“Vân nhị công tử, ta là tiểu thư của chi thứ Quân gia, tuyệt đối không lừa gạt ngươi. Tốt nhất ngươi nên tránh xa con nha đầu độc địa này, kẻo bị nó ra tay ngầm. Vừa rồi trong tay nó cầm vàng, biết đâu chính là trộm từ trên người ngươi!”
Nghe Quân Uyển Nhi độc mồm độc miệng bôi nhọ mình, Quân Cửu khẽ nhướng mày. Đúng là đổi trắng thay đen, miệng lưỡi của ả cũng thật lợi hại.
Đồng thời, nàng lại nhìn sang Vân Kiều, muốn xem hắn sẽ phản ứng ra sao.
Ai ngờ, Vân Kiều lại phẫn nộ khác thường, lạnh lùng nhìn chằm chằm Quân Uyển Nhi, ánh mắt sắc như dao, rét buốt thấu xương: “Quân gia tiểu thư, ngươi thật quá vô lễ. Độc địa ư? Ta thấy người độc địa kia chính là ngươi mới phải. Lập tức xin lỗi Quân cô nương, bằng không đừng trách bản công tử không khách khí.”
Di?
Tiểu Ngũ ngẩn người.
“Chủ nhân, Vân Kiều đang bênh vực ngươi đó.”
“Ừm.” Quân Cửu cũng có chút ngạc nhiên.
Thân phận của nàng chưa rõ, còn Quân Uyển Nhi lại là tiểu thư chi thứ của Quân gia. Vậy mà Vân Kiều lại chẳng hề do dự, lựa chọn tin nàng.
Quân Uyển Nhi cũng sững sờ. Đối diện với ánh mắt sắc lạnh của Vân Kiều, ả bất giác lùi về sau một bước. Ả quên mất thân phận của hắn. Với địa vị của Vân Kiều, cho dù lúc này hắn có giết ả, Quân gia cũng tuyệt đối không vì một tiểu thư chi thứ như ả mà đi gây sự với Vân gia.
Quân Uyển Nhi có chút hối hận, nhưng trong lòng lại càng thêm oán hận Quân Cửu.
Nhất định là con nha đầu hèn mọn kia đã nói gì đó trước mặt Vân Kiều. Nếu không, với tính tình ôn hòa của Vân nhị công tử xưa nay, sao hắn lại nặng lời với ả như thế?
“Xin lỗi ư?” Quân Uyển Nhi trừng trừng nhìn Quân Cửu. Con ngươi ả khẽ đảo, tức thì nảy ra chủ ý.
Thần sắc Quân Uyển Nhi lập tức đổi khác, ưỡn ngực ngẩng đầu: “Muốn bổn tiểu thư xin lỗi cũng được thôi. Trừ phi ngươi cược thạch thắng ta! Con... nha đầu kia, ngươi có dám cược thạch với ta không?”
“Ngươi muốn cược thạch với ta?” Quân Cửu cong môi cười.
Người Quân gia này sao cứ thích tự dâng mặt tới cho nàng tát vậy nhỉ?
“Đúng vậy! Hay là ngươi sợ rồi? Nếu sợ thì cút đi, đừng tới hội thưởng thạch nữa.” Chỉ cần con nha đầu hèn mọn này cút đi, ả sẽ không cần vì e dè thân phận của Vân Kiều mà phải cúi đầu xin lỗi trong lòng đầy miễn cưỡng.
Quân Cửu chỉ liếc một cái đã nhìn thấu tâm tư của Quân Uyển Nhi. Nàng thản nhiên đáp: “Được thôi. Ngươi muốn cược thế nào?”
Quân Uyển Nhi sửng sốt. Con nha đầu hèn mọn này vậy mà thật sự dám nhận lời!
Có người muốn cược thạch!
Vừa nghe tin ấy, tất cả những người xung quanh lập tức hào hứng kéo tới vây quanh. Trong hội thưởng thạch, thứ gì kích thích nhất? Đương nhiên không gì hơn cược thạch!
“Kia chẳng phải là Quân Uyển Nhi tiểu thư sao?”
“Nàng ta là tiểu thư Quân gia ở Phong La Thành đó. Nghe nói nàng ta đã là Linh Sư cấp hai, tiền đồ vô lượng!”
“Người cược thạch với nàng ta là ai vậy? Chậc, chỉ là một con nha đầu mà cũng dám cược thạch với Quân Uyển Nhi tiểu thư, đúng là tự rước nhục vào thân.”
Thấy mọi người đều vây tới, hết lời tâng bốc mình, lại khinh thường cười nhạo Quân Cửu, khóe miệng đỏ thắm của Quân Uyển Nhi cong lên thành một nụ cười đắc ý. Ả nhìn chằm chằm Quân Cửu, trong mắt lóe lên vẻ độc ác xen lẫn hưng phấn.
Chịu nhận lời mới tốt. Có vậy ả mới có thể chậm rãi giày vò con nha đầu hèn mọn này, khiến nàng phải trả giá thật đắt!
Ưỡn ngực lên, Quân Uyển Nhi ngạo nghễ nói: “Ngươi và ta, mỗi người chọn một khối nguyên thạch. Ai khai ra được linh thạch thì người đó thắng! Nếu ngươi thua, ngươi phải quỳ xuống đất, từ chỗ này bò một mạch ra ngoài, lại còn phải vừa bò vừa xin lỗi ta!”