Sóng Nhiệt

Chương 46: Đoán đề đúng

Trước Sau

break

  Đêm khuya, căn phòng yên tĩnh.

Chỉ có tiếng lật giấy vang lên khe khẽ.

Nhưng Giản Sanh không tập trung được, hiệu suất thấp hơn mọi khi. Một đề tổng hợp lý cô làm cả tiếng vẫn chưa xong.

Điện thoại bất ngờ rung lên.

Cô cầm lên xem, là tin nhắn QQ của Vệ Thư Dao.

“Sao rồi bảo bối, đề thi tháng ở Tam Trung có khó hơn ở trường cũ không?”

Giản Sanh nhìn thấy tin nhắn ngay trên màn hình, vừa định trả lời thì thấy mục danh bạ hiện lên một dấu đỏ.

Cô bấm vào, thấy có người gửi yêu cầu kết bạn.

Ảnh đại diện là một nhân vật hoạt hình, giống như nhân vật trong anime nào đó.

Tên hiển thị là một chữ X, không có ghi chú.

Giản Sanh vốn không chấp nhận lời mời không có ghi chú nên cô bỏ qua, quay lại màn hình chính trả lời tin nhắn của Vệ Thư Dao.

Hai người trò chuyện không lâu.

Vì trường cũ của Vệ Thư Dao cũng đang thi tháng, cô ấy phải tiếp tục ôn bài, chỉ tranh thủ nhắn vài câu để thư giãn.

Giản Sanh thoát khỏi khung chat, định đặt điện thoại xuống thì lại thấy mục danh bạ hiện lên một dấu đỏ nữa.

Cô mở ra, vẫn là ảnh đại diện hoạt hình kia gửi yêu cầu kết bạn lần nữa.

Lần này có ghi chú: Hứa Châu Thiên.

Giản Sanh hơi do dự một lúc, cô bấm chấp nhận. Danh sách bạn bè lập tức hiện thêm một ảnh đại diện mới.

Chưa đầy một phút sau, một tin nhắn mới được gửi đến từ tài khoản đó.

“..docx.” Là một file Word, tên chỉ có một dấu chấm.

Giản Sanh không hiểu ý cậu, gửi lại một dấu hỏi.

Ngay sau đó tin nhắn mới hiện lên.

“Mai thi tổng hợp lý đúng không?”

“Tôi đoán vài đề.”

“Cậu xem thử đi.”

Giản Sanh lúc này mới mở file Word ra, bên trong không phải vài câu mà là hơn chục đề. Từ trắc nghiệm đến tự luận, đủ cả sinh, hóa, lý.

Ánh đèn bàn sáng rõ, cô lặng lẽ đọc từng đề, quên cả trả lời tin nhắn.

Cho đến khi điện thoại lại rung.

“Này.”

“Xem chưa.”

“Không trả lời tôi à.”

Giản Sanh giật mình, mím môi trả lời: “Thấy rồi. Cảm ơn.”

Điện thoại lại rung lên.

“Cảm ơn là xong sao?”

Giản Sanh cầm lấy chiếc ốp trắng bằng silicon, gõ lại: “Cậu đoán đề cũng chưa chắc đúng mà.”

Bên kia, Hứa Châu Thiên nhìn dòng tin nhắn, không nhịn được bật cười. Cô nghĩ đề cậu đoán không chuẩn? Cô đúng là chưa hiểu gì về cậu.

Nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh Giản Sanh đang cầm điện thoại, nhắn tin với cậu cùng lúc. Khóe môi cậu vô thức cong lên.

“Đúng hay không, mai biết liền.”

Giản Sanh nghĩ cậu cũng có lòng tốt, dù vì lý do gì cũng nên trả lời: “Được rồi, tôi sẽ xem kỹ lại.”

Hứa Châu Thiên nhìn điện thoại, ngón tay thon dài gõ nhanh:

“Gấp làm gì.”

“Chút nữa cũng được.”

“Còn chuyện khác.”

Giản Sanh chậm rãi gõ: “Chuyện gì?”

Màn hình hiện lên mấy đoạn tin nhắn thoại màu xanh.

Giản Sanh không hiểu sao cậu lại gửi giọng nói, mà còn gửi nhiều như vậy, như thể không nói hết trong một lần. Cô bấm vào, từng đoạn phát ra theo thứ tự.

Giọng cậu có chất khàn đặc trưng, lại trầm và cuốn hút.

“Tôi đi ngủ đây.”

“Trước khi ngủ muốn nghe giọng cậu một chút.”

Hai câu sau, giọng cậu hơi khàn, lại mang chút nghịch ngợm:

“Bắt chước tôi đi. Gửi giọng nói.”

“Nói một câu chúc ngủ ngon cho tôi, được không?”

Sáng hôm sau là buổi thi tổ hợp lý.

Trời bên ngoài trong xanh, cây cối xanh mướt đổ bóng trước cửa sổ, đung đưa nhẹ nhàng trong làn gió mát.

Không khí trong lớp học rất yên tĩnh.

Có vài học sinh vừa nhìn đề vừa ngáp, có người thì lật đề thật nhanh, cắm cúi tô đáp án theo kiểu ba ngắn một dài chọn dài nhất, ba dài một ngắn chọn ngắn nhất, dài ngắn không đều chọn B, cũng có người mắt nhìn lơ đãng, tay cầm bút mãi không động đậy.

Chỉ có cô gái ngồi hàng thứ ba, bàn cuối cùng là khác biệt.

Cô rất xinh nhưng khí chất lại trầm tĩnh, chân gác lên thanh ngang dưới bàn, cúi đầu làm bài cực kỳ nghiêm túc.

Hai giám thị hôm qua đã để ý cô không giống những người khác, đi qua chỗ cô mấy lần.

Trước giờ tổ hợp lý luôn là môn yếu của Giản Sanh, so với các môn khác thì cô làm lâu hơn.

Nhưng lần này cô làm xong toàn bộ đề khi vẫn còn bốn mươi phút trước khi hết giờ.

Tối qua Hứa Châu Thiên gửi cho cô một file Word, trong đó có đến chín mươi phần trăm đề trùng với đề thi thật, từ dạng bài đến đáp án đều giống hệt.

Cô vừa làm qua một lượt tối qua, hôm nay chỉ cần điền lại là xong. Những câu còn lại cũng không quá khó, cô làm rất trôi chảy.

Giản Sanh hiếm khi nộp bài sớm, còn dư nhiều thời gian như vậy, cô lật lại trang đầu kiểm tra từng đáp án.

Bỗng nghe thấy tiếng ho nhẹ từ bàn phía trước, cô ngẩng đầu thấy Lâm Phi lại như hai lần thi trước, đẩy phiếu trả lời sát mép bàn.

Giản Sanh liếc qua, phát hiện cậu sai khá nhiều câu trắc nghiệm, năm câu đúng được một, trong lòng có chút phức tạp.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương