Ta Full Điểm May Mắn Trong Trò Chơi Sinh Tồn

Chương 9: Hàng hải cuồn hoan

Trước Sau

break

Nhưng cá thì thôi vậy.

“Hôm đó máu chảy thẳng xuống biển, nếu số máu ấy bị cá ăn phải, liệu có gián tiếp lây nhiễm cho người ăn cá không?”

Nếu là dịch bệnh lây lan, xác sống hay loại nguy cơ tương tự, thì ở thời điểm hiện tại người bình thường chí ít cũng là đồng đội. Phù An An không thấy cần phải giấu giếm một thông tin quan trọng như vậy.

“Đó là lý do sáng nay cô không chịu uống cháo cá à?” Nghe vậy, vị Phó đầu bếp mỉm cười: "Cô biết tốc độ của tàu chở hàng Quy Đồ là bao nhiêu không? Ba mươi bảy ki, lô, mét mỗi giờ. Dù những con cá bị ô nhiễm máu có bơi nhanh đến đâu, cũng không thể đuổi kịp tàu chúng ta, càng không thể bị lưới của chúng ta bắt được. Cô từng ra biển rồi mà? Sao lại thiếu kiến thức thường thức thế?”

Phù An An: ...

Lo lắng uổng công, còn bị người ta cười vào mặt.

Thiếu chút thường thức này, thật sự là vì đây là lần đầu tiên cô đi tàu.

Phù An An nhìn anh ta một cái: “Xin cáo từ.”

“Thật ra cô chọn trốn đi cũng không tệ.” Phó đầu bếp một tay cầm dao, tay kia dùng giẻ lau nhẹ lưỡi dao, giọng điệu thản nhiên: "Nhưng cô không thấy so với trốn tránh thì giết hết những kẻ bị nhiễm kia mới là cách giải quyết triệt để nhất sao?”

Bước chân Phù An An khựng lại, có phần kinh ngạc nhìn anh ta.

Chỉ những ai từng tự mình trải qua mới hiểu, giết đi một đám người vốn ngày ngày cùng ăn cùng ở khó khăn đến mức nào. Ít nhất trong hơn mười năm giáo dục của cô, chuyện đó là điều tuyệt đối không được phép.

Cho dù những người đó có thể mang đến nguy hiểm tiềm tàng.

Phù An An nhìn lại vị Phó đầu bếp thêm một lần nữa, những lời này thật sự không giống lời mà một đầu bếp ngoan ngoãn ở trong bếp, làm ra món cá hồi áp chảo ngon lành nên nói.

Vị Phó đầu bếp cực kỳ đẹp trai này… vẫn là nên hạn chế giao thiệp thì hơn.

Phù An An đẩy xe thức ăn về phòng, khóa chặt cửa. Cô còn đặc biệt gia cố thêm một lớp lưới sắt và xốp ở cửa. Tuy không rõ vì sao chính mình phải làm vậy, chỉ là cô cảm thấy như thế sẽ an toàn hơn.

...

Ngày sinh tồn trên biển thứ chín, an toàn vượt qua.

Ngày sinh tồn trên biển thứ mười.

Phù An An vẫn như thường lệ áp mắt vào lỗ mèo quan sát bên ngoài. Thỉnh thoảng dì Lý và thuyền trưởng còn gõ cửa hỏi cô đỡ hơn chưa.

Đã quen ở nhà, Phù An An cảm thấy cũng ổn. Nếu có thể, cô hoàn toàn có thể ở lì trong phòng hết hai mươi ngày còn lại.

...

Trong một căn phòng khác.

Hai người chơi mới cũng đang thảo luận với nhau.

“Lại có thêm một người bị nhiễm rồi.” Cậu thiếu niên tóc vàng đóng cửa phòng, nói.

“Hay là làm theo kế hoạch trước đó đi, chúng ta ở hẳn trên boong tàu. Đến lúc có chuyện thật thì phong tỏa luôn cánh cửa nối boong với khoang tàu.”

“Được.” Người đàn ông đeo kính bên cạnh gật đầu: "Những người chơi khác cứ giấu giếm mãi, đến giờ vẫn không chịu lộ mặt. Chúng ta tự lên trước, mặc kệ họ.”

Hai người lập tức ăn ý.

Mây đen trên trời dày đặc.

Lại là một ngày sắp mưa.

Hai người sánh vai đi xuyên qua từng dãy container, các container xếp sát nhau đến mức gần như chỉ đủ cho một người đi qua.

“Khỉ thật, mấy container này thối kinh khủng!” Thiếu niên tóc vàng bịt mũi nói: "Bên trong chở cái quái gì vậy?”

“Có lẽ là thực phẩm bị hỏng.” Người đeo kính nhìn quanh: "Mặc kệ đi, mau tìm container vật tư mà chúng ta phát hiện trước đó.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc