Ta có thể trở lại 1978

Chương 12: Em Gái Bị Đánh

Trước Sau

break
Đều là độ tuổi mười tám mười chín, bọn họ có một cái tên chung...Lão pháo Yên Kinh.
Nhìn thấy xúc xích trong tay Lý Văn Uyển, bọn chúng phanh xe lại.
“Hưng ca, không biết con ranh này ăn cái gì, hình như là thịt.”
Một thằng nhóc khoảng 15 tuổi, mặt trắng trẻo, dáng người gầy gò nhìn xúc xích trong tay Lý Văn Uyển, tò mò nói với thanh niên khoảng 18 tuổi, da ngăm đen, mặt chữ điền bên cạnh.
Lý Văn Uyển đang ăn xúc xích trong tay, thấy một đám người vây quanh mình, đôi má đang nhai dừng lại, cảnh giác đánh giá.
“Ăn cái gì đấy?”
Công Hưng Quốc hỏi, nhưng không xuống xe.
Thằng nhóc vừa nói chuyện nghe thấy lời Công Hưng Quốc, bước xuống từ chiếc xe đạp Phượng Hoàng của mình, đi về phía Lý Văn Uyển.
“Làm gì thế?”
Lý Văn Uyển sợ hãi bảo vệ nửa khúc xúc xích ăn dở trong tay, đồng thời ôm chặt cặp sách của mình nói.
“Đưa đây cho tao.”
Quách Kỳ Trí giật phắt lấy xúc xích trong tay Lý Văn Uyển nói.
Lý Văn Uyển nắm chặt không buông, Quách Kỳ Trí thấy mọi người đều đang nhìn, bị một con ranh con không chịu buông tay, liền tát một cái vào mặt Lý Văn Uyển. Lý Văn Uyển đau đớn, tay nới lỏng, bị Quách Kỳ Trí cướp mất.
Thân Chính Thời thấy đối phương cướp xúc xích của Tiểu Uyển tỷ lại còn đánh người, liền xông lên.
Làm vệ sĩ của Tiểu Uyển tỷ, mình còn chưa được ăn nhiều như thế, mày là một kẻ xa lạ, sao có thể ăn được.
Đàn ông con trai đã nói là phải làm được.
Mình đã hứa với Tiểu Uyển tỷ sau này có ai dám bắt nạt chị ấy, mình sẽ bảo vệ chị ấy, đánh kẻ xấu.
“Lũ người xấu các người, mau trả đây!”
Thân Chính Thời xông tới, tóm lấy tay Quách Kỳ Trí, định cướp lại xúc xích từ tay đối phương, nhưng làm sao có thể là đối thủ của đối phương.
“Ây dô, lông cánh chưa mọc đủ đã học đòi anh hùng cứu mỹ nhân, cút ra!”
Quách Kỳ Trí không thèm để ý đến Thân Chính Thời, tát một cái vào má Thân Chính Thời, đánh cho Thân Chính Thời lảo đảo, trên má lập tức trong hằn năm ngón tay.
“Lũ người xấu các người, cướp đồ của người ta còn đánh người.”
Lý Văn Uyển thấy hai người mình bị đánh, chỉ vào đối phương mắng.
Cũng chỉ có thể lên tiếng ủng hộ mà thôi, chứ không dám xông lên.
Thân Chính Thời nghe thấy lời ủng hộ của Tiểu Uyển tỷ, khí thế lập tức dâng trào, xông lên định giúp Tiểu Uyển tỷ lấy lại xúc xích.
Nhưng bị Quách Kỳ Trí xách bổng lên.
Thân Chính Thời không chịu thua, há miệng cắn phập vào cổ tay đối phương.
“Á!”
Quách Kỳ Trí hét lên thảm thiết, xách Thân Chính Thời ném mạnh xuống đất.
Thời buổi này, đám thanh niên xã hội này ra tay không biết nặng nhẹ, gan lớn, coi trời bằng vung.
Đừng nói là ném ngã trẻ con, chuyện giết người bọn chúng cũng dám làm.
Thân Chính Thời bị ném mạnh xuống đất, nhất thời không thở nổi.
“Thân Chính Thời, em không sao chứ?”
Lý Văn Uyển thấy tên tiểu đệ của mình bị ném mạnh xuống đất đến ngất lịm đi, sợ hãi bước tới hỏi.
“Tiểu Uyển tỷ, em... không sao.”
Thân Chính Thời cố gượng nói.
“Tôi sẽ bảo công an đến bắt lũ người xấu các người.”
Lý Văn Uyển trừng mắt nhìn bọn Quách Kỳ Trí nói.
“Bảo công an đến bắt bọn tao á?”
Công Hưng Quốc nghe vậy liền nhìn đồng bọn.
“Haha.”
Cả đám cười phá lên.
“Này, bọn mày cũng không biết xấu hổ à, một đám người lớn đi bắt nạt hai đứa trẻ con, bọn mày tính là bản lĩnh gì.”
Lúc này, vừa vặn có sáu bảy người trạc tuổi đi ngang qua, người đi đầu chướng mắt, chỉ vào đám Công Hưng Quốc nói.
“Ở đây không có chuyện của mày, biết điều thì cút mau!”
Công Hưng Quốc nhìn đám người đối phương nói.
“Đệt mẹ, mày bảo tao đi là tao phải đi à, mày tính là cái thá gì, đừng tưởng mày mặc quân phục thì coi mình là cái đinh gì. Tao chướng mắt nhất là cái loại như bọn mày, ức hiếp dân lành, đi đâu cũng diễu võ dương oai. Đệt mẹ, nếu động tay động chân với đàn ông con trai thì tao còn coi trọng bọn mày một chút, không ngờ, một đám bọn mày lại đi bắt nạt hai đứa trẻ con học lớp một, tao cũng thấy nhục thay cho bọn mày, đúng không anh em?”
Người đi đầu nhìn anh em của mình hỏi.
“Cống ca nói đúng lắm, hóa ra là một đám chỉ biết bắt nạt trẻ con, đệt.”
“Người ta cứ đồn bọn mày tài giỏi lắm, hóa ra là nổi tiếng nhờ trò này à.”
Cống Thành Nghiệp nói xong, quay sang nói với người anh em bên cạnh:
“Chu Anh Diệu, cậu qua xem đứa trẻ đó có bị thương ở đâu không.”
Chu Anh Diệu bước qua kiểm tra một chút, nói:
“Cống ca, không sao, trên đất có tuyết, không có vấn đề gì lớn.”
“Được rồi, hai đứa, mau về đi.”
Cống Thành Nghiệp nhìn Thân Chính Thời và Lý Văn Uyển nói.
“Cảm ơn đại ca.”
Thân Chính Thời chắp tay hành lễ giang hồ với đối phương nói.
“Cống ca, thằng nhóc này thú vị đấy.”
Chu Anh Diệu thấy Thân Chính Thời chắp tay hành lễ với mọi người, cả đám bật cười.
“Thứ lỗi không tiễn xa.”
Chu Anh Diệu cũng chắp tay đáp lễ, mọi người cười ha hả.
Thân Chính Thời về đến khu tập thể Xưởng cơ khí Hồng Tinh, bị con em Xưởng cơ khí Hồng Tinh phát hiện hai người bị người ngoài đánh, thế là chạy theo báo cho Thân Chính Quân.
Thời đại này, đơn vị chính là ngôi nhà thứ hai, đều là một thế giới thu nhỏ, đơn vị lớn như Xưởng cơ khí Hồng Tinh có quy mô ba bốn ngàn người, có trường học dành cho con em, còn có bệnh viện, nhà ăn, v.v.
Đặc biệt là đối ngoại, mọi người đoàn kết một cách kỳ lạ.
Bây giờ người nhà mình bị người ta đánh, lại còn cướp đồ trong tay.
“Thằng chó nào dám đánh em trai tao và Tiểu Uyển, biết là ai không?”
Thân Chính Quân phẫn nộ nói.
“Không biết, nhưng Tiểu Uyển nói, chắc là lão pháo trong thành.”
Lai Tử Minh nói.
“Mặc kệ nó là lão pháo hay hỏa pháo, hôm nay dù là thiên đình, ông đây cũng phải lấy một cái chân của nó.”
Thân Chính Quân nói, tiện tay vớ lấy một thanh sắt bên cạnh, “Anh em, đi!”
“Đi!”
Mọi người đều ở độ tuổi nhàn rỗi ở nhà suốt ngày không có việc gì làm, bố mẹ ở nhà cũng đi làm hết rồi, bình thường không ai quản, hoang dã vô cùng.
“Quân ca, tôi thấy chúng ta có nên báo cho Khải ca một tiếng không, dù sao, Tiểu Uyển cũng là em gái anh ấy, nếu không cho anh ấy tham gia, Khải ca trách tội xuống, cũng không hay đúng không?”
Lai Tử Minh đi theo mọi người ra ngoài cổng lớn, chợt nhớ ra.
“Được, dù sao bây giờ cũng sắp tan làm rồi, các cậu đi trước, nhớ kỹ, trước khi chúng tôi đến, không ai được động thủ, nghe rõ chưa?”
Thân Chính Quân nói.
“Rõ!”
Thân Chính Quân nói xong, đạp xe lao vút về phía xưởng.
Thân Chính Quân là con em trong xưởng, bảo vệ cổng đều biết mặt, đạp xe thẳng vào trong.
Lúc này Lý Văn Khải đang xem các thợ hàn nắn lại khung xe.
Các thợ cả đang nắn lại một số chỗ bị biến dạng của khung xe.
Bây giờ phụ tùng động cơ mà Lý Văn Khải cần vẫn chưa đến, nên anh cũng rảnh rỗi, cầm kính bảo hộ xem mọi người hàn, thỉnh thoảng qua trò chuyện với các thợ gò hàn, cũng vô cùng bái phục kỹ thuật của các thợ cả thời bấy giờ, gò hàn hoàn toàn thủ công mà có thể làm được đến mức độ này, thật sự là, nói ra ai mà tin.
“Khải ca! Khải ca! Nguy rồi!”
Thân Chính Quân đạp chiếc xe đạp Phượng Hoàng lao thẳng đến trước mặt Lý Văn Khải, thở không ra hơi nói.
“Làm sao thế, trời sập à?”
Lý Văn Khải nhìn bộ dạng hoảng hốt của Thân Chính Quân nói.
“Tiểu Uyển bị đánh rồi.”
Thân Chính Quân nói.
“Tôi còn tưởng chuyện gì đến tát, đừng có làm quá lên, trẻ con đánh nhau, không sao đâu.”
Trẻ con chơi với nhau ở trường, khó tránh khỏi đánh nhau.
Lý Văn Khải không để trong lòng.
“Không phải, bị sáu bảy thanh niên đánh, đi cùng còn có thằng ba nhà em.”
Thân Chính Quân nói.
“Đi!”
Lý Văn Khải vốn tưởng là trẻ con đánh nhau, vừa nghe Thân Chính Quân nói sáu bảy thanh niên, một dự cảm chẳng lành trào dâng trong lòng, không ngoảnh đầu lại lao thẳng ra nhà xe.
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương