Khoé môi Trương Tú Anh cong lên từ đầu đến cuối, dù thi là học sinh, còn cô chỉ là giáo viên nhưng trong lòng lại vô cùng sảng khoái.
Bởi vì Hứa Châu Thiên là học sinh đặc biệt nhất trong biết bao khóa cô từng dạy. Ngạo mạn đến cực điểm, ngày thường chơi bời còn dữ dội hơn ai hết, đối với chuyện học hành thì lười nhác hờ hững. Thế mà trí thông minh của cậu lại quá cao, tùy tiện cũng có thể chiếm hạng nhất, mà còn bỏ xa hạng nhì một khoảng dài. Từ năm lớp mười đến nay, chưa từng ai vượt qua được cậu.
Trương Tú Anh nhiều lần bắt gặp Hứa Châu Thiên trong giờ học chính mà chẳng hề để tâm, ngược lại còn đọc sách khác. Có những cuốn cô là một giáo viên cũng chẳng hiểu nổi.
Cô từng gọi cậu vào văn phòng hỏi tại sao đã luôn học trước chương trình mà hồi nhỏ không nhảy lớp, nếu nhảy lớp có lẽ giờ đã lên báo với danh hiệu thiên tài, kiểu như “mười sáu tuổi tốt nghiệp tiến sĩ”. Khi đó, Hứa Châu Thiên trả lời thế nào nhỉ?
Cậu nói: “Em chỉ thích chơi với người cùng tuổi, lên lớp trên làm em trai thì thôi bỏ đi.”
Bây giờ cuối cùng cũng có người có thể làm dịu đi sự sắc bén của cậu rồi.
Hơn nữa, lại còn là một cô gái xinh đẹp như vậy.
Nói thật, Hứa Châu Thiên cũng có ngoại hình rất đẹp. Trong bao học sinh của cô, cậu không chỉ đặc biệt về tính cách và cách học tập, mà còn sở hữu một gương mặt quá đẹp.
Từ năm lớp mười đến lớp mười một, chẳng biết bao nhiêu nữ sinh vì mê mẩn cậu mà gây chuyện.
Ánh mắt đảo qua lại nhìn hai học sinh trước mặt, Trương Tú Anh chợt nảy ra một ý nghĩ.
Hai đứa trẻ này, nhìn cũng khá xứng đôi…
Học giỏi thì thôi đi, lại còn lớn lên đẹp nữa.
Nghĩ vậy đúng là không hợp với đạo đức nghề giáo, Trương Tú Anh ho khan một tiếng, mở máy tính lấy ra một bảng biểu.
Bảng này cô vừa làm cách đó nửa tiếng, phân tích thành tích từng môn của Giản Sanh và Hứa Châu Thiên.
Cô quay sang Hứa Châu Thiên: “Châu Thiên, em không thể lần nào cũng coi thường môn ngữ văn được. Em xem bài văn này của em, lại chỉ có ba mươi điểm. Còn phần chép thơ cổ, dạng đề đơn giản chỉ cần thuộc là được, vậy mà lần nào em cũng mất điểm.”
Thành tích của Hứa Châu Thiên đúng là có sự chênh lệch rất lớn. Lúc nãy Giản Sanh xem bảng xếp hạng cũng thấy, toán và lý tổng hợp của cậu đều đạt điểm tuyệt đối, tiếng Anh cũng cao, chỉ có ngữ văn là 110 điểm.
Nói xong Hứa Châu Thiên, Trương Tú Anh quay sang Giản Sanh: “Giản Sanh, em thì ngược lại với Châu Thiên. Ngữ văn và tiếng Anh của em rất xuất sắc, đều là điểm tuyệt đối, nhưng toán và lý tổng hợp lại yếu hơn Châu Thiên, đặc biệt là vật lý của cô, bài này em đã làm sai.”
Bất ngờ “rầm” một tiếng, hình như gió thổi làm cửa văn phòng đóng lại.
Trương Tú Anh quay đầu liếc nhìn, rồi tiếp tục nói: “Nhưng được hơn bảy trăm điểm, trong mắt cô đã rất lợi hại rồi. Nếu sau này em giữ vững được thành tích này, cô sẽ rất vui. Hơn nữa, cô rất ít gặp được học sinh có thể làm bài văn không mất điểm.”
Trương Tú Anh dặn dò Giản Sanh và Hứa Châu Thiên thêm nhiều điều, thấy sắp đến giờ vào lớp mới cho hai người đi: “Được rồi, tạm thời nói đến đây. Hai em về lớp học đi.”
“À, chào em.” Dương Ngọc liếc nhìn cô một cái rồi bước vào.
Hai người vừa rời khỏi văn phòng, ở bàn bên cạnh Trương Tú Anh, một thầy giáo lên tiếng: “Các cô thấy sắc mặt vừa rồi của Hứa Châu Thiên không? Ha ha, vui vẻ.”
“Đúng thế, chắc em ý khó chấp nhận lắm. Từ nhỏ đến lớn đều đứng nhất, chưa bao giờ xuống hạng hai cả.” Người khác chen vào.
Trương Tú Anh cũng bật cười.
Hứa Châu Thiên nổi tiếng không chỉ trong giới học sinh, mà thầy cô ở Tam Trung cũng không ai không biết. Trương Tú Anh từng tìm hiểu qua, từ tiểu học đến nay, bất kể thi lớn thi nhỏ, cậu đều đứng nhất, chưa từng để tuột xuống hạng hai. Đây chắc chắn là lần đầu tiên.