Trong không gian yên tĩnh này, âm thanh ấy nghe rất rõ ràng, vừa thư thái vừa thong thả.
Ngước nhìn theo tiếng động, Hứa Châu Thiên xuất hiện ở cửa.
Cậu cao ráo, mặc áo thun đen, ngũ quan sắc nét, khí chất lạnh lùng, có chút bất cần đời.
Khác với hôm qua, sáng nay trời nắng đẹp, ánh nắng rực rỡ nghiêng nghiêng chiếu lên người cậu.
Có lẽ cậu thường xuyên đi muộn nên chẳng vội vàng gì. Giản Sanh không có thời gian để ý đến cậu ta, tiếp tục chạy ra ngoài.
Lúc lướt qua nhau cổ tay bị cậu kéo lại.
“Cậu làm gì vậy?” Cô hỏi.
Ánh mắt Hứa Châu Thiên dừng lại trên gương mặt đỏ bừng vì sự vội vàng của cô, tiến lại gần nói: “Cậu nói xem tôi làm gì?”
“Dù sao cũng muộn rồi.” Cậu nhếch môi: “Chờ tôi đi cùng đi.”
Giản Sanh nghĩ đến việc mình không biết đường đến phòng thí nghiệm, tự đi tìm thì chi bằng có người dẫn đường vẫn hơn.
Thế là cô không từ chối, ôm sách hóa và túi bút đứng trước cửa lớp chờ Hứa Châu Thiên lấy sách.
Nhưng Hứa Châu Thiên lại chậm rì rì bỏ quả bóng rổ xuống, không vội vàng gì mà cúi xuống tìm sách trong ngăn bàn.
“Cậu có thể nhanh lên không?” Giản Sanh lên tiếng.
“Gấp gì chứ, chẳng phải đã muộn rồi sao?” Hứa Châu Thiên cuối cùng cũng lấy được sách, giọng lười biếng trả lời: “Muộn một phút với muộn thêm vài phút thì có gì khác nhau?”
Miệng thì nói nhanh nhưng lấy sách xong lại vòng qua bàn Trương Kiếm, lục lọi gì đó trong cặp cậu ta.
Giản Sanh đứng đợi mà trong lòng sốt ruột, nhưng đã giục một lần rồi nên lần này chọn cách im lặng.
May mà lần này Hứa Châu Thiên nhanh hơn trước, không lâu sau đã lấy được thứ mình cần từ cặp Trương Kiếm.
Giản Sanh không tò mò hỏi, đợi cậu đi tới rồi cùng ra khỏi lớp.
Tầng này toàn là lớp khối 11, hành lang yên tĩnh hầu như không có học sinh qua lại, thỉnh thoảng vang lên tiếng giảng bài của giáo viên.
Giản Sanh và Hứa Châu Thiên cùng nhau xuống lầu.
Xuống đến nơi Hứa Châu Thiên đi đến chiếc xe đạp màu xám đỗ trước cửa, trong tay có thêm một chiếc chìa khóa, hình như là lấy từ cặp Trương Kiếm lúc nãy, cậu nói: “Xa lắm, tôi chở cậu đi.”
Giản Sanh nghĩ có xa đến mức phải đi xe đạp không?
Mặt Giản Sanh vẫn còn hơi đỏ, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, ánh mắt trong veo, vẫn khá tin tưởng cậu, ngoan ngoãn đứng đó chờ.
Hứa Châu Thiên leo lên xe, dùng cằm chỉ vào yên sau: “Lên đi, đứng ngẩn ra đấy làm gì.”
Giản Sanh cũng không ngại ngùng bước tới bên xe, nghiêng người ngồi xuống.
Trường Tam Trung quả thật rất rộng, đến phòng thí nghiệm nhanh một chút thì vẫn hơn.
Yên trước của xe đạp khá cao, với Giản Sanh thì cách mặt đất khá xa, nhưng Hứa Châu Thiên thì ngồi lên chân vẫn dễ dàng chạm đất, trước mắt cô là tấm lưng rộng của cậu.
“Tay.” Hứa Châu Thiên nói.
“Hả?”
Cậu quay đầu nhìn cô một cái, nói: “Đưa sách và túi bút cho tôi.”
“Sao cơ?” Giản Sanh hỏi.
“Để vào giỏ xe.” Hứa Châu Thiên kiên nhẫn trả lời, chỉ vào giỏ sắt phía trước xe.
Giản Sanh nói: “Không sao, tôi tự cầm được.”
Lần này Hứa Châu Thiên không nói gì, trực tiếp lấy sách và túi bút trong tay cô ném vào giỏ xe.
“Này, cậu...”
“Này cái gì.” Hứa Châu Thiên nắm lấy hai tay cô đặt lên eo mình: “Tay lái của tôi nhanh lắm đấy.”
“Không sợ bị ngã hả?”
“Ôm chặt vào.” Giọng nói lười biếng lại có chút kiêu ngạo.
...
Không lâu sau Giản Sanh thực sự được trải nghiệm tay lái nhanh của Hứa Châu Thiên, đúng là rất nhanh, hàng cây bên đường lướt qua vùn vụt, tóc đuôi ngựa bị gió thổi bay lên, không biết Hứa Châu Thiên có cố ý không, giữa đường còn phanh lại hai lần khiến Giản Sanh sợ đến mức ôm chặt lấy eo cậu.
Sau đó còn có một cú phanh gấp, má mềm của Giản Sanh suýt nữa đập vào eo cậu.
Cô vội ôm chặt lấy cậu mới tránh được tai nạn đó.
“Hứa Châu Thiên, cậu đi chậm lại một chút!” Cuối cùng cô không nhịn được nữa.
“Cậu không phải đang rất gấp sao?” Hứa Châu Thiên nói.
“Nhưng cũng không cần nhanh đến mức này.” Giản Sanh nói.
“Được rồi, tôi đi chậm lại.” Hứa Châu Thiên thật sự giảm tốc nhưng lại quá chậm, đến đoạn gờ giảm tốc suýt nữa không leo nổi.