Giấc ngủ trưa này khiến Giản Sanh không được ngon giấc. Mãi về sau cô mới mơ màng thiếp đi rồi lại bị tiếng chuông báo thức đánh thức.
Có người đã tắt chuông giúp cô, nên cô ngủ thêm được năm phút nữa mới tỉnh dậy.
Hứa Châu Thiên đứng ở bên cạnh bàn, đợi cô đi giày xong rồi nói: “Có muốn vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo không?”
Giản Sanh lắc đầu đầy ngái ngủ, đứng dậy khỏi ghế sofa, nhặt chiếc khăn lông dưới đất lên.
“Không cần để ý, cứ vứt đó là được rồi.” Hứa Châu Thiên nói.
Nhưng Giản Sanh vẫn gấp gọn chiếc khăn lại rồi đặt sang một bên.
Cô liếc nhìn đồng hồ, hai giờ năm phút, vẫn còn kịp. Cô nói với Hứa Châu Thiên: “Đợi một chút.”
Rồi vội vàng bước vào nhà vệ sinh.
Bồn rửa tay nằm ở bên ngoài, cô nhanh chóng đi ra đứng trước gương, tháo dây buộc tóc trên đầu.
Tóc đuôi ngựa bị lệch do lúc ngủ, cô đành phải buộc lại lần nữa.
Mái tóc đen rũ xuống che phủ gương mặt trắng trẻo của cô, rồi nhanh chóng được cô dùng tay gom hết lên.
Hứa Châu Thiên mở ngăn kéo lấy ra một chiếc lược cho cô.
Chưa kịp đưa cho cô thì thấy Giản Sanh dùng tay cũng có thể gom gọn tóc và buộc lại bằng dây.
Cậu nhìn chăm chú rồi ném chiếc lược trở lại ngăn kéo.
Giản Sanh buộc tóc xong, chạy chậm đến bàn lấy cặp sách, Hứa Châu Thiên nói: “Gấp làm gì chứ, còn sớm mà.”
Giản Sanh nói: “Từ nơi này đến phòng thi rất xa.”
Hứa Châu Thiên nói: “Tớ có thể chở cậu bằng xe đạp.”
Cô liếc nhìn cánh tay phải của cậu.
Hứa Châu Thiên bật cười, hiểu ý cô: “Tớ một tay cũng đi được.”
“Không tin à?”
Giản Sanh nói: “Vẫn nên đi bộ qua đó đi.”
Hai người vừa ra khỏi cửa, phòng bên cạnh hình như có nam sinh từ phòng bước ra, Giản Sanh theo phản xạ nắm lấy vạt áo bên hông của Hứa Châu Thiên, nép sau lưng cậu.
Hứa Châu Thiên dừng lại, quay đầu nhìn cô.
Cậu lùi về phía sau, Giản Sanh lùi vào sau cánh cửa.
“Anh Thiên, tay cậu không sao chứ?” Nam sinh đó là bạn cùng lớp, hỏi Hứa Châu Thiên.
Buổi trưa cậu ta nghe nói nhà ăn Ích Huy bị cháy, giờ tận mắt thấy cánh tay phải của Hứa Châu Thiên được băng lại, nhìn thôi cũng thấy đau.
“Không sao.” Hứa Châu Thiên nói.
Nam sinh kia lại hỏi thêm mấy câu, Hứa Châu Thiên đều trả lời. Cuối cùng cậu ta nói: “Đi cùng nhau đi anh Thiên, đi thi nào.”
Hứa Châu Thiên nói: “Cậu đi trước đi.”
“Cậu còn việc gì à?” Đối phương hỏi.
Có lẽ đã bắt đầu mất kiên nhẫn, cũng sợ người đang trốn sau cửa đợi lâu sốt ruột, Hứa Châu Thiên chỉ ừ nhè nhẹ một tiếng.
Nam sinh kia không nói gì thêm, nhấc chân rời đi.
Đợi cậu ta xuống lầu, Hứa Châu Thiên quay đầu lại nói với người bên trong: “Hết nguy hiểm rồi chứ?”
Giản Sanh lúc này mới bước ra khỏi sau cánh cửa.
Sau đó hai người thuận lợi đi từ cửa sau ký túc xá nam ra ngoài, cùng nhau đến phòng thi.
Đến nơi không sớm không muộn, đúng 2h25 phút. Không lâu sau, giám thị bước vào, yêu cầu mọi người mang cặp lên phía trước.
Khi Giản Sanh đi đặt cặp, cô thấy Nguyên Bào vừa kịp giờ vội vàng bước vào lớp.
Lúc đi ngang qua Hứa Châu Thiên, cậu ta vỗ nhẹ lên vai trái cậu: “Anh Thiên, thế này mà vẫn đi thi, đúng là tàn nhưng không phế.”
Nói xong liền lẻn về hàng ghế sau.
Giản Sanh mím môi quay lại chỗ ngồi.
Cô quay sang nhìn cánh tay phải của Hứa Châu Thiên: “Cậu như vậy còn cầm bút được không?”
Hứa Châu Thiên nhếch môi: “Sao, lo cho tớ à?”
Ánh mắt cô liếc ra sau, chạm phải ánh nhìn của Tôn Tuyết Ngưng, Giản Sanh im lặng không nói chuyện.
Hứa Châu Thiên nói: “Yên tâm, không ảnh hưởng đến việc thi đâu.”
Giám thị bắt đầu phát đề, Giản Sanh không nói gì thêm, quay lại phía trước.
Buổi chiều thi môn Toán.
Chuông vang lên, mọi người nhận đề rồi bắt đầu làm bài.
Hai giám thị cũng đã nghe nói trưa nay Hứa Châu Thiên và Giản Sanh bị thương do vụ cháy, chỉ là Giản Sanh bị ở đầu gối, không nghiêm trọng, còn Hứa Châu Thiên thì bị bỏng ở tay phải.
Vì vậy trong kỳ thi này, họ thấy Hứa Châu Thiên dùng tay trái để tô đáp án trắc nghiệm.
Theo thường lệ, sau nửa tiếng cậu có thể đã làm đến trang thứ ba, nhưng hôm nay tốc độ rõ ràng chậm hơn, vừa mới đến trang thứ hai.
So với cậu, Giản Sanh ngồi bàn trước làm nhanh hơn một chút, nhưng cô lại bị kẹt ở một câu hình học không gian, sau khi dùng gần nửa tờ giấy nháp mà vẫn không ra, cô đành bỏ qua câu đó để làm tiếp phần sau.