Ý là cô xuyên không thành một thiên kim đại tiểu thư, dù bị mọi người ghét bỏ, vẫn phải bám theo nam chính mà quay vòng vòng sao?
Nam chính là trung tâm vũ trụ hay gì mà bắt người ta xoay quanh?
Cô giàu thế này, chi bằng bao nuôi trai đẹp cho rồi.
Cảnh nóng thì ai mà chẳng làm được!
Đang suy nghĩ, Kim Chiêu thấy vài cô gái tiến về phía mình.
Người ở giữa mặc váy trắng tinh khôi, trang điểm nhẹ nhàng tỉ mỉ, ra vẻ đáng thương.
Chỉ cần dùng ngón chân nghĩ, cô cũng biết đây là nữ chính Tô Ý.
“Xin lỗi, Kim chiêu, tôi không cố ý nhận lời đâu. Lục Tư Thần nhiệt tình mời quá, tôi không từ chối được. Nếu cô không thích, tôi có thể hủy...” Tô Ý bước tới, định nắm tay cô.
Lúc suýt nữa bị cô ta nắm tay Kim Chiêu vội lùi lại một bước.
“Tô tiểu thư vừa uống gì thế?”
Mọi người ngớ ra.
Một cô gái bên cạnh Tô Ý lập tức nhảy dựng: “Ý gì đây? Lại muốn mỉa mai Tô Ý như lần trước, bảo cô ấy không biết uống rượu vang xịn của cô à?”
Tô Ý thoáng lúng túng, nhưng cố giấu đi.
Kim Chiêu nhún vai, liếc nhìn chiếc vòng tay xa xỉ mới nhất trên cổ tay mình, bỗng thấy thân phận nữ phụ độc ác này cũng chẳng tệ.
“Tôi chỉ hỏi xem cô ấy có uống trà xanh không thôi, sao lại nghĩ là mỉa mai?” Kim Chiêu ra vẻ ngây thơ: “Bị mọi người nhắm vào là số phận của tôi, tôi hiểu mà.”
Lâm Nhu đứng cạnh bất ngờ nhìn thiên kim tiểu thư ngực to không não này bằng con mắt khác.
Có vẻ vụ liên hôn gần đây không uổng phí, cô bắt đầu biết dùng đầu óc rồi!
“Chơi vui nhé, tôi về đây.” Kim Chiêu thấy mấy cô gái kia mặt mày xị xuống, cô xách túi nhỏ định rời đi.
Cô còn phải về nhà nhớ lại tình tiết trong cuốn sách nữa.
Vừa chạm tay vào túi, vai cô bị ai đó đụng mạnh từ phía sau, suýt làm rơi chiếc túi yêu quý.
“Gấp gáp đi đầu thai à?” Kim Chiêu ôm chặt bảo bối, không nhịn được quát lên.
“Cô lại định làm gì Tô Ý nữa?” Một giọng nam lạnh lùng vang lên bên tai.
Kim Chiêu ngẩng lên, thấy một người đàn ông mặc vest đen, ngũ quan sắc sảo, đang ôm Tô Ý vào lòng, nhìn cô chằm chằm đầy giận dữ.
Nhìn mức độ bảo vệ vợ thế này, chắc chắn là nam chính Lục Tư Thần.
Lục Tư Thần thấy ánh mắt Kim Chiêu dán chặt vào mình, trong lòng thầm đắc ý, nhưng vẫn làm bộ khinh bỉ: “Nhìn tôi làm gì?”
Kim Chiêu định thần lại, trước tiên kiểm tra xem túi xách có bị trầy không, rồi mới ngước lên nhìn cặp đôi nam nữ chính trước mặt.