Sáng hôm sau tình dậy, vừa tắt chế độ bay trên điện thoại, Giản Sanh phát hiện Hứa Châu Thiên đã kéo cô vào một nhóm chat, tên nhóm là [MK14].
Trong nhóm cộng cả cô là sáu người, chính là ban nhạc của cậu.
Nhất Kiếm Tiếu Thiên: [Giản nữ thần, hoan nghênh (vỗ tay)]
Phùng Bảo Bảo vợ của ta- A Phi A Phi A Phi: [Nhiệt liệt hoan nghênh!]
Soái nhất lịch sử Kim Nguyên Bảo: [Ôi! Tung hoa, chị Sanh, chúng tớ trông cậy vào cậu rồi, tớ bị bất ngờ ấy.]
Zc – Y: [Hát cho tốt, đừng áp lực.]
Soái nhất lịch sử Kim Nguyên Bảo: [Anh Thiên sao không nói gì? Chị Sanh vào ban nhạc của chúng ta đó!!!!]
Hứa Châu Thiên không nói gì, trực tiếp gửi một cái bao lì xì.
Hình như vẫn chưa bị lấy hết, Giản Sanh mở ra, con số hiện lên khá lớn: 43.16 tệ.
Xem danh sách nhận bao lì xì, Hứa Châu Thiên vậy mà phát hẳn 407 tệ.
Bao lì xì đã nhận rồi, Giản Sanh cũng không tiện giả vờ không thấy sự nhiệt tình của mọi người, bèn gửi một sticker nấm mặt đỏ vào nhóm.
...
Theo hẹn 8 giờ sáng gặp nhau.
Giản Sanh rửa mặt xong, đi nói với cậu mợ về chuyện này, sau đó thay giày ra ngoài.
Hứa Châu Thiên như đã nói tối qua, sáng nay đến cổng chung cư đón cô, dù cô đã nói không cần.
Gặp nhau, hai người cùng đi xe buýt.
Trong tay Hứa Châu Thiên có chìa khóa phòng nhạc cụ của trường, đến nơi, họ ăn sáng ở căn tin rồi đi thẳng đến phòng nhạc cụ trong tòa đa phương tiện.
Đến đó, Giản Sanh phát hiện ngoài cô và Hứa Châu Thiên, những người khác vẫn chưa tới.
Phòng nhạc cụ rộng rãi yên tĩnh, qua năm sáu phút rồi, vẫn chỉ có hai người.
Giản Sanh đã xem xong lời bài hát mà ban nhạc sẽ hát.
“Bọn họ sao còn chưa đến?” Giản Sanh ngẩng đầu hỏi.
Hứa Châu Thiên cầm dùi trống, gõ một cái lên mặt trống, “À, tớ hẹn họ chín rưỡi.”
“Giờ còn sớm.”
Thấy nét mặt cô thay đổi, Hứa Châu Thiên nói: “Cậu vừa mới gia nhập, không phải nên dành riêng chút thời gian cho cậu sao?”
Nói vậy cũng đúng, người khác đến rồi cũng phải chờ cô nắm được bài hát, nhớ lời.
Giản Sanh không nói thêm, tiếp tục xem lời.
Hứa Châu Thiên nhìn cô, từ sau bộ trống bước ra, đi đến bên cạnh: “Cậu hát thử một lần cho tớ nghe.”
“Tớ chưa thuộc lời.” Giản Sanh nói.
“Không sao, cứ nhìn mà hát.” Hứa Châu Thiên nói.
Nắng sớm dịu dàng, ánh sáng chiếu vào phòng nhạc cụ, trong không khí có những hạt bụi nhỏ lơ lửng. Giản Sanh rủ mi mắt, nhìn vào tờ lời bài hát, cất giọng hát.
“Đêm trời sao sáng nhất, liệu có nghe rõ...”
“Người ngước nhìn kia, nỗi cô đơn và tiếng thở dài trong lòng...”