- Không được, không được, anh không được làm như thế.
Không hiểu Tiểu Tinh rốt cuộc là đang nói đến vấn đề gì, Lam Phong ngạc nhiên nhìn cô. Cô đang định thử sức chịu đựng của anh chắc? Cứ không được, không được, rồi không được thì làm sao anh hiểu được ý cô muốn nói là gì!
Gieo tia nhìn nghi hoặc lên người Tiểu Tinh, Lam Phong gầm nhẹ rồi đưa tay xoa nhẹ mái đầu xinh, trấn an cô nhóc.
- Không được? Em cứ nói không được là có ý gì?
- Anh không được dâng máu của mình cho Vũ Phong, nhất định không được. Em không biết anh vì sao lại biết được chuyện này nhưng anh không thể hành động điên rồ như thế. Đó là luật cấm kị quan trọng nhất của hành tinh các vì sao. Vũ Phong sẽ biến thành Ma vương, chống đối Thiên nữ vương. Điều đó không được phép xảy ra. Và nếu làm thế, anh sẽ chết. Không được đâu. Anh không được làm vậy!
Chết lặng sau một tràng phân tích kĩ lưỡng của Tiểu Tinh, Lam Phong trừng mắt nhìn cô nghi hoặc. Cô làm cách nào mà biết được suy nghĩ của anh kia chứ?
Cho hai tay vào túi, Lam Phong ho nhẹ rồi lảng sang vấn đề khác để đánh lạc hướng con nhóc hay tò mò. Anh không muốn cô lại tinh nghịch hỏi vì sao anh lại hoảng sợ rụt tay mình lại khi cô nói đó là cách đọc suy nghĩa của người khác.
- Vũ Phong bị như thế, em không lo à?
- Không, ít ra anh ấy vẫn sống. Quan trọng là Thiên nữ vương rất thương anh ấy, có thể Người sẽ khoan hồng.
“Tiểu Tinh, là anh, Vũ Phong đây. Anh biết là em đã đọc được suy nghĩ của Lam Phong và biết được mọi chuyện. Nghe này, em đừng lo cho anh, anh sẽ tốt thôi. Anh và Tiểu Thủy sẽ theo Thiên nữ vương về hành tinh chịu hình phạt của Người. Anh biết tự lo cho mình được. Nhưng anh chỉ ghét mình tại sao lại làm liên lụy đến Tiểu Thủy. Còn em, hãy hứa là sẽ hoàn thành nhiệm vụ và sống sót nhé! Đối với anh, em là người vô cùng đặc biệt đấy, ngốc ạ!”
Giọng nói trầm ấm của Vũ Phong văng vẳng vang bên tai Tiểu Tinh. Cô có thể nghe thấy được. Chẳng phải đây là cách truyền âm trong không gian mà anh đã từng dạy cho cô ư? Vậy là anh đã theo Thiên nữ vương rồi sao?
Nhưng, nguyện vọng của anh… chắc là cô sẽ không thực hiện tốt rồi!
Nghĩ thầm, Tiểu Tinh vội sử dụng sức mạnh để truyền đạt mọi ý nghĩ của mình đến Vũ Phong. Vì Lam Phong là người thường nên anh đương nhiên sẽ không nghe thấy và không biết được cô đang làm gì rồi.
“Anh Vũ Phong, em xin lỗi vì đã khiến anh bị phạt. Còn nữa, em xin lỗi anh, xin lỗi anh nhiều lắm. Em biết là mình ngốc nghếch, nhưng anh đừng bao giờ giận em nhé! Em không hề hối hận chút nào. Chỉ là, em đang làm những gì mình cho là đúng thôi.”
2
Cứ như thế, thời gian mãi miết trôi không ngừng nghỉ. Thời gian trôi qua một cách vô tình và bất ngờ. Thời gian khiến con người ta nhận ra mọi chuyện và có thể tự lí giải mọi thắc mắc vương trong lòng.
…
Ngày trước hạn một năm kết thúc.
Cuối cùng thì Tiểu Tinh cũng đã hiểu được “yêu” là gì! Không phải do Lam Phong giải thích, càng không phải do Vũ Phong giải thích, mà là do tự cô nhận biết được.
Những thứ thú vị nơi trần gian mà cô đã biết được qua sự chỉ bảo khó ưa của Lam Phong. Những đêm cô lon ton chạy theo anh qua những con đường rộng lớn ngập ánh đèn lộng lẫy. Những phút giây cô trộm ngắm nhìn anh khi anh đang ngủ say. Những khi anh trách móc, chất vấn cô bằng chất giọng lạnh tanh đáng ghét. Và những lần anh trở nên dịu dàng đến lạ khi cô vụng về làm vỡ thứ gì đó để ghim vào tay mình.
Mảng kí ức như trong mơ có được từ khi gặp Lam Phong cho đến tận bây giờ đã luôn xoay chuyển trong tiềm thức Tiểu Tinh. Cô không thể nào đá bay chúng ra khỏi đầu mình cho được.
Bên cạnh Lam Phong, Tiểu Tinh tìm được cảm giác lạ lẫm mà cô chưa từng cảm thấy trước đó. Ở bên anh, cô thực sự rất vui, rất hạnh phúc. Có lẽ ông trời đã cố ý xếp đặt nhiệm vụ khó khăn này và xuôi khiến Thiên nữ vương ban nó cho cô. Và cũng có lẽ cô là vì sao kém cõi nhất hành tinh các vì sao, cho nên, cô không thể nào hoàn thành nhiệm vụ được giao một cách trọn vẹn.
Quyết định chọn cách chết giống như nàng tiên cá, Tiểu Tinh không hề ân hận hay sợ hãi. Thích ngắm ngân hà tuyệt đẹp, Tiểu Tinh cũng mong khi mình tan biến sẽ xuất hiện dãy ngân hà lung linh. Rồi sau đó, cô sẽ hòa mình vào khoảng không của vũ trụ, in hằn lên mặt phẳng đen láy mỗi khi đêm về một vệt sáng không phai bạc. Vệt sáng ấy sẽ chỉ mãi nhìn về một hướng.
Bước chầm chầm theo sau Lam Phong trong buổi tối mát trời, Tiểu Tinh bất giác mỉm cười. Chỉ còn tối hôm nay nữa thôi là nhiệm vụ sẽ được hoàn thành, nhưng, cô đã quyết định rồi. Cô chọn ngày hôm nay để thú nhận với anh tất cả. Cho dù kết quả có thế nào thì cô vẫn vui và không oán trách số phận. Tiểu Tinh tin rồi mình sẽ hóa thân thành một ngôi sao sáng nhất trên nền trời tối đen kia, ngôi sao ấy sẽ luôn luôn xuất hiện mỗi khi đêm về.
Chỉ cần là đơn phương một bên bày tỏ và Tiểu Tinh không thốt ra ba từ quan trọng nào đó thì chắc chắn mọi chuyện vẫn ổn thỏa.
Anh cần phải nói. Không phải vì muốn níu kéo Tiểu Tinh mà là vì anh muốn cô nhóc biết được cảm giác của anh. Và anh muốn mình được nhẹ nhõm hơn khi hứng chịu những cơn đau trong chuỗi thời gian không có cô nhóc bên cạnh.
Những bước chân của Lam Phong bỗng bước chậm lại, anh khẽ quay sang bên cạnh rồi chợt phát hiện ra, Tiểu Tinh nãy giờ không biết làm gì mà lại đứng cách xa anh đến như thế?
Nhận được ánh mắt ngạc nhiên của Lam Phong, Tiểu Tinh vội chạy thật nhanh đến trước mặt anh, rối rít xin lỗi rồi cười trừ vì tội đi chậm. Nhưng anh đâu biết, vừa rồi, cô đã cố tình làm thế. Chỉ vì một nguyên do.
Nếu có phép màu, anh chỉ mong Tiểu Tinh là một cô gái bình thường như bao cô gái khác ở nhân gian, để anh có thể mãi mãi ở cạnh cô như lúc này. Thật sự anh không muốn phải xa cô chút nào. Tháng ngày sau này, hẳn anh sẽ trở nên cô độc.