Tà Đế Quấn Quýt Sủng Ái: Cửu Tiểu Thư Thần Y

Chương 9

Trước Sau

break
Nàng không ngờ, chẳng bao lâu nữa nàng sẽ được nhìn thấy hình dáng thật sự của nó!

Quân Cửu mở miệng: “Người khiến ta phiền lòng không phải hắn. Mà là có một chuyện ta vẫn luôn muốn hỏi ngươi, chỉ là lúc còn ở dưới vực sâu không có thời gian. Tiểu Ngũ, chuyện ta xuyên không đến đây có phải liên quan tới ngươi không?”

“Ừm...” Tiểu Ngũ đáp, giọng đầy chột dạ.

Quân Cửu nheo mắt, giơ tay nhìn chằm chằm chiếc vòng: “Vì sao?”

Chiếc vòng tay lập tức lóe sáng hai cái, ấp úng đáp: “Đâu có vì sao gì đâu...”

“Mỗi lần ngươi nói dối đều lóe sáng hai lần, lúc nói chuyện còn ấp a ấp úng. Tiểu Ngũ, ngươi nghĩ ngươi giấu được ta sao?”

Biết không thể giấu nổi nữa, Tiểu Ngũ dứt khoát buông xuôi: “Chủ nhân, ta làm vậy là để cứu ngươi. Ta phát hiện buổi đấu giá kia có gài bom. Nhưng lúc đó bom đã phát nổ rồi, ta chỉ kịp cứu hồn phách của ngươi ra ngoài.”

Tiểu Ngũ vậy mà còn có bản lĩnh như thế sao?

Quân Cửu khẽ nheo mắt.

Nàng chỉ biết Tiểu Ngũ có linh trí, vừa mềm mại đáng yêu lại vừa thông minh. Nó còn có một không gian riêng để nàng cất đan dược và những vật phẩm khác. Nào ngờ nó còn có thể mang theo cả hồn phách.

“Chủ nhân, hồn phách của ngươi ta không giữ được lâu. Ta chỉ đành xé rách không gian, đưa ngươi tới nơi này. Nhưng thân thể của Quân Cửu ở đây lại rất phù hợp với chủ nhân, hơn nữa dung mạo cũng giống hệt nhau!”

Quân Cửu đưa tay sờ mặt mình.

Lúc nãy khi tắm gội, nàng đã soi gương. Quả thật giống y hệt. Chỉ là phiên bản thu nhỏ của nàng, dáng vẻ khi mười ba tuổi.

Quân Cửu hỏi: “Ngươi vừa nói buổi đấu giá có chôn bom?”

“Là loại có thể nổ tung, tiễn tất cả mọi người lên trời ấy.”

Thì ra tiếng nổ ầm kia là bom phát nổ.

Là ai làm?

Quân Cửu trầm ngâm một thoáng rồi hỏi tiếp: “Vậy ta còn có thể trở về không?”

“Không thể.” Tiểu Ngũ yếu ớt đáp, “Thân thể của ngươi e là đã bị nổ tan thành tro rồi, không thể quay về được nữa.”

“Ồ.” Quân Cửu chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng.


Nàng chẳng có gì để luyến tiếc ở thế giới đó.

Nơi ấy, nàng là cô nhi, không cha không mẹ, cũng chẳng có thân nhân. Sống chết đều chỉ có một mình. Những thứ đáng giá nàng đều đã cất trong không gian, cũng không tính là thiệt thòi. Nói ra thì, cuộc đời của thân thể này quả thật quá thảm!

Tên nàng là Quân Cửu, chỉ vì sinh vào tháng chín nên được đặt như vậy. Phụ mẫu đều đã mất, Quân gia đặt tên cho nàng tùy tiện đến mức không thể tùy tiện hơn.

Về sau, khi mười hai tuổi, cũng chính là một năm trước lúc khảo thí thiên phú, nàng bị phát hiện không thể tu luyện, là một phế vật. Ngay lập tức, nàng bị đuổi khỏi bổn gia, ném đến chi thứ này mặc cho tự sinh tự diệt.

Sau đó nữa, chính là lúc Quân Cửu xuyên tới đây, vừa hay gặp phải mệnh lệnh của chủ mẫu bổn gia muốn giết nàng.

Còn nguyên do, Quân Cửu cũng đã lục ra từ trong ký ức. Nàng có một vị phụ thân rất lợi hại, khi còn sống thực lực mạnh mẽ, thân phận hiển hách, địa vị tôn quý. Bởi vậy, người đã sớm định hôn ước từ trong bụng mẹ cho nàng với đương triều Thái tử.

“Một kẻ phế vật, phụ mẫu đều đã chết, sao còn xứng với Thái tử? Huống hồ, đại tiểu thư dòng chính của bổn gia là Quân Vân Tuyết cũng phải lòng vị Thái tử ấy.”

Quân Cửu cong môi: “Nguyên chủ bị giết, đại khái chính là vì chuyện đó.”

“Chủ nhân, đám người này xấu xa quá đi! Lại có thể độc ác đến vậy. Hay là chúng ta rời khỏi đây đi. Với y thuật của chủ nhân, muốn đến đâu mà chẳng được.” Tiểu Ngũ đề nghị.

“Không. Thế giới này không giống với thế giới ban đầu của chúng ta. Nơi đây có Linh Sư, người biết tu luyện có thể sống đến mấy trăm năm. Y thuật ở đây cũng chưa biết chừng có khác biệt, không thể đánh đồng được.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc