Ta Nhận Các Đại Lão Thuở Thiếu Thời Làm Đồ Đệ

Chương 26

Trước Sau

break
“Bái sư làm gì có tạm thời?” Ngu Sở nhướng mày.

Thiếu niên càng luống cuống hơn. Hắn sợ lời mình nói ra làm mất mặt Ngu Sở, lại sợ nếu không nói thì mãi mãi chẳng có cơ hội, cuối cùng vẫn bị nàng từ chối.

Ngu Sở chỉ thấy hắn ngoan ngoãn hiểu chuyện, nên không nhịn được muốn trêu chọc “đứa bé ngoan” này một chút. Nhưng nàng cũng biết hắn quá nghe lời, sợ dọa thật thì hắn hoảng, vì vậy mới nói đôi câu rồi thôi.

“Thật ra tên của ngươi, ta đã nghĩ sẵn từ lâu rồi.” Ngu Sở nói.

Lúc này thiếu niên mới ngẩng lên, ánh mắt đầy mong đợi nhìn nàng.

Ngu Sở đổ một ít nước trà ra mặt bàn, rồi duỗi ngón trỏ, dùng nước viết lên đó ba chữ bay bướm như rồng lượn phượng múa.

Thiếu niên nghiêng người nhìn kỹ, rồi lẩm bẩm: “Lục Ngôn…”

“Lục Ngôn Khanh.” Ngu Sở nói.

“Lục Ngôn Khanh.” Thiếu niên lặp lại, rồi khẽ nở nụ cười, “Ngôn là lời nói, khanh là bậc quân tử… Ta thích cái tên này.”

Hắn ngẩng đầu nhìn Ngu Sở, trong mắt lấp lánh những đốm sáng vụn nhỏ.

“Từ nay về sau, ta chính là Lục Ngôn Khanh.”

Hai người lên đường xuôi nam, hướng về nơi có linh sơn nằm trên khế đất. Suốt dọc đường, Lục Ngôn Khanh quả thật làm được như lời hắn từng nói: chăm sóc nàng.

Hắn tinh tế nhạy cảm. Chỉ qua mấy ngày ngồi xe ngựa vất vả, hắn đã bắt đầu nắm được thói quen và sở thích của Ngu Sở.


Chẳng hạn Ngu Sở thích loại trà có hương vị tương tự Long Tỉnh, thích ăn đồ ngọt, chỗ ở thì quen chọn phòng hướng nam.

Lại như nàng tuy suốt dọc đường luôn nhã nhặn lễ độ với người ngoài, nhưng thực chất, vì nhiều năm “diễn vai” mà sinh ra tâm thế ngán ngẩm chuyện giao tế. Những điều ấy, Lục Ngôn Khanh đều nhìn thấu.

Từ đó về sau, mọi việc lặt vặt đều do Lục Ngôn Khanh lo liệu. Ngu Sở thích gì, hắn sẽ chủ động chuẩn bị từ sớm. Nàng ghét giao tiếp, hắn liền tự mình đứng ra nói chuyện, thương lượng với những người trưởng thành. Thậm chí chuyện chuẩn bị cho mã phu, từ lớn đến nhỏ, hắn cũng chẳng quên.

Bất kể dừng chân ở đâu, trong tầm tay Ngu Sở lúc nào cũng có chén trà nóng hắn vừa rót.

Thật ra Ngu Sở cũng không mong hắn chu toàn đến thế, nhưng nàng không ngăn được. Nàng biết thiếu niên đang cuống quýt muốn báo đáp, muốn chứng minh mình có ích. Chỉ khi để hắn bận rộn làm gì đó, mới có thể xoa dịu nỗi bất an trong lòng hắn.

Dẫu đã mặc trường bào mềm mại vừa người, dọc đường gặp người lớn cũng đều khách khí gọi hắn là thiếu gia, công tử, lễ phép đối đãi như người trưởng thành, nhưng Lục Ngôn Khanh vẫn không thể lập tức quên quá khứ của mình.

Những năm thơ ấu màn trời chiếu đất, sống kiếp ăn xin không chút tôn nghiêm đã giày vò đứa thiếu niên từng xuất thân phú thương ấy. Khoảng trống trong lòng hắn vẫn cần thời gian để lấp đầy.

Vì thế trên đường đi, Ngu Sở bắt đầu dạy hắn đọc sách, viết chữ.

Lục Ngôn Khanh vừa thông minh vừa chăm chỉ. Những thứ Ngu Sở dạy, hắn hầu như chỉ cần đọc qua một lần đã nhớ. Chỉ có chữ viết là còn kém, phải luyện thêm.

Cứ đi rồi lại dừng, hai người xuôi nam suốt dọc đường. Gần một tháng sau, cuối cùng cũng đến Vân Thành, nơi nằm gần Huyền Cổ linh sơn trên khế đất.

Vân Thành tuy cũng rộng lớn, nhưng vì tựa lưng vào dãy núi trùng điệp, không phải tuyến giao thông bắt buộc như Thanh Thành nên chẳng phồn hoa đến thế, lại nghiêng về tự lực cánh sinh. Phố xá nhìn qua cũng mộc mạc hơn nhiều.

Ngu Sở thanh toán xong với mã phu từ Thanh Thành đưa họ đến đây, rồi dẫn Lục Ngôn Khanh vào thành.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc