kɧoáı ©ảʍ ập đến quá mãnh liệt nhưng lại ngắn ngủi.
Phí Kính đờ đẫn vài giây.
Sáng nào thức dậy anh cũng bị cương cứng, đây là hiện tượng sinh lý bình thường. Vì vậy, mỗi sáng Phí Kính đều phải tắm nước lạnh, nhưng nhiều khi làm thế cũng chẳng có tác dụng.
Anh chỉ có thể tự giải quyết, dùng tay vuốt ve dươиɠ ѵậŧ đến khi xuất tinh.
Thời gian tùy thuộc vào tình trạng cụ thể, nhanh thì hai mươi phút, chậm thì có thể mất nửa tiếng.
Nhưng lần này, chưa đến một phút?
Dường như...
Không phải dường như, mà là thật sự không có.
Lòng tự tôn của đàn ông khiến anh thoáng nghi ngờ bản thân, thậm chí còn hơi thất vọng.
Nhưng điều cần làm lúc này là phải chăm sóc cho Lộc Tinh trước.
Phí Kính để cô ngồi trên đùi mình, cầm vòi hoa sen rửa sạch phần dưới.
Giữa hai đùi Lộc Tinh là chất dịch trắng đục, vừa xả nước đã tan ra ngay.
Phí Kính biết mình không xuất vào trong, nhưng vẫn chưa yên tâm, liền dùng ngón tay vạch nhẹ phần môi đỏ sưng của cô để kiểm tra xem bên trong có còn tϊиɧ ɖϊ©h͙ không.
Vùng kín mềm mại bị xâm phạm lần nữa, Lộc Tinh nhíu mày, rêи ɾỉ khe khẽ.
Phí Kính đẩy ngón tay vào sâu hơn, không ngờ lại ép ra một vũng nước. Đầu ngón chân của cô co giật vì kí©ɧ ŧɧí©ɧ.
Đợt cao trào nhỏ này khiến giọng cô pha chút kɧoáı ©ảʍ.
Chỉ nghe tiếng của cô thôi đã đủ khiến Phí Kính lại cứng lên.
Nhưng anh quyết định không tiếp tục làm phiền cô nữa.
Hôm nay, nước của Lộc Tinh ra nhiều hơn bình thường, cộng thêm tác động của rượu, cô thật sự kiệt sức rồi.
Phí Kính cẩn thận kiểm tra lần nữa, xác nhận bên trong chỉ có nước do cô tiết ra, không còn gì khác.
Cô mệt mỏi đến mức cần được nghỉ ngơi.
Dù bên dưới vẫn còn căng cứng, Phí Kính vẫn bế Lộc Tinh lên giường, sau đó quay lại phòng tắm để tắm nước lạnh.
Khi anh trở ra thì đã mười lăm phút trôi qua.
Lộc Tinh ngủ chập chờn, đá tung chăn, nằm xoài trên giường một cách vô tư.
Phí Kính chợt nghĩ đến quá khứ.
Trong mấy năm làm việc ở Ủy ban Kiểm tra, không ít người muốn kéo anh xuống, dùng mọi cách, từ tiền bạc đến phụ nữ.
Nhưng Phí Kính chưa từng để lộ sơ hở, thậm chí còn có thể thoát thân nguyên vẹn.
Ai mà ngờ được, sự tự chủ anh luôn tự hào lại hoàn toàn sụp đổ trước mặt Lộc Tinh.
Phí Kính cười khổ.
Anh ngồi xuống bên giường, nhìn cô với dáng ngủ chẳng mấy gọn gàng, kéo chăn đắp lại, thuận tay vén lọn tóc vương trên môi cô.
Lộc Tinh hơi tỉnh nhưng chưa hẳn là thức, nhíu mày, lẩm bẩm vài câu.
Lần này, Phí Kính nghe rõ, cô nói “Ghét quá.”
Phí Kính thấy cô ngay cả khi nói câu đó cũng đáng yêu. Không, chính xác là từ đầu đến chân cô không có chỗ nào không đáng yêu.
Cô bất ngờ đưa tay về phía anh.
Phí Kính ban đầu không hiểu, sau vài giây mới nhận ra cô đang đòi ôm.
Không chắc chắn lắm, nhưng anh vẫn thuận theo mà lên giường.
Quả nhiên, cô lập tức rúc vào lòng anh, ôm lấy eo anh.
Đây là thói quen mà cô có từ khi ở bên Chu Khâm Việt.
Chỉ là lần này, người được ôm lại là Phí Kính.
Phí Kính không dám nhúc nhích.
Anh vốn không phải người dễ bộc lộ cảm xúc, nhưng lúc này, niềm vui trong lòng dâng lên không thể kìm nén.
Lộc Tinh nhanh chóng ngủ say.
Phí Kính cứ nhìn cô mãi, cuối cùng không kiềm chế được mà lén hôn lên má cô, sau đó còn lấy điện thoại chụp một tấm ảnh.
Anh định cài làm hình nền khóa nhưng lại đổi ý, đặt làm hình nền khung trò chuyện của hai người.
Điện thoại bỗng rung lên, là Lộc Thanh nhắn tin hỏi tình hình của Lộc Tinh.
Phí Kính nhìn cô gái nhỏ bên cạnh đang ngủ ngon, nhắn lại:
“Cô ấy vẫn đang ngủ.”
Lộc Thanh rất tin tưởng anh, không hỏi thêm gì.
Tiệc cưới đã gần kết thúc, Lộc Thanh bảo sẽ về trước vì có việc ở lớp học dành cho người lớn tuổi. Về phần Lộc Tinh, nhờ Phí Kính đưa cô về sau.
Việc này chẳng có gì phiền hà, nhưng Phí Kính lại cảm thấy áy náy.
Người lớn tin tưởng giao cháu gái quý giá cho anh, thế mà anh lại...
Phí Kính thấy hối hận, trong lòng thầm hứa sẽ bảo vệ Lộc Tinh cả đời, yêu thương cô, không để bất kỳ ai bắt nạt cô.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh lại cảm thấy mình quá tự phụ.
Chờ đến khi cô tỉnh dậy, phát hiện mình trần truồng nằm cùng giường với anh, sẽ phản ứng thế nào đây?
Có lẽ không chỉ không vui mà còn tức giận, thậm chí khóc lóc, rồi có thể sẽ không thèm để ý đến anh nữa?
Phí Kính thấy lòng chùng xuống.
Anh do dự một lúc, rồi nhẹ nhàng buông tay Lộc Tinh, xuống giường mặc quần áo.
Anh nhặt chiếc qυầи ɭóŧ nhỏ ướt sũng bị ném ở đầu giường, mang vào phòng tắm giặt sạch rồi sấy khô.
Nói thật, đây là lần đầu anh thấy kiểu quần này, bé đến mức không che nổi mông.
Cuối cùng, anh lại chui vào chăn, cẩn thận so sánh một hồi rồi giúp cô mặc lại.
Sau đó, anh đỡ cô mặc váy lên, ngồi bên giường lặng lẽ chờ cô tỉnh lại.