Màn hình hiện lên mấy đoạn tin nhắn thoại màu xanh.
Giản Sanh không hiểu sao cậu lại gửi giọng nói, mà còn gửi nhiều như vậy, như thể không nói hết trong một lần. Cô bấm vào, từng đoạn phát ra theo thứ tự.
Giọng cậu có chất khàn đặc trưng, lại trầm và cuốn hút.
“Tôi đi ngủ đây.”
“Trước khi ngủ muốn nghe giọng cậu một chút.”
Hai câu sau, giọng cậu hơi khàn, lại mang chút nghịch ngợm:
“Bắt chước tôi đi. Gửi giọng nói.”
“Nói một câu chúc ngủ ngon cho tôi, được không?”
Sáng hôm sau là buổi thi tổ hợp lý.
Trời bên ngoài trong xanh, cây cối xanh mướt đổ bóng trước cửa sổ, đung đưa nhẹ nhàng trong làn gió mát.
Không khí trong lớp học rất yên tĩnh.
Có vài học sinh vừa nhìn đề vừa ngáp, có người thì lật đề thật nhanh, cắm cúi tô đáp án theo kiểu ba ngắn một dài chọn dài nhất, ba dài một ngắn chọn ngắn nhất, dài ngắn không đều chọn B, cũng có người mắt nhìn lơ đãng, tay cầm bút mãi không động đậy.
Chỉ có cô gái ngồi hàng thứ ba, bàn cuối cùng là khác biệt.
Cô rất xinh nhưng khí chất lại trầm tĩnh, chân gác lên thanh ngang dưới bàn, cúi đầu làm bài cực kỳ nghiêm túc.
Hai giám thị hôm qua đã để ý cô không giống những người khác, đi qua chỗ cô mấy lần.
Trước giờ tổ hợp lý luôn là môn yếu của Giản Sanh, so với các môn khác thì cô làm lâu hơn.
Nhưng lần này cô làm xong toàn bộ đề khi vẫn còn bốn mươi phút trước khi hết giờ.
Tối qua Hứa Châu Thiên gửi cho cô một file Word, trong đó có đến chín mươi phần trăm đề trùng với đề thi thật, từ dạng bài đến đáp án đều giống hệt.
Cô vừa làm qua một lượt tối qua, hôm nay chỉ cần điền lại là xong. Những câu còn lại cũng không quá khó, cô làm rất trôi chảy.
Giản Sanh hiếm khi nộp bài sớm, còn dư nhiều thời gian như vậy, cô lật lại trang đầu kiểm tra từng đáp án.
Bỗng nghe thấy tiếng ho nhẹ từ bàn phía trước, cô ngẩng đầu thấy Lâm Phi lại như hai lần thi trước, đẩy phiếu trả lời sát mép bàn.
Giản Sanh liếc qua, phát hiện cậu sai khá nhiều câu trắc nghiệm, năm câu đúng được một, trong lòng có chút phức tạp.