Hắn bước những bước nhỏ, bám sát sau lưng Ngu Sở, cúi gằm mặt, hai tay siết chặt vạt áo rách của mình, chỉ thấy xấu hổ đến mức không biết chui vào đâu.
Một lát sau, hắn lúng túng, hạ giọng nói: “Tiên cô… cảm ơn người đã cứu ta. Ta… ta có lỗi với người…”
Ngu Sở cúi mắt nhìn hắn.
Thiếu niên bên cạnh nàng áo quần cũ nát, dơ bẩn, chân mang đôi giày vải rách không vừa cỡ, mu bàn chân còn quấn tạm bằng một mảnh vải. Trông đúng là một đứa trẻ nghèo khổ lang thang.
Ngu Sở làm nhiệm vụ đã nhiều lần, lăn lộn qua vô số vòng luân hồi, từ lâu đã rèn được đôi mắt nhìn người. Chỉ cần nghe vài câu, nàng đã có thể phân biệt lời thật lời giả.
Vừa rồi nàng ra tay giúp hắn, là vì nhận ra đứa trẻ này không nói dối. Hắn có lẽ thật sự có một người ông đang đói đến sắp chết.
Mà giờ đây, hắn lại quẫn bách tự trách đến vậy… phẩm hạnh ấy không giống một thiếu niên lưu lạc chưa từng được dạy dỗ có thể có.
Thấy hắn khổ sở, Ngu Sở dịu giọng: “Ngươi tên gì?”
Thiếu niên như bị giật mình, vội ngẩng lên, rồi lại nhanh chóng cúi xuống.
“Ta tên Lục Tiểu Thất.” Hắn đáp khẽ.
Ngu Sở vốn định chờ đứa trẻ tự nói hết nỗi khổ của mình, nhưng từ sau câu xin lỗi ban nãy, hắn lại im lặng suốt, không thốt thêm lời nào.
Không còn cách nào, Ngu Sở đành hỏi: “Gia gia ngươi mắc bệnh gì?”
“Ta… ta cũng không biết.” Lục Tiểu Thất nói nhỏ, “Ông đã lớn tuổi, hai chân lở loét hết, chỉ nằm một chỗ. Ta còn nhỏ, đi làm thuê không ai chịu nhận, cũng không kiếm được tiền. Ông đã ba ngày không ăn gì… ta sợ… ta sợ ông chết đói nên mới ra ngoài trộm đồ…”
Thiếu niên mím môi, im lặng một lúc lâu, rồi mới lí nhí: “Xin lỗi.”
Ngu Sở khẽ thở dài: “Người sống trên đời, mong manh như hạt bụi, đã tồn tại được đã là chẳng dễ dàng gì. Ngươi không cần xin lỗi. Đứng đây chờ ta.”
Lục Tiểu Thất khựng bước, ngẩng đầu lên mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào họ đã đi tới trước cửa một tửu lâu, còn Ngu Sở thì đã cất bước vào trong.
“Tiểu ăn mày ở đâu chui ra thế, cút xa chút!”
Thiếu niên ngơ ngác đứng ở cửa, nhìn theo bóng dáng nữ tử. Mãi đến khi bên tai vang lên tiếng quát mắng, hắn mới giật mình nhận ra mình đang chắn đường, liền gần như theo thói quen co người nép vào góc tường.
Chẳng bao lâu sau, Ngu Sở đi ra, liền thấy đứa bé trai gầy gò đơn bạc đáng thương đang ngồi xổm bên ngoài, như một con cún nhỏ dựng tai chờ chủ. Ngay giây nàng bước ra, Lục Tiểu Thất đã lập tức chú ý tới.
Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đen ươn ướt thoáng bừng lên tia hy vọng, rồi lại nhanh chóng lịm tắt, như thể trong khoảnh khắc ấy hắn chợt nghĩ tới điều gì.
Ngu Sở bước đến. Thiếu niên cúi đầu đứng dậy. Nàng đưa cho hắn chiếc hộp đồ ăn bằng gỗ trong tay.
“Trong này có cháo, rau và món thịt.” Nàng nói, “Gia gia ngươi lớn tuổi, chưa chắc nhai nổi bánh bao. Ngươi mang cả những món này về, xem lão nhân gia có ăn được không.”
Lục Tiểu Thất không đưa tay nhận ngay. Hắn cúi gằm, im lặng chẳng nói lời nào.
Ngu Sở lại nói: “Ngươi cũng mấy ngày chưa ăn gì rồi phải không? Cái bánh bao thịt kia ngươi tự ăn đi, đừng tiết kiệm. Hai ngày này ta ở Duyệt Lai khách sạn, ngày mai ngươi tới tìm ta.”