Chuyện xảy ra vào học kỳ hai lớp 10 của Hứa Châu Thiên.
Cậu nhớ rõ hôm đó cũng là một ngày thứ Bảy. Khi ấy tinh thần bà ngoại cậu chưa đến mức tệ, vẫn chưa phải đưa vào viện tâm thần tư nhân để điều trị. Nhưng bà vốn có bệnh tim và hạ đường huyết, hôm đó đi dạo công viên một mình thì cả hai bệnh cùng lúc phát tác, đau đớn đến mức đứng không vững.
Sau này xem lại camera, lúc đó không có ai tiến đến giúp, đa phần chỉ đứng nhìn lạnh lùng. Chỉ có một cô gái chạy nhanh tới, kịp đỡ lấy bà trước khi ngã xuống, rồi vội vàng gọi cấp cứu.
Nhờ vậy bà mới được đưa vào viện kịp thời.
Khi tình trạng ổn định, cậu mới biết cô gái ấy tên là Tôn Tuyết Ngưng, cũng học ở Tam Trung.
Ngoài phòng bệnh, Hứa Châu Thiên đứng trước mặt cô, tay cắm túi quần, nói: “Cảm ơn. Sau này nếu có việc gì cần tôi giúp, cứ nói.”
Tôn Tuyết Ngưng ngẩn người: “Thật không?”
“Ừ.”
Khoảng một tuần sau, Tôn Tuyết Ngưng tìm cậu, nói có một nam sinh ngoài trường cứ bám theo, muốn ép cô làm bạn gái. Cô hỏi cậu có thể giả vờ yêu cô hai tháng để thoát khỏi rắc rối này không.
Vì Hứa Châu Thiên nổi tiếng, không chỉ trong trường mà cả học sinh trường khác cũng ngại đụng vào.
Để trả ơn, cậu đồng ý.
Tin hai người yêu nhau lan ra, quả thật nam sinh kia không còn quấy rầy Tôn Tuyết Ngưng nữa.
Hai tháng sau, họ giải trừ quan hệ như đã hẹn.
Khi đó Hứa Châu Thiên không ngờ rằng, hành động trả ơn ấy sau này lại trở thành một khúc mắc lớn chắn ngang con đường tình cảm của chính mình.
Nghe xong, Giản Sanh lặng im hồi lâu.
Thì ra, sự thật lại là như vậy.
Sợi dây bóng bay vẫn quấn trên tay, cô vô thức xoắn thêm một vòng, quả bóng đỏ khẽ hạ xuống.
Hứa Châu Thiên nhích người lại gần, nâng cằm cô lên: “Tớ nói hết rồi, cậu có nghe không?”
“Vậy ra cậu luôn nghĩ, tớ từng thích người khác?”
Giản Sanh vẫn im lặng, không nói.
Hứa Châu Thiên thấy ngứa răng, tay còn giữ chặt cằm cô, ấn mạnh hơn: “Ngốc quá đi.”
“Tớ Hứa Châu Thiên rất kén chọn.”
“Người lọt vào mắt tớ...”
“Chỉ có cậu.”
...
Quả bóng đỏ trên đầu khẽ lay động theo gió.
Hứa Châu Thiên vừa nói xong, ánh mắt đã dừng lại nơi gương mặt trắng trẻo của Giản Sanh, hơi thở mang theo mùi hương nhè nhẹ từ cô. Khoảng cách vô thức rút ngắn, không muốn kìm nén nữa.
Chỉ còn cách đôi môi kia một chút, rất nhanh là có thể chạm tới.
Má Giản Sanh nóng bừng, vành tai cũng đỏ rực.
Ngay lúc Hứa Châu Thiên sắp chạm vào, cô nghiêng mặt tránh đi.
Hứa Châu Thiên ngang ngược ép mặt cô quay lại: “Cho tớ hôn một cái, được không.” “Không được.”
“Chỉ một cái thôi.”
“Không được.”
“Tại sao không được, cậu vốn là bạn gái tớ rồi.”
“Vẫn chưa phải.”
“Cậu nói lại lần nữa?” Hứa Châu Thiên bất chợt siết chặt.
Giản Sanh im lặng.
Cậu nhìn kỹ mới thấy chỗ đó đã bị mình bóp đỏ cả lên, nhưng ham muốn lại trào dâng, cậu cúi xuống, định ép buộc.
Giản Sanh chống tay lên vai cậu: “Hứa Châu Thiên.”
“Cho tớ hôn một cái thì có sao?”
“Tuổi chúng ta chưa thích hợp làm vậy.”
“Hơn nữa đây là bệnh viện.”
“Bệnh viện thì sao.”
“Ở trường tớ cũng dám hôn cậu.” Cậu bất ngờ ôm chặt lấy cô.
Giản Sanh ngẩn người, sợi dây trong tay bị kéo đứt, quả bóng bay màu đỏ bay đi xa.
“Hứa Châu Thiên...” Giản Sanh thở gấp, nhịp tim loạn cả lên.
“Không cho hôn, ngay cả ôm cũng không cho à?” Giọng Hứa Châu Thiên trầm xuống.
Giản Sanh im lặng.
“Tớ đã giải thích rồi, sao cậu vẫn lạnh nhạt với tớ?”
“Ừm?”
“Không phải, tớ chỉ thấy...”
Giản Sanh nói: “Chúng ta vẫn còn nhỏ.”
Hứa Châu Thiên: “Sắp trưởng thành rồi mà còn nhỏ gì nữa?”
“Ừ.”
Hứa Châu Thiên nâng cằm cô lên, khẽ vuốt chỗ đỏ do mình bóp trước đó: “Ý cậu là...”
“Đợi trưởng thành rồi thì cho tớ hôn?”
“Có phải vậy không.”
“Cũng không phải.” Giản Sanh hơi bất lực với cậu: “Cậu có thể đừng lúc nào cũng nghĩ mấy chuyện này không.”
“Cậu nhìn trông rất dễ hôn mà, tớ có thể không nghĩ sao?” Hứa Châu Thiên buột miệng nói ra.