Sống Chung (1v2)

Chương 30

Trước Sau

break

Chu Khâm Việt đúng là đẹp trai. Từ nhỏ, Lộc Tinh đã nghĩ như vậy. Nếu không, hồi đó cô đã chẳng ngày ngày bám lấy anh.

Năm lớp 6, trường tổ chức diễn văn nghệ dịp Tết Dương lịch. Giáo viên chủ nhiệm quyết định dàn dựng vở Bạch Tuyết. Lộc Tinh được chọn vào vai công chúa.

Cô khá nghiêm túc, mấy trang thoại dài dòng đều thuộc lòng không sót chữ nào.

Đến ngày diễn chính thức, cô kéo Chu Khâm Việt đi xem cùng. Nhưng ngay trước khi lên sân khấu, cậu bạn đóng vai hoàng tử vì hồi hộp mà trượt chân ngã từ bậc thang xuống, đập cằm, không thể diễn được nữa. Lộc Tinh dứt khoát kéo luôn Chu Khâm Việt từ dưới khán đài lên làm hoàng tử.

Nhờ màn “chữa cháy” của Chu Khâm Việt, buổi diễn thành công mỹ mãn.

Người như anh, được thích là chuyện quá đỗi bình thường. Chu Dao thích anh, ít nhất cũng chứng tỏ cô ta có mắt nhìn.

Lộc Tinh đá văng đôi giày cao gót, đầu ngón chân nhẹ nhàng luồn vào ống quần tây của Chu Khâm Việt, khẽ cọ vào bắp chân anh.

Cô hỏi như vậy là cố ý.

Chu Khâm Việt biết cô đang đùa. Anh bế cô lên, để cô ngồi trên đùi mình. Hương thơm thoang thoảng trên người cô khiến anh khó mà tập trung. Làm gì còn tâm trạng trả lời.

Bàn tay anh luồn vào trong váy cô, dần trượt lên phần đùi.

Lộc Tinh bị anh chạm vào, nhột đến phát bực, liền giục:

“Trả lời đi chứ.”

Cô chẳng quan tâm Chu Dao có thích anh hay không. Nhưng Chu Khâm Việt chẳng buồn để ý. Anh hôn nhẹ lên tai cô, giọng điệu mập mờ.

“Muốn biết à? Phải có lợi ích thì anh mới nói.”

Anh cố tình nhấn mạnh hai chữ “lợi ích” rồi thổi hơi vào tai cô.

Lộc Tinh mềm nhũn cả người. Cô nghĩ Chu Khâm Việt càng ngày càng hư rồi.

Cô phối hợp kéo váy lên, dạng chân, tạo điều kiện để anh dễ dàng luồn ngón tay vào.

Chu Khâm Việt vén mảnh vải mỏng tang che chắn cơ thể cô, tách đôi môi nhỏ mềm mại ra, đầu ngón tay nhanh chóng chạm tới cục thịt nhỏ ẩn sâu bên trong rồi khẽ bóp một cái.

“Ah!”

Lộc Tinh không nhịn được, bật ra tiếng rên lớn. Phản ứng này khiến Chu Khâm Việt rất hài lòng.

“Cô ấy tháng sau sẽ đính hôn.”

Đính hôn? Với ai?

Chu Dao vì người đàn ông khác mà từ bỏ Chu Khâm Việt sao? Có khả năng không?

Lộc Tinh không tin.

Người ta thường nói, chàng trai mà một cô gái thích năm 17 tuổi là người cô ấy sẽ mãi không quên. Đó là thứ tình cảm thuần khiết nhất, không liên quan đến lợi ích hay toan tính, chỉ đơn giản là thích.

Trừ khi giữa họ có mâu thuẫn không thể hòa giải hoặc khoảng cách quá lớn, nếu không, ai lại từ bỏ được.

“Cô ấy đính hôn với ai?” Lộc Tinh hỏi lại.

Chu Khâm Việt cũng không biết. Từ khi Vương Linh bước chân vào nhà họ Chu, anh gần như không về nhà nữa. Nếu không phải vì Chu Chính Quốc qua đời bất ngờ, anh còn chẳng quay về, mà tính ra cũng chỉ về hai lần.

Vương Linh từng nói hy vọng anh có thể tham dự lễ đính hôn, nhưng chuyện đó không bao giờ xảy ra.

Dù Chu Dao là con gái riêng của nhà họ Chu, nhưng Chu Chính Quốc đối xử với cô ta khá tốt. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô được đưa vào công ty, vài năm đã lên vị trí quản lý.

Nhưng Chu Chính Quốc mất rồi, Chu Khâm Việt lên thay. Anh hoàn toàn khác với người cha quá cố, không vì quan hệ thân tình mà nể nang ai. Chu Dao tốn không ít công sức mới miễn cưỡng giữ được vị trí hiện tại. Nhưng đó chỉ là tạm thời. Nếu cuối năm không đạt KPI, cô ta vẫn phải đi.

Chu Khâm Việt không muốn Lộc Tinh phí thời gian vì những người không đáng.

“Nếu em không thích, anh để cô ấy nghỉ việc nhé?”

Anh vừa mυ"ŧ lưỡi cô, vừa gia tăng lực tay, động tác càng thêm mãnh liệt.

Lộc Tinh cảm nhận được sự ẩm ướt bên dưới. Cô càng ngày càng nhạy cảm, mới bị xoa nhẹ vài cái đã ướt đẫm.

“Thôi, thôi đi.” Giọng cô run rẩy từ chối.

Nếu chỉ vì bản thân không ưa Chu Dao mà muốn Chu Khâm Việt đuổi việc cô ta, thì quá vô lý. Lộc Tinh không rảnh đến mức đó, cô không còn là đứa trẻ muốn gì được nấy nữa.

Câu trả lời này khiến Chu Khâm Việt bất ngờ. Anh dừng động tác một chút, ánh mắt nhìn cô đầy thâm ý.

Lộc Tinh thở hổn hển, để ý thấy ánh mắt anh liền hỏi:

“Sao lại nhìn em như thế?”

Đầu lưỡi tê rần, lời nói cũng không rõ ràng.

Chu Khâm Việt cười, lắc đầu.

“Chỉ là thấy em trưởng thành hơn rồi.”

“Xì, anh coi em là con nít chắc?” Lộc Tinh không phục, bĩu môi.

“Vậy gọi cô ta vào đây đi.”

Ý cô đương nhiên là Chu Dao.

“Gọi cô ấy vào làm gì?”

“Để cô ta nhìn xem, anh chuẩn bị làm sao để đè em…”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc