Chuyển ngữ: L’espoir
*
Dù sao người ta cũng chẳng nợ nần gì cô.
Cùng lắm thì…
Nhảy thôi!
Nhảy thế nào, chẳng phải là do cô quyết định sao?
Đúng lúc này, Long Hành Thiên Hạ lại vào phòng livestream của Khương Thu Thu.
Long Hành Thiên Hạ: [Không phải cô nói hay lắm sao? Không phải cô giỏi nguyền rủa người khác lắm sao? Sao giờ câm rồi?]
Long Hành Thiên Hạ: [Chỉ là một trận PK vớ vẩn, cô xem cô đi, không điểm còn chưa phá trứng nữa, sớm nghe lời tôi có phải tốt hơn không?]
Long Hành Thiên Hạ: [Không nhảy cho tôi xem đúng không?]
Long Hành Thiên Hạ: [Vậy thì nhảy trước mặt vô số người đi!]
Nhìn những lời của Long Hành Thiên Hạ, khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Thu Thu lại càng căng thẳng: “Dù tôi thắng hay thua, điều đó cũng không thay đổi được sự thật là trong mệnh của anh có một kiếp nạn chí mạng. Thay vì lãng phí thời gian ở đây tìm người đánh bại tôi, anh nên đến bệnh viện kiểm tra cho kỹ đi. Tiền tặng quà cho người khác, anh có thể dùng cho bản thân mình tốt hơn đấy.”
Long Hành Thiên Hạ: [Cô!]
Long Hành Thiên Hạ: [Cô đúng là đồ cứng đầu không biết thay đổi! Cứ chờ đấy!]
Long Hành Thiên Hạ lại tức giận rời đi.
Có lẽ sau khi quay về phòng livestream đối diện, Long Hành Thiên Hạ đã nói gì đó nên Vua Chơi Khăm bèn lên tiếng.
Gã nói với Khương Thu Thu: “Bây giờ cô thua nhiều điểm như vậy, cũng không kêu gọi vote, chẳng có chút hiệu ứng chương trình nào cả. Hay là thế này đi… Cô biểu diễn một tài nghệ cho chúng tôi xem đi?”
Khương Thu Thu nghiêm mặt lại, rất nghiêm túc hỏi Vua Chơi Khăm: “Tài nghệ của tôi là xem bói, anh muốn tôi xem cho anh một quẻ không?”
Vua Chơi Khăm im lặng một lúc, cuối cùng sự tò mò vẫn chiếm thế thượng phong, gã hỏi: “Cô thật sự biết xem bói à? Không phải là chiêu trò câu view đấy chứ?”
“Tôi xem tướng mạo của anh, thuở nhỏ gia đình hòa thuận hạnh phúc, năm tuổi gặp biến cố, anh…”
“Khụ khụ!” Vua Chơi Khăm vừa nghe vậy, lập tức hoảng hốt, gã vội ngắt lời Khương Thu Thu: “Tôi chưa trả tiền quẻ cho cô, cô đừng nói nữa…”
Nếu thật sự để cô nói hết ra, e là bản thân gã sẽ bị lột sạch đến cái quần lót cũng không còn mất thôi.
“Ồ.” Khương Thu Thu đáp một tiếng rồi im bặt.
“Nước Chảy Mây Trôi” đã đến.
Nước Chảy Mây Trôi: [Tình hình gì đây? Đang PK à? Sao không có điểm nào vậy?]
[Nước Chảy Mây Trôi tặng cho Là Thu Thu Không Phải Cầu Cầu Véo Má Nhỏ *99]x1
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Thu Thu xuất hiện một đôi tay, kéo căng khuôn mặt đang cứng đờ của cô ra.
Khiến dáng vẻ vốn đã mềm mại đáng yêu của cô trông càng thêm dễ thương.
“Chúc mừng cô, cuối cùng cũng phá trứng rồi ha…” Vua Chơi Khăm khô khốc chúc mừng Khương Thu Thu một câu chẳng mấy thành ý.
Hết cách, chỉ với hai câu nói, gã đã biết đối phương là người có bản lĩnh thật sự.
Tuy bây giờ gã đã đắc tội với người ta, nhưng có thể bớt đắc tội được chút nào hay chút đó.
Khương Thu Thu liếc nhìn Vua Chơi Khăm một cái, rồi lại cúi mắt xuống: “Cảm ơn Nước Chảy Mây Trôi đã Véo Má Nhỏ, lát nữa tôi sẽ xem cho bạn một quẻ…”
Nước Chảy Mây Trôi: [???]
Nước Chảy Mây Trôi: [Không… Không cần đâu, tôi chỉ tình cờ đi ngang qua, thấy bạn đang PK nên tiện tay ủng hộ một chút thôi.]
Nước Chảy Mây Trôi: [Số lượng không nhiều, cũng không giúp bạn lật kèo được, bạn… Vãi!]
Đang nói dở thì…
Màn hình bỗng bung ra một hiệu ứng tuyệt đẹp.
Một con bạch mã kéo theo một cỗ xe mộng ảo, bay lên không trung, lao về phía Khương Thu Thu…
Khương Thu Thu chưa từng thấy cảnh tượng như vậy, đôi mắt cô lập tức bị hiệu ứng xinh đẹp kia thu hút.
Hình ảnh tan đi…
Khương Thu Thu mới nhìn đến nội dung trên màn hình.
Tôi Có Rượu Bạn Có Câu Chuyện Không: [Xem cái vẻ đáng thương của em kìa…]
Tôi Có Rượu Bạn Có Câu Chuyện Không: [Tôi chỉ mới đi rót ly nước thôi mà em đã bị người ta bắt nạt đến thế này rồi à?]