"Đây chẳng phải là Trương Tuyết Tuệ sao? Con gái nhà lão Trương!"
"Tôi cũng nhớ ra rồi! Cái nhà sống trong biệt thự ấy! Bố nó là xưởng trưởng nhà máy thép, mẹ nó là chủ nhiệm nhà máy dệt!"
"Không ngờ nhìn nó có vẻ hiền lành mà ai dè lại lẳng lơ thế này! Ban ngày ban mặt mà trần truồng, thật là mất mặt quá đi!"
"Đúng đấy! Ban ngày ban mặt sao lại tồng ngồng chạy ra đây thế này!"
"Người ngợm chỗ xanh chỗ tím... rõ ràng là đi ăn vụng với trai rồi! Ban ngày ban mặt mà không biết xấu hổ!"
"Tôi mà có đứa con gái như thế này, cả đời tôi không dám ngẩng đầu lên nhìn ai!"
"Nhà lão Trương sao lại sinh ra đứa con gái lăng loàn trắc nết thế không biết!"
Mọi người chỉ trỏ, nước bọt bắn cả lên mặt Trương Tuyết Tuệ!
Trương Tuyết Tuệ làm sao chịu nổi sự sỉ nhục này, cô ta gào lên: "Cút đi! Cút hết! Cút hết cho tôi!"
Cô ta ôm ngực, xông bừa vào đám đông, chạy biến đi.
Vừa chạy cô ta vừa nghĩ: [Tô Vãn Đường, con tiện nhân kia, tao phải giết mày!]
Trương Tuyết Tuệ lảo đảo chạy về biệt thự, muốn về phòng mình tìm một bộ quần áo mặc vào trước, nhưng phát hiện phòng ngủ của mình thế mà lại bị dọn sạch trơn! Bên trong chỉ còn trơ lại bốn bức tường, chẳng còn cái gì cả!
Chuyện gì thế này?
Trương Tuyết Tuệ cố nén cơn đau, chạy sang phòng bên cạnh định mặc tạm quần áo của mẹ, nhưng phát hiện phòng ngủ của mẹ cũng trống không, chẳng còn lại gì!
Rốt cuộc là chuyện gì thế này?
Trương Tuyết Tuệ suy sụp tột độ!
...
Tôn Hiểu Lệ tan làm về nhà. Trên đường về, bà ta nhận thấy hàng xóm láng giềng nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ, thậm chí còn chỉ trỏ sau lưng bà ta.
"Sao lại sinh ra đứa con gái không biết xấu hổ như thế chứ!"
"Tôi cũng thấy buồn thay cho bà ta!"
"Nhà dột từ nóc, con gái đã là loại hàng này thì bà mẹ tốt đẹp được chỗ nào? Không chừng cũng đang vụng trộm trai gái ở bên ngoài đấy!"
"Các người nói bậy bạ cái gì thế hả?" Tôn Hiểu Lệ quay lại, thấy đám bà tám đang nhìn mình chằm chằm, bà ta cau mày lạnh lùng quát.
"Con gái bà làm ra chuyện tày đình như thế mà không cho người ta nói à!" Một người hàng xóm bĩu môi khinh bỉ.
"Con gái tôi làm sao?"
Tôn Hiểu Lệ sa sầm mặt mày: "Bà nói cho rõ ràng! Không tôi xé nát cái miệng thối của bà ra đấy!"
"Làm sao thì về nhà hỏi con gái bà đi! Bây giờ ai mà chẳng biết chuyện nhơ nhớp của con gái bà!" Người kia trợn mắt xem thường, đứng dậy bỏ đi.
"Hừ! Một lũ đàn bà lắm mồm!" Tôn Hiểu Lệ nhổ toẹt một bãi nước bọt, hầm hầm bỏ đi.
Bà ta về đến biệt thự: "Tuyết Tuệ!"
"Mẹ!" Trương Tuyết Tuệ ôm ngực từ trong phòng bước ra, uất ức khóc òa lên.
"Con bé này, ban ngày ban mặt sao không mặc quần áo vào hả?"
Tôn Hiểu Lệ kinh hãi nhìn con gái, thấy trên người con đầy những vết bầm tím, bà ta lờ mờ đoán ra điều gì đó: "Con bị làm sao thế này?"
"Là Tô Vãn Đường! Là con tiện nhân Tô Vãn Đường hại con!"
Trương Tuyết Tuệ gào khóc thảm thiết: "Con tiện nhân đó lột sạch quần áo của con, đánh con ngất xỉu rồi vứt ra ngoài... Lúc con tỉnh lại thì đã thành ra thế này rồi... Chắc chắn là nó đã thuê người làm nhục con..."
Trương Tuyết Tuệ khóc nức nở.
"Vậy... con cứ thế trần truồng đi về sao?" Tôn Hiểu Lệ chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, trước mắt tối sầm lại.
"Quần áo trên người con mất hết rồi, chỉ có thể về như thế này thôi..." Trương Tuyết Tuệ nghĩ đến những tủi nhục phải chịu đựng, nghĩ đến những lời chửi rủa phỉ nhổ của mọi người, cô ta suy sụp hoàn toàn.