Sóng Nhiệt

Chương 23: Tóc cậu sao mà rối thế?

Trước Sau

break

  Giờ âm nhạc là tiết cuối cùng của ngày thứ hai.

Nhiều học sinh khi đến giờ học âm nhạc đều mang theo ba lô, đợi đến khi chuông reo là trực tiếp đeo ba lô về nhà ăn cơm.

Giản Sanh cũng nghĩ như vậy, nhưng nhóm của cô hôm nay có nhiệm vụ trực nhật.

Giản Sanh và Tằng Tiểu Nguyệt cùng quay lại lớp học để dọn dẹp.

“Cơn mưa này sao cứ mãi không ngừng thế? Thật phiền.” Tằng Tiểu Nguyệt vừa nói vừa quét dọn dưới ghế.

Mưa bên ngoài thực sự đã rơi cả ngày, vừa ngừng một lúc thì lại mưa tiếp.

Giản Sanh nói: “Đợi nó vui lên thì sẽ không mưa nữa.”

Điện thoại bỗng rung lên, là tin nhắn từ Lý Văn Dương: “Chị, chị dọn dẹp vệ sinh bao giờ xong?”

Giản Sanh nhìn qua, họ còn phải lau sàn và bảng đen nữa. Nhóm của họ còn hai người nữa nhưng vì có việc và xin phép về nhà trước.

“Khoảng mười lăm phút nữa.” Giản Sanh trả lời.

“Ok chị, không vội, dù có trễ thế nào em cũng đợi chị.”

Giản Sanh mím môi trả lời: “Đừng đi quán net.”

Lý Văn Dương không trả lời nữa, Giản Sanh tiếp tục dọn dẹp.

Mưa đột nhiên lớn hơn kèm theo gió mạnh, gió đập mạnh vào cửa sổ kêu ầm ầm, cửa lớp học cũng đóng sầm lại.

Tằng Tiểu Nguyệt phải vất vả lắm mới mở được cửa: “Sanh Sanh, mình về ký túc xá trước nhé.”

TằngTiểu Nguyệt là học sinh nội trú.

Giản Sanh ừ một tiếng: “Tạm biệt.”

“Tạm biệt!”

Dọn dẹp đã xong, hầu hết mọi người đã đi hết, trong lớp học chỉ còn lại Giản Sanh.

Cô mang theo ô, cũng có thể về nhà, nhưng Lý Văn Dương vẫn không trả lời QQ của cô.

Giản Sanh nhìn ra ngoài quyết định không chờ nữa, cô đeo ba lô lên chuẩn bị đi tìm Lý Văn Dương ở lớp 14.

Trước khi rời đi, cô nhìn thấy một cửa sổ chưa đóng nên lại quay lại.

Gió thổi qua khuôn mặt, tóc đuôi ngựa bay lên mạnh mẽ, rơi nhiều sợi tóc con, cổ áo đồng phục bị thổi lệch.

Cửa sổ vừa được đóng lại thì cô bất ngờ nghe thấy cửa lớp học bị đá ra, một cậu con trai cao lớn bước vào.

Hứa Châu Thiên có vẻ như vừa chơi xong bóng rổ, cánh tay cầm một quả bóng rổ, tóc trên trán có chút hơi ướt.

Sau lưng có Trương Kiếm và Nguyên Bào.

“Hey, bạn học Giản, sao cậu còn chưa đi về?” Nguyên Bào lộ ra hàm răng trắng.

Giản Sanh ừ một tiếng.

Cô chuẩn bị đi qua họ bước đi ra ngoài nhưng bị Hứa Châu Thiên chặn lại.

Nguyên Bào và Trương Kiếm không ngờ rằng Hứa Châu Thiên sẽ chặn người, quay đầu lại xem.

“Có chuyện gì không?” Mùi mồ hôi từ cơ thể cậu rất gần, hòa lẫn với mùi thuốc lá nhẹ, Giản Sanh theo phản xạ siết chặt quai ba lô.

“Lo lắng cái gì.”

Hứa Châu Thiên nhìn cô một lúc rồi cúi người, hơi nóng thổi qua vành tai của Giản Sanh: “Tóc cậu sao mà rối thế?”

Vì trời mưa nên ánh sáng trong phòng học hơi tối, đèn trong lớp bật hai dãy sáng lên, cổ áo của Giản Sanh cũng hơi bị lộn xộn lộ ra bên trong là một chiếc áo thun trắng cùng với một phần xương quai xanh rõ ràng.

Giản Sanh lùi lại một bước, đưa tay chỉnh lại tóc của mình.

Gió mạnh khi đóng cửa sổ lúc trước khiến tóc của cô bị thổi loạn.

Cô ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt của Hứa Châu Thiên rồi vội vàng quay đi.

Hứa Châu Thiên đứng đó với quả bóng rổ kẹp trong khuỷu tay, vẫn chặn đường của cô.

Mùi mồ hôi từ cơ thể cậu gần như đã khiến Giản Sanh cảm nhận được.

Giản Sanh không có ý định nói nhiều với Hứa Châu Thiên, cô chuẩn bị tránh qua cậu để ra ngoài thì bỗng nhiên nghe thấy một tiếng “đệch” khiến tất cả mọi người chú ý.

Là Trương Kiếm đứng cạnh thùng rác, hình như bị cây lau nhà cào phải tay.

Cậu vốn chỉ đến để nhổ một viên kẹo cao su, ánh mắt liếc về hai người đứng trên bục giảng nên không để ý, sau đó dẫm lên một cây lau nhà không được để vững, cây lau nhà có bề mặt không bằng phẳng và có những chỗ nhô lên đã cào vào tay cậu.

“Sao vậy?” Nguyên Bào đi tới.

Trương Kiếm chỉ nhíu mày: “Không sao, không biết ai mẹ nó đã đặt cây lau nhà chỗ này.”

“Người ta cũng không đặt bừa đâu.” Nguyên Bào nói: “Ê, sao còn chảy máu nữa.”

Con trai thường hay bị thương khi chơi thể thao hoặc vận động mạnh, những vết thương nhỏ như thế này thường không quan tâm lắm.

Trương Kiếm dùng miệng hút một chút máu và dùng tay áo lau qua.

Giản Sanh do dự một chút rồi vẫn quyết định bỏ ba lô xuống, kéo khóa lớp hai của ba lô ra và lôi ra một cái băng dán vết thương.

“Tớ có băng dán y tế  này.” Giản Sanh nói.

Trương Kiếm hơi ngẩn ra.

Nguyên Bào nhanh chóng chạy tới: “Nữ sinh quả nhiên chu đáo, còn chuẩn bị cái này trong ba lô.”

Cậu cười giống như con khỉ.

Trương Kiếm cũng đi tới: “Cảm ơn nhé, nhưng mà tay tôi không sao.”

Giản Sanh nhìn tay cậu thấy một vết cắt không sâu, có thể thấy được máu: “Vẫn nên dán vào đi.”

“Xử lý không tốt sẽ bị nhiễm trùng.”

“Được rồi.” Trương Kiếm sờ sờ đầu rồi nhận lấy: “Cảm ơn cậu nhé.”

Giản Sanh không nói gì thêm, kéo khóa ba lô lên đeo lên vai, vượt qua Hứa Châu Thiên đi thẳng ra ngoài.

Nguyên Bào nhìn theo bóng lưng của cô không nhịn được nói: “Tiên Nữ, điềm đạm, dịu dàng tốt bụng, anh Thiên, lúc này em cảm thấy mình có thể dùng mọi từ ngữ tốt đẹp nhất để miêu tả cô ấy.”

“Đồng ý.” Trương Kiếm phụ họa.

“Hai người thật buồn nôn.” Hứa Châu Thiên lạnh lùng nói.

Cậu mạnh tay vỗ quả bóng rổ xuống đất, quả bóng nảy lên cậu tiếp tục bắt lại rồi đi về phía cuối lớp học.

Trương Kiếm nhìn thêm một chút rồi nở nụ cười: “Ê anh Thiên, anh phát biểu một câu đi, cái băng dán này có thể dùng không, nếu không dùng thì đưa cho anh.”

Hứa Châu Thiên để ba lô lên bàn, nhét hai cuốn sách vào trong cặp: “Đưa cho tôi làm gì.”

“Người bị thương là tôi?”

Nguyên Bào cũng kéo ba lô của mình ra khỏi hộc bàn: “Bọn này còn không phải sợ anh chiếm hữu quá mạnh sao.”

“Không đúng, anh Thiên còn chưa theo đuổi người ta mà.”

Trương Kiếm cười ra tiếng, nghĩ Nguyên Bào đúng là Nguyên Bào, cái gì cũng dám nói.

Nhưng kỳ lạ thay là cậu không nhận được ánh mắt sắc lạnh của Hứa Châu Thiên, cũng không nghe thấy câu nói “Cậu sống chán rồi sao?”

Hứa Châu Thiên im lặng thu dọn ba lô.

Biểu cảm cũng không thể đoán.

Đùng! Bất ngờ có một tiếng sét vang lên kèm theo tia chớp.

Nguyên Bào phản xạ lùi lại một bước: “Đệch, sét to quá.”

Trương Kiếm nói: “Giờ về nhà thế nào đây, mưa còn lớn như vậy.”

“Thôi thì ngồi học bài một lúc rồi hãy đi.”

Nguyên Bào nói: “Anh Thiên, trời mưa to như vậy, anh nghĩ tiên nữ một mình về nhà…”

“Hay là anh đi đưa người ta về nhà đi?”

“Con gái mà, nếu anh thật sự thích cô ấy thì cứ nói thẳng, hơn nữa tiên nữ có vẻ hơi khó theo đuổi.”

Một tiếng sét lại nổ đùng đùng.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương