Chuyển ngữ: L’espoir
*
[Tôi Có Rượu Bạn Có Câu Chuyện Không tặng Bảng Đèn Fanclub *1]x1
Khương Thu Thu: “?”
Sao cô lại thành cháu ngoại lớn rồi?
Chàng Trẻ Cưỡi Ngựa Trúc Tới: [? Giờ Tửu Thần mới nhấn theo dõi sao?]
Nước Chảy Mây Trôi: [Vậy là… Tửu Thần đây là fan người lớn à? Không phải fan kiểu cha, cũng không phải fan kiểu anh, mà là fan kiểu cậu hả?]
Đường Ở Phía Trước: [Hừ! Lão đàn ông giả tạo!]
Mèo N: [Mà… Bất kể là fan gì, tóm lại Tửu Thần bây giờ cũng là người có gia đình rồi, ha ha ha, trước đây tuy cậu ta vung tiền khắp nơi, nhưng chưa bao giờ tặng bảng đèn cho ai đâu!]
Người Xem Vui: [Đây sao không tính là sự sủng ái độc nhất vô nhị sao?]
[…]
“Tửu Tửu…” Khương Thu Thu nhìn lời của Tần Dư Bạch, ngẩn người một lát, cô hơi căng thẳng hỏi: “Anh đã đến tuổi có thể làm cậu của tôi rồi sao? Anh không định thật sự bắt tôi gọi anh là cậu chứ?”
Tôi Có Rượu Bạn Có Câu Chuyện Không: [Câm miệng!]
Tôi Có Rượu Bạn Có Câu Chuyện Không: [Không biết nói chuyện thì đừng có cố.]
Nước Chảy Mây Trôi: [Ha ha ha, người đàn ông này cuống lên rồi, cậu ta cuống lên rồi kìa.]
Đường Ở Phía Trước: [Lão Tửu, không lẽ cậu thực sự lún sâu rồi sao?]
Tôi Có Rượu Bạn Có Câu Chuyện Không: [Ha, sao hôm nay rảnh rỗi đến nhảy nhót trước mặt tôi vậy? Streamer nhà anh không livestream à?]
Đường Ở Phía Trước: [Tôi chỉ xem livestream ngoài trời thôi, nhưng livestream ngoài trời làm sao kịch tính bằng tin của cậu được?]
Tôi Có Rượu Bạn Có Câu Chuyện Không: […]
Khương Thu Thu vì vấn đề “cậu” mà im lặng, nhưng chuyện cần nói thì vẫn phải nói.
Cô hít sâu một hơi, nghiêm túc bảo: “Bỏ qua mấy chuyện đó đã, giờ chúng ta vào việc chính… Tửu Tửu, anh đã tặng tôi nhiều quà, nhiều tiền như vậy, anh muốn em giúp tôi xem bao nhiêu quẻ? Sự nghiệp, tình thân, tình yêu… Bất kể là phương diện nào, tôi cũng sẽ bói kỹ cho anh… Xem 80 quẻ cũng không thành vấn đề.”
Nước Chảy Mây Trôi: [Ha ha ha… Nữa rồi, cô ấy lại nữa rồi, cô ấy lại mang theo thuộc tính Thần Côn đến rồi kìa!]
Đường Ở Phía Trước: [? Xem… Xem bói? Ý gì đây?]
Mèo N: [Đậu xanh, tôi còn chưa để ý… Cả cái phòng livestream này nồng nặc mùi Thần Côn(*), không lẽ streamer thật sự…]
(* Thần côn là từ mang nghĩa xấu, châm biếm, chỉ những người giả mình có phép thuật, có quyền năng, hoặc cả khả năng siêu phàm nào đó để lừa bịp nhằm trục lợi từ người khác.)
Người Xem Vui: [Ha ha ha ha… Streamer này cũng có nghề đấy chứ, Tửu Thần hạ phàm, không lẽ là bị trúng ngải rồi sao?]
“Nói bậy bạ gì đó?” Khương Thu Thu nhìn lời của Người xem vui, lập tức thanh minh cho mình: “Tôi là tiểu đạo sĩ chính tông, không làm những chuyện thương thiên hại lý đâu. Tôi không có tài lẻ gì khác, giỏi nhất là bói toán. Vốn dĩ mở livestream chính là để bói toán kiếm tiền, giờ Tửu Tửu tặng tôi nhiều quà như vậy, tôi bói cho anh ấy để thanh toán nợ nần, chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?”
Tôi Có Rượu Bạn Có Câu Chuyện Không: [Tôi chơi Âm Phù, cốt là tìm niềm vui, ai có thể làm tôi vui thì tôi tặng một ít, cái này không đáng là gì, em đừng cảm thấy có gánh nặng.]
Tôi Có Rượu Bạn Có Câu Chuyện Không: [Em cũng đừng cảm thấy mình chưa làm gì mà tự dưng nhận được nhiều quà như vậy. Em phải nhớ kỹ, hiện giờ em xuất hiện trong phòng livestream này, điều đó đại diện cho việc em xứng đáng, đó là những gì em đáng được nhận.]
Khương Thu Thu thấy vậy, đôi mày càng nhíu chặt hơn, trong đôi mắt to tròn thoáng qua chút không vui: “Vậy do… Nhìn tôi buồn cười lắm sao? Khiến anh vừa nhìn đã thấy vui…”
Đường Ở Phía Trước: [Lão Tửu, xem cậu nói cái gì kìa? Nhìn đi, làm em gái người ta đau lòng buồn bã rồi kìa?]
Đường Ở Phía Trước: [Lão Tửu không muốn xem, thì cô em xem cho tôi đi, dù sao hai chúng tôi cũng là anh em tốt, cứ để cậu ta trả tiền quẻ cho tôi, rồi tôi nhận thôi.]
“Thật sao?” Khương Thu Thu lập tức vui vẻ hơn vài phần, sau đó đôi mắt cô nhìn chằm chằm vào ống kính, lại hơi rụt rè hỏi: “Có được không?”