“Giỏi cho cô Đào Hương Linh! Bình thường trước mặt anh, giả vờ thanh thuần lắm, không ngờ, thế mà lại lén lút làm cái trò mèo mả gà đồng!”
Bị phá hỏng chuyện tốt, Lý Huy lúc này nhìn Đào Hương Linh và Lý Thanh Sơn, tức tối mắng mỏ.
Mà trong lòng Lý Huy, lúc này lại không khỏi ghen tị căm hận Lý Thanh Sơn.
Lý Huy vẫn luôn có ý đồ với Đào Hương Linh, không ngờ, lại bị tên Lý Thanh Sơn này “nẫng tay trên”, hắn có thể không tức sao.
“Lý Huy, tao và chị Hương Linh là trong sạch, mày đừng có ăn nói hàm hồ!”
Lý Thanh Sơn nắm chặt hai nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi nói.
Ban nãy, nếu không phải mình xông ra kịp thời, tên Lý Huy này, đoán chừng đã đè chị Hương Linh xuống dưới thân rồi.
“Hừ! Đã giấu giếm trong nhà người ta rồi, còn ngụy biện cái gì? Còn chị Hương Linh, gọi ngọt xớt nhỉ.”
Nghe vậy, trên mặt Lý Huy lộ ra vẻ khinh khỉnh, vẻ mặt dâm đãng nói:
“Lý Thanh Sơn, nhìn không ra, mày bình thường giả vờ như người có học, giống như thư sinh, không ngờ, cũng có bản lĩnh phết, hắc hắc ban nãy chắc kích thích lắm nhỉ?”
“Anh...!!!
Lý Huy, anh đúng là đồ lưu manh!”
Nghe Lý Huy mở miệng toàn lời dơ bẩn, sỉ nhục mình và Thanh Sơn như vậy, Đào Hương Linh tức giận đến mức cơ thể run rẩy, răng cũng đánh bò cạp.
Mà Lý Thanh Sơn càng nổi gân xanh trên trán, hai nắm đấm siết chặt, hận không thể xông lên, tát cho cái miệng thối của Lý Huy chảy máu ròng ròng.
Chỉ có điều, nghĩ đến ông bố Lý Kim Trụ của Lý Huy là trưởng thôn Đào Hoa Thôn, chưa đến bước đường cùng, tốt nhất vẫn không nên dễ dàng đắc tội tên này.
“Hắc hắc Đào Hương Linh, con đĩ này, còn có mặt mũi chửi tao? Cô và Lý Thanh Sơn lén lút, chắc cũng không phải lần đầu tiên rồi nhỉ?”
Lý Huy dùng tay sờ cằm, giọng điệu cố ý dừng lại, tiếp tục nói:
“Nếu cô đã không muốn tốt với anh, cứ một mực thích cái thằng bám váy đàn bà này, vậy chuyện của hai người, hôm nay tao sẽ cho dân làng Đào Hoa Thôn đều biết, đúng rồi nếu hai người kết hôn, tao phải uống một ly rượu mừng đấy nhé.”
Nói xong, Lý Huy liền phát ra một tràng cười phóng đãng, trong lời nói tràn ngập khoái cảm trả thù.
Chỉ có điều, ở sâu thẳm trong lòng Lý Huy, hắn lại sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy!
Nghĩ bụng sau này tìm cơ hội, kiểu gì cũng phải làm một nháy với Đào Hương Linh mới được, nếu không, chẳng phải là hời cho thằng nhãi Lý Thanh Sơn này sao?
Mà khi nghe thấy Lý Huy thế mà lại vu khống mình và Lý Thanh Sơn, dọa sẽ cho cả làng biết, Đào Hương Linh tức giận đến mức tối sầm mặt mũi, suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Đào Hương Linh luôn coi trọng danh tiếng cá nhân, nếu Lý Huy đem chuyện hôm nay rêu rao trong thôn, đến lúc đó, cho dù không phải sự thật, thì cũng là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
“Haha Hai người cứ từ từ mà chơi nhé, anh đây đi vào trong thôn, tuyên truyền chuyện hai người lén lút hẹn hò một chút.”
Nói rồi, Lý Huy liền cười dâm đãng, chuẩn bị đi ra ngoài cửa.
“Đứng lại!”
Lúc này, Lý Thanh Sơn trong nhà bỗng quát lớn một tiếng.
Lý Thanh Sơn ban nãy từ trong nhà xông ra, vốn là muốn quát lui Lý Huy, để hắn sau này tém tém lại một chút, đừng đến quấy rối chị Hương Linh nữa.
Không ngờ, tên này lại độc ác như vậy, thế mà lại định vu khống mình và chị Hương Linh, còn dọa sẽ cho cả làng biết.
Với sự hiểu biết của Lý Thanh Sơn về Lý Huy, tên này chuyện xấu xa gì cũng có thể làm ra được.
Huống hồ, cái trò tổn hại danh dự vu khống người khác này, đối với Lý Huy mà nói, chỉ là công phu múa mép khua môi.
“Sao? Mày còn muốn cắn tao chắc?”
Lý Huy dừng bước, xoay người lại, vô cùng khinh thường hỏi Lý Thanh Sơn.
Nghe vậy, Lý Thanh Sơn không đáp lời, trong ánh mắt lại xẹt qua một tia lạnh lẽo.
Sau đó, anh từng bước, từng bước, đi về phía Lý Huy.
Lý Huy thấy Lý Thanh Sơn đi về phía mình, không khỏi nhíu mày, thầm nghĩ:
Thằng nhãi này xem ra là chủ động tìm đòn đây!
Mẹ kiếp! Dám chơi người phụ nữ mà ông đây nhắm trúng, hôm nay, không đánh cho mày gọi ông nội thì không được!
Mà khi nhìn thấy Lý Thanh Sơn mặt đầy giận dữ, đi về phía Lý Huy, Đào Hương Linh thì thót tim, không khỏi buột miệng, gọi một tiếng “Thanh Sơn”.
Tiếng “Thanh Sơn” này, giống như cô vợ nhỏ gọi tình lang, nghe vào tai Lý Huy, lại chói tai đến vậy, khiến hắn lập tức lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
“Mẹ kiếp!”
Lý Huy lúc này đã bị chọc giận hoàn toàn, chửi thề một câu, vung nắm đấm, liền trực tiếp đấm về phía Lý Thanh Sơn.
“Thanh Sơn cẩn thận!”
Thấy cảnh này, trái tim Đào Hương Linh suýt chút nữa thì vọt lên tận cổ họng, không khỏi lo lắng cho Lý Thanh Sơn.
Tuy nhiên, ngay giây tiếp theo!
Chỉ nghe thấy một tiếng “Bịch!”
trầm đục.
Cơ thể béo phì nặng hơn một trăm tám mươi cân của Lý Huy, thế mà lại nằm thẳng cẳng trên mặt đất, ngất xỉu, hơn nữa, hai lỗ mũi còn đang ứa máu tươi.
Hóa ra, là Lý Thanh Sơn tung một cú đấm thẳng vào mặt Lý Huy, đánh hắn ngất xỉu.
Lý Thanh Sơn không chỉ biết y thuật, mà còn mang võ công trong người.
Anh từ nhỏ đã bị ông nội ép luyện công, bình thường tuy không hiển lộ tài năng, nhưng thực chất, một thân võ công lại vô cùng lợi hại.
Lúc này, thấy Lý Huy nằm trên mặt đất, ngất xỉu, hai lỗ mũi còn đang chảy máu, Đào Hương Linh sợ hãi đến mức không nói nên lời.
Nhưng, ở sâu thẳm trong lòng Đào Hương Linh, cô lại vô cùng hối hận, cảm thấy là mình đã liên lụy Lý Thanh Sơn.
Phải biết rằng, ông bố Lý Kim Trụ của Lý Huy, chính là trưởng thôn Đào Hoa Thôn, hai bố con nhà này, đều không phải dạng vừa.
Lý Thanh Sơn đánh Lý Huy thành ra thế này, bọn họ sao có thể dễ dàng bỏ qua?
Mà lúc này, Lý Thanh Sơn lại bỗng ngồi xổm trước mặt Lý Huy, đồng thời dùng ngón tay, búng mạnh vài cái vào mấy huyệt đạo trên trán hắn.
Đàn Chỉ Điểm Huyệt!
Tuyệt kỹ điểm huyệt này, chính là do ông nội lúc sinh thời truyền dạy cho anh.
Nhìn thấy cảnh này, Đào Hương Linh có chút không hiểu, Lý Thanh Sơn đang làm gì vậy?
Ngay sau đó, liền thấy Lý Thanh Sơn không tốn chút sức lực nào, vác Lý Huy trên mặt đất lên vai, cất lời:
“Chị Hương Linh, chị đừng sợ, đợi em hai phút.”
Nói xong, Lý Thanh Sơn liền vác Lý Huy, sải bước đi ra ngoài sân.
Nhìn bóng lưng rộng lớn vững chãi của Lý Thanh Sơn, Đào Hương Linh bỗng cảm thấy vô cùng an toàn, trong lòng không khỏi thầm nghĩ: Sức của Thanh Sơn lớn thật đấy!
Một lát sau, Lý Thanh Sơn từ ngoài bước vào, phủi phủi đất trên người, nói:
“Chị Hương Linh, ban nãy em dùng thủ pháp đặc biệt, khiến Lý Huy tạm thời mất trí nhớ, yên tâm đi, chuyện xảy ra hôm nay, sau khi hắn tỉnh lại, sẽ không nhớ gì cả.”
Đào Hương Linh lúc này đôi mắt đẹp đều tập trung trên người Lý Thanh Sơn, nhìn người đàn ông nhỏ hơn mình vài tuổi trước mặt, nhưng lại giống như một nam nhi đội trời đạp đất, trong phút chốc, mọi tủi thân đều bùng nổ.
Giây tiếp theo, Đào Hương Linh thế mà lại trực tiếp nhào về phía Lý Thanh Sơn, mặt đối mặt, ôm chặt lấy anh.
“Ưm!”
Lý Thanh Sơn không hề phòng bị, bị Đào Hương Linh ôm chầm lấy, chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn lại, suýt chút nữa thì nghẹt thở.
“Thanh Sơn, cảm ơn em! Nếu không có em, ban nãy chị thật sự không biết phải làm sao.”
Đào Hương Linh lúc này dường như muốn trút hết mọi tủi thân trong lòng ra, khóc lóc thảm thiết, hai tay ôm chặt lấy cổ Lý Thanh Sơn, không chịu buông.
Mà lúc này, Lý Thanh Sơn lại đầu óc trống rỗng, đứng ngây tại chỗ, không biết làm sao.
Chỉ cảm thấy một cỗ mềm mại ấm áp ập tới, khiến anh lập tức mặt đỏ tim đập, cả người nóng chạy.
Mà đúng lúc này.
Điện thoại trong túi Lý Thanh Sơn lại đổ chuông...