Chu Khâm Việt đến rất đúng lúc, khiến Lộc Tinh có cảm giác như vừa được giải cứu.
Cô trả lại chiếc chăn cho Phí Kính, quay người định rời đi, thậm chí còn không buồn nói lời tạm biệt. Phí Kính nắm lấy tay cô.
Lộc Tinh nghĩ đơn giản quá rồi. Nhà họ Phí không phải nơi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.
Lộc Tinh cuống lên:
Buông tay ra.
Phí Kính không buông. Anh đã nhìn rõ rồi—Lộc Tinh đúng là người vô ơn.
Cô xem anh là gì chứ? Lúc cần thì nũng nịu cầu xin, lúc không cần thì đá đi như rác rưởi?
Phí Kính chưa từng bị ai đối xử như vậy, càng không cho phép mình bị như thế.
Lực tay của Phí Kính mạnh đến mức kéo Lộc Tinh vào lòng. Đôi môi anh lập tức phủ xuống, lưỡi linh hoạt cạy mở hàm răng của cô mà xâm nhập sâu vào bên trong.
Lộc Tinh bỗng chốc sững người, chưa kịp phản ứng gì thì hơi thở mạnh mẽ của anh đã tràn ngập khắp khoang miệng.
Chiếc xe của Chu Khâm Việt gần đến nơi, ánh đèn pha rọi thẳng qua, chỉ cách hai người một chút nữa là chiếu đến.
Lộc Tinh bừng tỉnh ngay lập tức. Cô cắn mạnh vào lưỡi Phí Kính, khiến anh đau đến rên lên, lúc đó mới chịu buông tay.
Lộc Tinh lập tức vùng khỏi anh, không chút do dự chạy về phía Chu Khâm Việt.
Xe của Chu Khâm Việt đỗ ngay trước cổng biệt thự.
Lộc Tinh nhanh chóng mở cửa ghế phụ, chuẩn bị lên xe. Trước khi vào trong, cô nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Phí Kính đứng đó, bóng dáng cao lớn trông thật cô đơn.
Anh không đuổi theo.
Lộc Tinh thu lại ánh mắt, đóng cửa xe vội vàng đến mức suýt va vào khung cửa.
Chu Khâm Việt kéo cô lại, bảo cô đừng vội.
Lộc Tinh làm sao có thể không vội chứ?
Cô không muốn quay lại đây nữa, cũng không muốn gặp Phí Kính thêm lần nào.
Chu Khâm Việt giúp cô cài dây an toàn, sau đó liếc nhìn ra ngoài cửa sổ:
Đợi anh một chút.
Đợi? Đợi cái gì?
Lộc Tinh ngẩn người, chưa kịp hiểu ý thì Chu Khâm Việt đã tháo dây an toàn và bước xuống xe.
Anh đi về phía cổng biệt thự, nơi Phí Kính đang đứng.
Chẳng lẽ Chu Khâm Việt đã nhìn thấy cảnh vừa rồi?
Trong đầu Lộc Tinh lập tức hiện lên những viễn cảnh không hay.
Hồi học lớp 12, lớp Lộc Tinh có một nam sinh tên là Trình Lỗi.
Nghe nói cậu ta là con riêng của một lãnh đạo cấp cao trong thành phố. Chỉ sau vài ngày chuyển vào lớp, Trình Lỗi đã để mắt đến Lộc Tinh, rõ ràng là muốn theo đuổi cô.
Nhưng Lộc Tinh không thèm để ý đến Trình Lỗi.
Một buổi chiều thứ bảy, sau khi tan học, lớp học đã vắng người, Lộc Tinh bị Trình Lỗi chặn lại trong lớp và giở trò sàm sỡ.
Lộc Tinh tát cậu ta một cái, khiến Trình Lỗi nổi điên.
Lộc Tinh là con gái, sức yếu nên không chống cự được lâu.
Chu Khâm Việt chính là người đã cứu cô hôm đó.
Anh đánh Trình Lỗi không chút nương tay, khiến cậu ta bị bầm dập, quỳ xuống cầu xin.
Chu Khâm Việt còn bắt Trình Lỗi phải quỳ xuống xin lỗi Lộc Tinh, bắt cậu ta dập đầu một trăm cái.
Sau đó, anh lột áo Trình Lỗi rồi trói cậu ta vào cột bóng rổ ngoài sân trường trước khi đưa Lộc Tinh rời đi.
Lúc đó, Lộc Tinh trách Chu Khâm Việt đến muộn.
Nếu anh đến trễ thêm chút nữa, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được.
Chu Khâm Việt cũng tự trách mình. Hôm ấy vì có việc ở trường đại học nên anh đến muộn.
Thấy tay Chu Khâm Việt bị bầm tím vì đánh nhau, Lộc Tinh lại mềm lòng.
Bây giờ, tình huống cũng giống hệt.
Lộc Tinh lo lắng không biết Chu Khâm Việt có đánh nhau với Phí Kính không.
Cô bước xuống xe, chạy theo phía sau.
Nhưng cảnh tượng trước mắt không giống những gì cô nghĩ.
Phí Kính và Chu Khâm Việt đứng đối diện nhau, không có tranh cãi hay ẩu đả mà… đang trò chuyện.
Lộc Tinh tưởng mình nhìn nhầm, bèn bước thêm vài bước để nghe rõ hơn.
Hóa ra Chu Khâm Việt và Phí Kính quen biết nhau.
Sao lại thế được?
Lộc Tinh đứng sững một chỗ, cảm thấy khó hiểu.
Gió đêm lạnh buốt khiến cô khẽ run.
Chu Khâm Việt để ý thấy Lộc Tinh xuống xe, liền dừng cuộc trò chuyện với Phí Kính.
Không phải bảo ở yên trên xe sao? Sao lại xuống?
Anh cởi áo khoác, choàng lên vai cô.
Lộc Tinh đầy bụng thắc mắc nhưng không biết phải hỏi thế nào trước mặt Phí Kính.
Cô đành không hỏi nữa, khoác tay Chu Khâm Việt nói muốn về nhà, nhưng vẫn len lén quan sát Phí Kính.
Gương mặt anh điềm tĩnh, ánh sáng từ đèn hắt lên phản chiếu đôi môi hơi sưng đỏ.