Ngu Sở y quan sạch sẽ, giữa cảnh ấy lại thành kẻ lạc lõng nhất. Dọc đường, hết người ngồi lại kẻ đứng đều nhìn chằm chằm nàng không chớp.
“Ăn mày ở Thanh Thành đều tụ ở đây.” Lục Tiểu Thất vừa đi vừa khẽ nói, “Thanh Thành là đầu mối giao thông Tây Nam, người tứ xứ qua lại đều phải đi ngang, nên thành này xây dựng rất tốt.”
Xây trung tâm thành tráng lệ huy hoàng để đón khách bốn phương, rồi dồn người nghèo và ăn mày ra những chỗ khuất mắt, hẻo lánh không ai thấy… đúng là một màn diễn đẹp đẽ.
Hai người rẽ qua con đường lớn duy nhất coi như ra dáng, vừa ngoặt góc, mặt đất đã chẳng còn lát đá gạch, chỉ lộ ra lớp đất vàng thô ráp.
Ngu Sở ngẩng đầu, liền thấy cả con đường hẻo lánh này chằng chịt những khoảng nhỏ dựng bằng ván gỗ mục và vải rách, chen chúc sát nhau. Ít nhất cũng phải hơn trăm ăn mày tụ ở đây: kẻ nằm trong “gian” của mình ngăn bằng ván và vải, kẻ lại tụm một chỗ cười nói om sòm.
Một mùi chua thối nồng nặc phủ kín nơi này, hòa lẫn với mùi rác rưởi, nước bẩn và đồ ăn thừa ở cách đó không xa.
Sự hiện diện của Ngu Sở quá nổi bật. Khi hai người vừa bước qua, gần như toàn bộ ăn mày đều dừng tay, trừng mắt nhìn nàng. Có ánh mắt như dao, như muốn lột da róc thịt, lướt qua người nàng từ trên xuống dưới.
Ngu Sở vẫn giữ vẻ điềm nhiên lạnh nhạt, như thể chẳng nghe thấy mùi hôi, cũng chẳng cảm nhận được những ánh nhìn ấy.
Lục Tiểu Thất dẫn nàng đi sâu vào trong. Xem ra hai ông cháu hắn trong đám ăn mày cũng chẳng khá khẩm gì: những chỗ có nắng, chỗ vị trí tốt đều bị kẻ khác chiếm hết. Cuối cùng, Lục Tiểu Thất dừng lại ở gần như tận cùng.
Đó là góc tối nhất, ẩm nhất, nơi chen chúc toàn người già yếu bệnh tật, tàn tạ. Gia gia hắn và chính hắn cũng thuộc vào số đó.
Chỗ này ngược lại rộng hơn những vị trí giữa có thể phơi nắng ban nãy, dài như một cái lều nhỏ, trông cũng đủ cho hai người nằm bên trong.
Ngu Sở không nhịn được, khẽ nhíu mày.
Nơi này vừa ẩm vừa lạnh, cả ngày nắng cũng chẳng chiếu tới. Đất dưới chân nhìn thôi đã thấy sũng nước.
Ở một chỗ như vậy, đừng nói lão nhân đang mang bệnh, ngay cả trai tráng khỏe mạnh nằm mấy hôm trên nền đất ẩm này, e cũng phát ốm.
Lục Tiểu Thất vén tấm mành rách tả tơi lên, quay đầu lễ phép nói: “Tiên cô, tới rồi.” Rồi hắn khom lưng chui vào, ngồi xổm xuống bên cạnh lão nhân.
Trên đường tới đây, Ngu Sở vốn nghĩ hệ thống đã cho nàng không ít đan dược. Gặp đứa trẻ này cũng coi như có duyên, nếu giúp được lão nhân thì cũng chỉ là tiện tay, lại có thể để hai ông cháu tiếp tục nương tựa lẫn nhau sống qua ngày, xem như tích chút phúc đức.
Nào ngờ vừa tận mắt nhìn thấy, tim nàng không khỏi chấn động. Lão nhân nằm trên chiếu thoi thóp, hơi thở yếu ớt. Đặc biệt là đôi chân đã thối rữa đến mức chẳng còn ra hình, sâu hoắm đến rợn người.
Thế nhưng ngoài y phục ra, toàn thân lão nhân lại sạch sẽ gọn gàng. Rõ ràng Lục Tiểu Thất đã thật lòng, thật sự nghiêm túc chăm sóc ông.
Lục Tiểu Thất bày đồ ăn ra, khẽ gọi lão nhân. Nhưng ông chỉ phát ra vài tiếng rên hừ đau đớn trong cổ họng, ngoài ra không có phản ứng nào khác.