Giọng nàng bớt đi mấy phần dịu dàng, thêm vào chút nghiêm túc.
Ngu Sở vốn là người đã lăn lộn qua bao trận gió tanh mưa máu. Nàng dịu chút thì còn đỡ, chỉ cần hơi sầm mặt, người trưởng thành cũng đủ chột dạ, huống chi là một đứa trẻ.
Trước đó nàng vẫn gọi hắn là Tiểu Thất, nay bỗng dưng gọi thẳng cả họ tên, khiến Lục Tiểu Thất không kìm được ngẩng lên.
Hắn nhìn thấy dáng vẻ nghiêm lạnh của Ngu Sở, mím môi, vừa sợ nàng, vừa tủi thân, rồi lại vội vàng cúi đầu xuống.
“Ta không muốn đi… ta không muốn tu tiên.” Lục Tiểu Thất vốn đã tạm bình tĩnh, giờ lại nức nở, “Tiên cô đừng quản ta nữa. Ngài đi đi.”
Ngu Sở vừa xót vừa giận. Đứa nhỏ này chuyện gì khác cũng hiểu chuyện, vậy mà đến đúng lúc then chốt lại cố chấp làm mình làm mẩy.
Thật ra nàng đã làm đến mức ấy cũng coi như tận tâm tận nghĩa rồi. Nếu đưa hắn tới một môn phái nào đó, người phải chịu phiền phức vẫn là nàng. Dù sao những môn phái nàng biết đến, hầu như đều có dính dáng đến cốt truyện.
Giờ thiếu niên chẳng có ý nhận lấy lòng tốt. Nàng cũng không thể trói người mà kéo đi.
Hắn không đi thì nàng lại đỡ phải rắc rối.
Ngu Sở đứng dậy, xoay người rời khỏi bờ sông.
Càng đi nàng càng bực bội, chính nàng cũng không hiểu vì sao mình lại đi chấp nhặt với một đứa trẻ.
Đi được nửa đường xuyên qua rừng, Ngu Sở rốt cuộc vẫn không nhịn nổi mà dừng bước, quay đầu lại.
Nàng thấy bóng dáng gầy gò cô độc của thiếu niên vẫn quỳ ngồi bên bờ sông. Hắn cúi đầu, bả vai khẽ run lên, nức nở một mình, như thể cả thế gian đã bỏ rơi hắn.
Sự bực bội trong lòng Ngu Sở càng dâng cao.
Tiên cô vừa rời đi, Lục Tiểu Thất mới sực nhận ra mình thật sự chỉ còn lại một thân một mình. Gió sông thổi lên lưng lạnh buốt.
Trên đời này, hắn chẳng còn người thân, cũng chẳng còn bạn bè. Chỉ còn lại hắn, lẻ loi tồn tại.
Thiếu niên co ro, cuối cùng cũng như một con thú nhỏ bị thương, bật khóc thành tiếng.
Đúng lúc ấy, qua màn nước mắt mơ hồ, hắn thấy một vạt áo trắng. Hắn ngẩn người ngẩng đầu lên, bắt gặp gương mặt lạnh nhạt mà xinh đẹp của Ngu Sở.
“Tiên… tiên cô?” Hắn lẩm bẩm.
Ngu Sở mím môi, đôi môi mỏng ép thành một đường thẳng.
Nàng cứng giọng hỏi: “Nếu ta muốn mang ngươi đi… ngươi có đi không?”
Lục Tiểu Thất sững người.
Ngay cả Ngu Sở cũng thấy hành vi của mình có phần bốc đồng. Nàng vừa thoáng dâng lên ý hối hận, vừa lùi lại một bước, thiếu niên liền như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, vội vàng nói: “Ta đi! Ta đi cùng ngài!”
“Ta chỉ có một thân một mình, sau lưng không có môn phái, cũng chỉ là kẻ vô danh.” Ngu Sở nói khô khốc. “Dù ngươi theo ta, cũng chẳng được lợi lộc gì. Hơn nữa ta ôn hòa, khoan dung đều là giả vờ. Con người thật của ta rất khó ở chung. Như vậy ngươi vẫn muốn theo ta sao?”
Thiếu niên liên tục gật đầu, cuống quýt nói: “Ta nhất định sẽ chăm sóc ngài thật tốt, ta thề!”
Ngu Sở muốn nói lại thôi—nàng lớn từng này rồi, ai cần một tiểu đồng mười tuổi chăm sóc chứ!
Nhưng nhìn đôi mắt ướt át mà sáng lên của thiếu niên, nàng lại chẳng thể thốt ra câu nào.
Một lúc sau, Ngu Sở tránh ánh mắt hắn, khẽ nói: “Vậy ta tạm thu nhận ngươi một thời gian.”
Hốc mắt Lục Tiểu Thất vẫn còn ngấn nước, nhưng hắn đã nở nụ cười.