“Chuyện này…” Lục Ngôn Khanh liếc nhìn Ngu Sở, rồi quay sang hỏi tiếp, “Thế rốt cuộc dãy núi ấy ở đâu?”
“Ôi, thật ra không xa. Từ cửa tây thành đi ra, theo đường vào núi, đi chừng hai ba canh giờ là tới.” Tiểu nhị đáp, “Chỗ ấy dễ nhận lắm, sương mù mịt mùng hết thảy. Bọn ta đều tránh xa. Hai năm nay ngay cả người tu tiên cũng ít nhắc tới, nghe nói đã mấy ngàn năm rồi, chẳng ai vào nổi đâu!”
Đợi tiểu nhị đi khỏi, Lục Ngôn Khanh mới cúi sát xuống bàn, khẽ hỏi: “Sư tôn, nơi chúng ta cần đến… chính là chỗ đó sao?”
Ngu Sở khẽ gật đầu.
Nghỉ ngơi đủ, Ngu Sở cùng Lục Ngôn Khanh liền từ cửa tây thành tiến vào núi.
Một tháng nay tu vi Ngu Sở tiến bộ không ít, chỉ trong thời gian ngắn đã gần chạm tới cảnh giới khi xưa. Nàng vận khinh công, lướt lên ngọn cây để xác định phương hướng.
Từ xa nhìn lại, giữa biển cây của dãy núi, quả nhiên có một vùng bị sương mù phủ kín. Quy mô ấy chẳng phải một ngọn núi đơn lẻ, mà ít nhất cũng là cả một dải núi non.
Thực ra, dù lúc này Ngu Sở chưa thể ngự kiếm phi hành trở lại, chỉ dựa vào khinh công nàng cũng có thể nhanh chóng tới đó. Nhưng nàng nghĩ đến Lục Ngôn Khanh, sợ hắn lỡ xuống núi mà không tìm được đường, nên lần đầu vẫn quyết định đi đàng hoàng một chuyến.
Hai người đi về phía nơi sương mù bao trùm. Đi được chừng một canh giờ, con đường núi do bá tánh giẫm thành dưới chân đã rẽ ngoặt. Còn hướng dẫn tới Huyền Cổ Sơn mạch thì hoàn toàn không có lối, cỏ dại mọc tùy tiện um tùm, trông đúng là đã rất nhiều năm chẳng có ai đặt chân qua.
Bọn họ tiếp tục đi sâu vào trong. Vượt qua hai ngọn núi, Lục Ngôn Khanh bắt đầu thấy hơi mỏi, cúi đầu men theo đường núi mà xuống.
Chẳng mấy chốc, hắn đã nhận ra dưới chân có từng đợt sương mù là là tràn tới.
Ngẩng đầu lên, hắn thấy cả ngọn núi trước mặt đều bị sương mù phủ kín. Làn sương ấy tựa như có kết giới, ngoài phần mỏng manh rỉ ra sát mặt đất thì mặc cho cuồn cuộn thế nào cũng chẳng tản đi, cứ giam mình trong đúng một vùng này.
“Sư tôn!” Thấy cảnh tượng kỳ lạ ấy, Lục Ngôn Khanh lập tức phấn khích.
Hiếm khi hắn để lộ vẻ trẻ con như vậy, vén vạt áo rồi ngồi xổm xuống, đưa tay chụp sương mù đùa nghịch. Nhìn dáng vẻ thiếu niên ấy, khóe môi mỏng của Ngu Sở cũng khẽ cong lên.
Nàng lấy từ trong không gian ra một tờ khế đất, ném về phía lớp sương dày. Cuộn giấy dài lập tức dừng lại trước màn sương, những hàng cổ văn rồng bay phượng múa trên đó tỏa ra ánh vàng lấp lánh.
Trong mắt Lục Ngôn Khanh, tay áo sư tôn quả thực là thứ kỳ diệu nhất trên đời, muốn gì liền có nấy.
Hắn đứng cạnh Ngu Sở, thấy nàng lẩm bẩm điều gì đó mà chẳng hiểu. Ngay sau đó, Ngu Sở rút chủy thủ rạch lòng bàn tay, máu tươi chảy ra lơ lửng, ùn ùn lao vào tờ khế đất. Ánh sáng từ khế đất càng lúc càng đậm.
Một hồi lâu sau, Ngu Sở nói: “Được rồi, đi thôi.”
Nàng cất bước bước thẳng vào sương mù, Lục Ngôn Khanh vội vàng theo sát.
“Sư tôn, vì sao không xua tan sương mù?” Vừa đi trong màn sương, Lục Ngôn Khanh vừa hỏi.