng dễ thương thật mà.” Thịnh Như Nguyệt lại muốn sờ Thịnh Hi, bị nàng phì một cái, mới không cam lòng thu tay, nói với Ngôn Triệt: “Đạo hữu, con linh sủng này ta mua, bao nhiêu linh thạch?”
“Không bán.” Ngôn Triệt ôm Thịnh Hi, không vui bảo họ đi: “Sư… mèo của ta không thích các ngươi, đi đi.”
Lý Nham Duệ thấy Ngôn Triệt mặc nội y nhàu nhĩ, tóc tai bù xù, tuy có nhẫn Tu Di nhưng đen sì chất lượng kém, nghĩ hắn chỉ là tán tu tu vi thấp may mắn vào được Vô Nhai Các.
Hắn nhìn Ngôn Triệt càng thêm khinh thường: “Tiểu sư muội ta muốn mua mèo của ngươi là nể mặt ngươi. Đây, một viên linh thạch trung phẩm, đủ để ngươi ra ngoài mua mười quả trứng yêu thú.”
Hắn ném một viên linh thạch trung phẩm lên bàn, bị Thịnh Hi đá thẳng vào mặt.
Nàng đâu rẻ mạt thế!
Lý Nham Duệ không phòng bị, linh thạch đập trúng mặt, làm mũi hắn bẹp dí, máu mũi chảy ròng.
Hai nội môn đệ tử Lạc Phong Tông lập tức rút kiếm.
“Trong Vô Nhai Các cấm động thủ.” Ngôn Triệt thong thả đứng dậy, một tay ôm Thịnh Hi, một tay cầm phù, lạnh lùng nhìn họ.
Thịnh Như Nguyệt biết quy định, ra hiệu cho nội môn đệ tử thu kiếm, nói với Ngôn Triệt: “Bọn ta không muốn động thủ, nhưng linh sủng của ngươi làm sư huynh ta bị thương, bồi thường thế nào?”
Ngôn Triệt liếc Lý Nham Duệ được đỡ dậy, khịt mũi: “Chưa đánh chết là hắn mạng lớn.”
Thịnh Như Nguyệt bị nghẹn, không phản bác được, ánh mắt lại rơi vào Thịnh Hi.
Ban đầu chỉ thấy mèo con dễ thương, muốn nuôi làm linh sủng. Nhưng cú đá vừa rồi của Thịnh Hi, ngay cả Lý Nham Duệ Kim Đan kỳ cũng không tránh được, đủ thấy tiềm năng lớn, Thịnh Như Nguyệt càng muốn có nó.
“Đạo hữu, nếu ngươi chê giá thấp, chúng ta có thể thương lượng.” Thịnh Như Nguyệt hít sâu, ra vẻ đau lòng báo giá: “Hai viên linh thạch trung phẩm, được không?”
Thịnh Hi vốn còn chút kỳ vọng với giá của nàng ta: “…”
“Tam sư huynh, đi thôi.” Thịnh Hi truyền âm cho Ngôn Triệt, ở lại đây nữa, nàng sợ mình rớt giá.
Ngôn Triệt đứng dậy định đi, Lý Nham Duệ đuổi theo: “Không được đi, để lại con mèo!”
Ngôn Triệt quay lại, tay phải lật, một lá phù dán lên người Lý Nham Duệ, định thân hắn tại chỗ.
“Không bán là không bán, không hiểu tiếng người à, tiếp nữa ta cho các ngươi nổ bay.” Ngôn Triệt vung tay, vô số phù nổ cao cấp lóe lên quanh người, rồi nhanh chóng biến mất.
Tam sư huynh ngầu quá!
Lý Nham Duệ trợn mắt, đột nhiên thấy mình mạng lớn. Đối phương có nhiều phù nổ cao cấp thế, nếu thật sự động thủ, ngay cả Vô Nhai Các cũng không bảo vệ được hắn.
“Đúng là lũ mặt dày vô sỉ.” Ngôn Triệt vừa đi lên lầu vừa phàn nàn với Thịnh Hi: “Đặc biệt là sư muội của chúng, làm người cao ngạo như vậy, đã bảo không bán, còn đuổi theo đòi mua.”
Trong nguyên tác, buổi đấu giá Vô Nhai Các là lần đầu Ngôn Triệt gặp nữ chính vạn nhân mê.
Ngôn Triệt vì không sửa soạn mà bị Lý Nham Duệ khinh thường, nữ chính nói vài lời tốt cho hắn, đúng lúc Ngôn Triệt nghe được, kinh ngạc trên đời có cô gái ngây thơ thuần khiết thế, từ đó sa vào mị lực của nữ chính.
Giờ vì có thêm con mèo Thịnh Hi, ấn tượng đầu tiên của Ngôn Triệt với nữ chính giảm mạnh.
Thịnh Hi bất ngờ thu được lợi ích, thỏa mãn cọ cọ móng lông xù của mình.
Lên lầu hai đến chỗ đăng ký đấu giá, Ngôn Triệt giao một ít phù lục cao cấp tự chế cho Vô Nhai Các bán: “Nghe nói hôm nay Vô Nhai Các có bút phù làm từ cành ngô đồng tổ phượng?”
“Đúng vậy, tiên trưởng nếu có hứng thú, nhất định đừng bỏ lỡ.” Nữ tu tiếp đón cười tươi, đưa một ngọc bài ghi chi tiết vật phẩm đấu giá.
Trong nguyên tác, cây bút phù làm từ cành ngô đồng tổ phượng bị nữ chính mua được, nhưng vì nàng không dùng được, đành “cho mượn” Ngôn Triệt, để hắn giúp nàng vẽ phù.
Cứ thế, Ngôn Triệt càng lún sâu, nhanh chóng thành vật trong tay nữ chính, cuối cùng tình nguyện vì nàng mà chết.
“Chúng ta có thể gặp người bán bút phù không?” Thịnh Hi hỏi.
Nữ tu kinh ngạc nhìn nàng: “Tiên trưởng, linh sủng của ngài biết nói sao?”
“Ừ.” Ngôn Triệt xoa đầu Thịnh Hi, thấp giọng: “Nếu giao dịch riêng trước khi đấu giá, không chỉ phải trả phí vi phạm hợp đồng cao, mà còn phải nộp thêm một phần hoa hồng cho Vô Nhai Các theo thỏa thuận ban đầu.”
“Ta chỉ muốn gặp thôi, không mua riêng.” Thịnh Hi nháy mắt với Ngôn Triệt.
Nhớ lại màn hành dộng bất ngờ, táo bạo của sư muội lúc độ kiếp, Ngôn Triệt ngửi thấy mùi âm mưu."
"