Trong một căn hộ cao cấp ở thành phố C, một cô gái nằm trên giường, khuôn mặt nhăn lại, tay chân lạnh ngắt.
Trước mắt cô là những tia sáng chói mắt.
Lửa, vụ nổ, thí nghiệm…
Lâm Vụ choàng tỉnh dậy, đôi tay nắm chặt lấy chăn, cả người đầm đìa mồ hôi lạnh. Cô cố gắng hít thở, sau đó dần nhận ra căn phòng quen thuộc mà lạ lẫm xung quanh. Chiếc rèm không kéo che ánh sáng tràn ngập chiếu vào giường.
Ánh sáng và hơi nóng này không phải từ ngọn lửa, mà là ánh nắng.
Đây là nhà cô trước mạt thế?
Chẳng phải cô đang thực hiện thí nghiệm cuối cùng trong phòng thí nghiệm sao? Tại sao cô lại trở về đây?
Lâm Vụ ngỡ ngàng sờ lên sau đầu mình.
Mái tóc dài mượt mà, không hề có vết sẹo nào.
Ba năm bị nghiên cứu trong phòng thí nghiệm dưới lòng đất, đầu cô đã phải chịu hàng loạt cuộc phẫu thuật; mái tóc đen bóng ngày xưa bị cạo sạch, da đầu không còn chỗ nào lành lặn.
Chợt nhớ ra điều gì đó, cô vội cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường — Ngày 23 tháng 9, năm 383 kỷ nguyên xã hội.
Hai tuần nữa mạt thế mới bắt đầu!
Lâm Vụ nhanh chóng chạy vào phòng tắm rửa mặt, dòng nước lạnh kích thích khiến cô run lên.
Không phải ảo giác!
Nước, mồ hôi lạnh và nước mắt vui mừng lăn trên má cô, Lâm Vụ đưa tay chạm vào gương.
Trong gương là một cô gái nhỏ nhắn với đôi mắt to long lanh, mái tóc ngắn cụp nhẹ khiến cô trông đáng yêu mong manh.
Ai mà ngờ được cô gái ấy sau này lại bị hành hạ đến mức thành nửa người nửa quỷ.
Lâm Vụ siết chặt nắm tay, lòng thù hận đối với viện nghiên cứu, khát vọng báo thù và sự hân hoan vì được tái sinh khiến bao nhiêu cảm xúc như đợt sóng trào dâng cuốn lấy cô.
"Rầm!"
Chiếc bồn rửa tay đột ngột xuất hiện một lỗ tròn to.
Lâm Vụ không tin nổi lùi lại hai bước.
Dị năng… dị năng của cô…
Dị năng của cô cũng đã quay lại cùng cô!
Sau năm, sáu năm sinh tồn trong mạt thế, đối diện nỗi kinh hoàng của xác sống, thiếu thốn thức ăn, lòng người khó đoán, cô là một trong số những người sống cảnh "lưỡi dao kề cổ" mỗi ngày. Nhưng phải mất đến vài năm căng thẳng và chỉ có chút biểu hiện yếu ớt của dị năng, cô mới mơ hồ nhận ra mình sở hữu nó.
Tuy nhiên, lúc ấy cũng là lúc cô lọt vào tầm ngắm của Viện nghiên cứu số 06.
Khi đang làm nhiệm vụ tìm kiếm thực phẩm, một đội người mặc đồ đen đã đánh ngất và đưa cô vào viện nghiên cứu ngầm dưới lòng đất.
Ở đó, cô đã trải qua ba năm không ngừng thí nghiệm và bị hành hạ.
Lâm Vụ cười lạnh.
Cô phải cảm ơn viện nghiên cứu. Ba năm đó đã giúp cô tiến bộ, tự khám phá và kiểm soát dị năng tốt hơn; và giờ cô có thể đi trước một bước.
Điều khiển xác sống, thao túng không khí… Lâm Vụ siết chặt nắm tay.
Điều quan trọng nhất bây giờ là bán hết tài sản và tích trữ vật tư!
Cô lau khô mặt, ngồi lại lên giường và kiểm tra xem hiện còn bao nhiêu tiền trong tài khoản.
Ba mẹ cô trước khi qua đời để lại cho cô một khoản kếch xù và một khoản tiền bảo hiểm, tổng cộng khoảng hơn một tỷ. Cô còn sở hữu vài căn nhà, tuy bán gấp có thể phải chịu lỗ một chút...
Ba tỷ bốn trăm triệu.
Trước mạt thế, số tiền này đủ để Lâm Vụ sống xa hoa cả đời, nhưng sau mạt thế nó chỉ là nắm tro tàn.
Cô vội vàng gọi cho chú Trần, người quen làm bất động sản của ba mẹ: "Chú... cháu... Lâm Vụ đây."
"Lâm Vụ hả?" Chú Trần ngạc nhiên nhưng vẫn rất ân cần.
"Có chuyện gì sao?"
Lâm Vụ nín thở.
Chuyện gì thế này?
Không tin, cô lại thử: "Cháu... muốn... bán nhà."
Lâm Vụ: "..."
Khả năng nói của cô… hỏng rồi sao?
Chú Trần cũng rất kiên nhẫn: "Lâm Vụ, cháu không phải đùa với chú đấy chứ?"
Lâm Vụ im lặng một lúc rồi nói: "Cháu nhắn tin."
Cô dập máy, nhắn hết mọi thông tin cần nói qua tin nhắn, bao gồm cả yêu cầu bán nhà và cổ phiếu, còn viện lý do khám bệnh.
Bệnh của cô là… nói lắp.
Chú Trần tuy thấy lạ nhưng vì nể ba mẹ cô mà vẫn nhanh chóng làm xong mọi việc.
Lâm Vụ đặt điện thoại xuống và lại thử nói: "Cháu muốn... ăn thứ... gì đó."
"Gì… thế này!"
Cô buông một tiếng thở dài.
Lâm Vụ xoa trán.
Chắc đây là di chứng của vụ nổ cuối cùng.
Lúc ấy cô đã cố hợp nhất trực tiếp năng lượng thể vào tinh thần lực của mình.
Nghĩ đến năng lượng thể đó, da sau tai cô chợt nóng lên, cô mang giày rồi vào phòng tắm soi gương.
Sau tai là một hình ngôi sao bốn cánh đỏ rực nổi bật.
Cô ngẩn ngơ đưa tay chạm vào nó, ngón tay bỗng nhói lên, xuất hiện một vết thương nhỏ.
Lâm Vụ nhớ lại khi hợp nhất năng lượng thể, vị bác sĩ đã mổ cô ở vị trí này.
Chưa kịp nghĩ thêm, cô chợt thấy đầu óc choáng váng, đến khi tỉnh táo lại thì sàn nhà dưới chân đã biến thành mặt đất ẩm ướt.
"Dị năng không gian?"
Xung quanh cô là một vùng đất rộng lớn, phía trước là một căn nhà gỗ và một cây lớn với vài quả đỏ, sau cây còn có một dòng sông tĩnh lặng.
Lâm Vụ liền bác bỏ khả năng đây là dị năng không gian.
Chưa từng nghe nói dị năng không gian nào lại sở hữu một hệ sinh thái lớn như vậy, càng không có ai vào được bên trong không gian của mình.
Đây là do năng lượng thể đã hợp nhất với cô.
Những đau khổ kiếp trước lại trở thành may mắn ở kiếp này.
Lâm Vụ vừa bất ngờ, vừa mỉa mai cười.
Cô bước vào ngôi nhà gỗ nhìn quanh, bên trong chỉ có một chiếc giường gỗ và một chiếc ghế, ngoài ra không còn gì khác.
Cây và dòng sông phía sau còn đáng chú ý hơn.
Lâm Vụ đưa tay hái một quả, cảm thấy không gian này khiến cô an tĩnh, như có một mối liên hệ kỳ diệu nào đó giữa cô và nơi này.
Cả hai là một.
Mối liên hệ đó mách bảo cô rằng mấy quả này cực kỳ có lợi cho mình.
Lâm Vụ ăn một quả.
Một luồng khí trong lành cuốn qua toàn thân, khiến dị năng của cô nâng lên cấp một.
Sau khi mạt thế xảy ra vài tháng, chính phủ chia dị năng thành mười một cấp độ từ 0 đến 10, cấp 0 là khi dị năng vừa thức tỉnh, có thể sử dụng nhưng không duy trì được lâu.
Cấp một là cột mốc mà nhiều người, bao gồm cả Lâm Vụ trong kiếp trước, vì không nhận ra mình có dị năng nên bỏ lỡ cơ hội nâng cấp ngay từ đầu, sau này dù có muốn cũng khó mà cạnh tranh để giành tài nguyên.
Quả của cây này lợi hại như vậy, còn dòng sông thì sao?
Cô cúi xuống, múc một ngụm nước và nhấp thử.
Nước ngọt dịu, dường như còn có năng lượng nuôi dưỡng nguồn dị năng trong đầu cô.
Lâm Vụ nghĩ ngợi, rồi thử triệu hồi không gian trong tâm trí.
Chỉ trong chớp mắt, cô đã trở lại phòng tắm.
Lâm Vụ nhặt lọ sữa rửa mặt, thử đưa nó vào không gian.
Lọ sữa biến mất, cô lập tức nhận ra nó đã xuất hiện trên mảnh đất trong không gian.
Cô thở phào nhẹ nhõm.
Vậy là cô có thể tự do kiểm soát không gian mà không cần tự thân vào bên trong để di chuyển đồ vật.
Tốt!
Lâm Vụ nhếch môi.
Giờ thì hãy để cô tiêu hết mấy tỷ này!
Mở máy tính, Lâm Vụ bắt đầu lên kế hoạch mua sắm.
Vừa nhìn thấy email thông báo về vé xem mưa sao băng, cô liền hủy đăng ký.
Dạo gần đây, nhiệt độ đã trở nên bất thường. Tháng chín mà nắng nóng đỉnh điểm, vượt quá 45 độ trong nhiều ngày liên tiếp và còn có dấu hiệu tăng thêm. Người ta than phiền về thời tiết mà không biết rằng mạt thế đang cận kề.
Kiếp trước, cô từng cùng hội bạn mua vé cắm trại ngoài trời để ngắm sao băng, nhưng cái gọi là rực rỡ sắc màu đó thực ra lại là dấu hiệu mạt thế bắt đầu.
Khi ấy, cô phải chật vật lẩn trốn bầy xác sống, thức ăn mang theo bị những người sống sót khác nhòm ngó, nếu không nhờ chút kỹ năng sinh tồn từ nhỏ, chắc cô không sống nổi cho đến khi bị viện nghiên cứu phát hiện.
Lâm Vụ khẽ nheo mắt.
Mưa sao băng này, ai muốn xem thì cứ việc xem…