Sống Lại Báo Thù, Thiên Kim Nhà Tư Bản Vác Bụng Bầu Theo Quân

Chương 18

Trước Sau

break

"Mẹ, đàn gà mái già nhà mình cũng mất rồi!" 

Trương Tuyết Tuệ hét lên: "Xe đạp của con cũng mất rồi! Đó là xe mới tinh đấy!"

Tôn Hiểu Lệ mặt cắt không còn giọt máu đi vào trong nhà, nhìn thấy căn phòng trống hoác thì càng thêm sững sờ, mặt mày trắng bệch.

"Mất rồi... Mất hết rồi..."

"Tên trộm trời đánh thánh đâm nào lấy hết đồ đạc trong nhà rồi!" Tôn Hiểu Lệ gào khóc thảm thiết, nước mắt tuôn rơi như mưa.

Trong cùng một khoảng thời gian ngắn ngủi, liên tiếp hai căn nhà bị dọn sạch bách, người bình thường nào có thể chịu đựng được cú sốc này?

Tôn Hiểu Lệ suy sụp vỗ đùi đen đét, gần như phát điên!

Giường chiếu, tủ kệ trong nhà đều bị khiêng đi hết!

Vậy tiền đâu...

Tôn Hiểu Lệ lục lọi khắp nơi trong nhà, chỉ còn lại chiếc hộp đựng tiền trống không, bên trong chẳng còn lại gì.

"Xong rồi... Tiền cũng mất rồi..." Tôn Hiểu Lệ điên cuồng gào thét.

Bà ta chợt nhớ đến thứ quan trọng nhất.

"Sổ sách... Sổ sách của tôi..." 

Tôn Hiểu Lệ như người mất trí vội vàng đi tìm cuốn sổ ghi chép, nhưng ngay cả cái tủ đựng sổ sách cũng biến mất, nói gì đến cuốn sổ...

"Xong rồi... Thế là xong rồi..." 

Tôn Hiểu Lệ ngã ngồi xuống đất, đôi mắt thất thần trống rỗng.

"Cuốn sổ đó mà bị người ta phát hiện thì coi như xong đời... Đó là bằng chứng ngồi tù đấy..."

"Tên trộm thất đức nào trộm sạch nhà bà! Bà nguyền rủa cho cái thứ chó chết đó ra đường bị xe tông chết! Đồ chó đẻ!" Tôn Hiểu Lệ ngồi bệt dưới đất, vừa chửi rủa vừa khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem.

"Mẹ..." Trương Tuyết Tuệ nhìn quanh bốn phía, sốt ruột đến phát khóc, giậm chân bình bịch. 

"Đồ đạc nhà mình mất hết rồi! Trong bếp không còn một hạt gạo nào! Nồi niêu xoong chảo đều bị dọn sạch..."

"Cái tên trộm trời đánh này! Nó không để lại cho mẹ con mình cái gì cả!" 

Tôn Hiểu Lệ vỗ đùi gào khóc: "Nó muốn mẹ con mình chết đói đây mà! Những ngày tháng sau này biết sống sao đây!"

Mất hết đồ đạc thì thôi đi, đằng này cuốn sổ sách cũng mất!

Ngộ nhỡ những việc làm mờ ám sau lưng bà ta bị phát hiện, thì không chỉ là mất tiền đâu, mà là phải ngồi tù mọt gông đấy!

Sau khi tố cáo Trương Hoành Vĩ xong, Tô Vãn Đường thay một bộ quần áo vải thô màu xanh, đầu quấn khăn, lấy ít đất bôi lên mặt, như vậy hoàn toàn không thể nhận ra dung mạo của cô. Cô đạp xe đến chợ đen.

Chợ đen có đủ mọi thứ cần thiết.

Sắp tới cô sẽ ra hải đảo theo quân đội, trên đảo tuy hải sản phong phú nhưng nguồn rau xanh lại khan hiếm.

Cô phải tận dụng linh tuyền trong không gian, trồng thật nhiều rau, phát triển nông nghiệp!

Lại mua thêm ít gà con vịt con, mua thêm heo con, bò con, dê con thả vào không gian nuôi, chăn nuôi cũng phải phát triển!

Không gian cũng có thể trồng thêm một số loại thảo dược làm vườn thuốc.

Dược liệu trên đảo cũng là nguồn tài nguyên khan hiếm.

Tô Vãn Đường tìm gặp người phụ trách chợ đen.

"Tôi muốn một lô hàng, anh có thể lo được không?" Tô Vãn Đường hạ thấp giọng, thì thầm.

"Cô muốn bao nhiêu hàng?" Đối phương lơ đễnh hỏi.

"Tôi cần khá nhiều thứ." Tô Vãn Đường lấy ra một tờ danh sách, đây là danh sách những món đồ cần dự trữ mà cô đã viết sẵn bằng bút bi trước khi đến.

Hạt giống lúa 20 cân.

Hạt giống lúa mì 20 cân.

Hạt giống bí đỏ 20 cân.

Hạt giống cà rốt 20 cân.

Hạt giống cải thảo 20 cân.

Hạt giống cà chua 20 cân.

Hạt giống dưa chuột 20 cân.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc