Nhưng nếu còn dám tới tìm nàng gây chuyện, thì nàng đâu còn là nguyên chủ nữa!
Nàng là Quân Cửu – thánh thủ. Kẻ nào khinh nàng, nàng sẽ trả lại gấp trăm ngàn lần!
“Chủ nhân, người mau tu luyện đi! Trở thành Linh Sư, rồi đi tát cho bọn chúng sưng mặt.”
“Ta trở thành Linh Sư thì cũng có lợi cho ngươi, đúng không?” Quân Cửu đưa tay vuốt từ đầu Tiểu Ngũ xuống tận đuôi, xúc cảm mềm mại dễ chịu vô cùng.
“Meo. Chủ nhân mà trở thành Linh Sư, Tiểu Ngũ có thể giữ nguyên hình dạng này mãi.”
“Được.”
Chỉ là thân thể này còn cần tẩy gân thay tủy, lại phải dùng thuốc tắm điều dưỡng. Nếu không, dù linh khí có thể nhập thể, cũng chẳng đi xa được.
Quân Cửu vừa suy nghĩ, vừa chìm dần vào giấc ngủ.
Một giấc tỉnh dậy, vừa mở mắt đã thấy gương mặt Mặc Vô Việt phóng đại ngay trước mắt. Không thể dùng hai chữ tuyệt sắc để hình dung, chỉ có thể gọi là một yêu nghiệt!
Quân Cửu bình tĩnh hỏi: “Vì sao ngươi lại ở trong phòng ta?”
“Tiểu Cửu Nhi, có người tới.” Mặc Vô Việt giơ tay chỉ ra ngoài cửa.
Quân Cửu lập tức đứng dậy. Nàng vẫn mặc nguyên đồ ngủ, cũng chẳng buồn thay. Đẩy cửa bước ra, vừa ngẩng đầu nhìn, trong mắt đã lóe lên sát ý: “Là ngươi.”
“Tiểu thư! Tiểu thư, Bích La biết sai rồi. Tiểu thư tha cho ta đi!”
Bích La quỳ sụp xuống đất, nhào về phía Quân Cửu: “Tiểu thư, từ trước đến nay đều là một tay Bích La hầu hạ người. Không có công cũng có khổ, xin tiểu thư tha thứ cho ta!”
Quân Cửu nhíu mày, nghiêng người tránh. Bích La vồ hụt, đầu đập mạnh xuống đất, lập tức máu chảy đầy trán.
Bích La kêu thảm: “Tiểu thư, người xem, Bích La chảy máu rồi!”
“Liên quan gì đến ta.”
Quân Cửu khẽ nâng cằm, khóe mắt liếc qua Bích La đầy lạnh lẽo, không hề có chút cảm xúc.
Bích La thấy vậy liền hoảng hốt. Lão gia đã nói, nàng nhất định phải trở lại bên cạnh Quân Cửu để giám sát. Nếu Quân Cửu không cần nàng nữa, lão gia sẽ bán nàng đi!
Bích La vội đưa tay định túm lấy vạt áo Quân Cửu: “Tiểu thư…”
“Dám chạm vào ta một chút, ta phế tay ngươi.”
Bích La lập tức cứng đờ. Bàn tay run lên, vội rút lại. Trên mặt cố nặn ra vẻ đáng thương, nước mắt lưng tròng: “Tiểu thư, Bích La thật sự biết sai rồi. Là nhị tiểu thư ép ta! Nhị tiểu thư nói nếu ta không làm, ả sẽ giết ta. Tiểu thư, Bích La tuyệt đối không dám hại người!”
A…
Quân Cửu khẽ nhếch môi cười lạnh. Nếu không phải nàng đã trở về, tận mắt thấy bộ dạng nịnh bợ của ả, e rằng cũng sẽ tin vài phần.
Quân Cửu nhìn Bích La, khóe môi thoáng cong lên đầy châm chọc, rồi mở miệng: “Ngươi muốn quay về bên cạnh ta?”
“Vâng, vâng! Tiểu thư, từ trước tới nay vẫn luôn là Bích La hầu hạ người. Không có Bích La, tiểu thư ở một mình biết bao cô quạnh! Đám người kia đều chê cười tiểu thư là phế vật, chẳng ai muốn hầu hạ người. Ta thì khác, Bích La cam tâm tình nguyện hầu hạ tiểu thư!”
Bích La nhất thời nhanh miệng nói ra. Vừa nhận ra không ổn, ả lập tức giả vờ đáng thương, cúi đầu dập mạnh xuống đất: “Bích La lỡ lời! Phi phi, tiểu thư sao có thể là phế vật được.”
“Đủ rồi, đừng diễn nữa.” Quân Cửu nhíu mày, đáy mắt hiện rõ vẻ chán ghét. Diễn xuất thế này, đúng là giả tạo đến lố bịch.
Nàng lấy từ không gian trong chiếc vòng tay ra một viên đan dược, lạnh nhạt nói: “Ngẩng đầu lên.”
Bích La ngẩng mặt, nở với Quân Cửu một nụ cười “rạng rỡ”. Chỉ tiếc ả chẳng biết gương mặt mình lúc này đầy máu lẫn bùn đất, trông thảm hại đến không nỡ nhìn.
Khóe môi Quân Cửu hơi cong lên. Nàng bóp cằm Bích La, giọng hờ hững: “Muốn trở lại bên cạnh ta thì phải ngoan ngoãn nghe lời. Bên cạnh ta không giữ kẻ vô dụng, còn ngươi thì miễn cưỡng cũng có chút giá trị để lợi dụng.”