Ngày hôm đó trùng hợp lại là ngày nghỉ lễ, trên đường cao tốc xe cộ ùn tắc như nồi cháo heo, lúc nhích lúc dừng, hành trình bình thường mất một tiếng, nay lại kéo dài gấp đôi.
Khi ra khỏi đường cao tốc, Lâm Từ Miên quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hàng dài xe chật cứng, tựa như một bãi đỗ xe khổng lồ.
Cậu chậc lưỡi một tiếng, thầm nghĩ trong lòng: Tắc thế này chắc đến đời sau cũng chưa xong.
Xe lại chạy thêm mười mấy phút, cuối cùng cũng đến địa điểm ghi hình.
Lúc này chỉ còn mười phút là bắt đầu ghi hình chính thức, nhưng trong số các thành viên của nhóm nhạc, chỉ có một mình cậu có mặt.
Chín người còn lại vì mải lưu lại khách sạn quá lâu, giờ đang kẹt cứng trên đường cao tốc, phương tiện di chuyển duy nhất còn lại là đôi chân. Đợi đến lúc họ đi bộ xuống được khỏi cao tốc, chương trình có lẽ đã ghi hình xong cả rồi.
Việc ghi hình có nguy cơ bị "bỏ trống" (ngưng phát sóng), khiến người quản lý nóng đến bốc khói trên đầu, liền trút mọi tức giận lên nhóm trưởng qua điện thoại, mắng một trận té tát.
"Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, ghi hình là việc quan trọng nhất, mấy cái hoạt động fan hâm mộ kia không phải là quá quan trọng! Giờ thì hay rồi, cái cơ hội này phải mất bao công sức mới giành được, kết quả cả đám các người kẹt trên cao tốc. Các người muốn tôi thuê trực thăng thả tổ quay phim xuống cho các người chắc?!"
Lâm Từ Miên đứng im lặng một bên, không dám thở mạnh, lặng lẽ lùi về sau hai bước, sợ nước miếng của quản lý bắn lên người mình.
Quản lý ngay cả thời gian mắng người cũng không có, Nhóm trưởng ở đầu dây bên kia còn chưa kịp giải thích hết câu thì ông đã lạnh lùng dập máy.
Khách mời lần này là một nữ minh tinh nổi tiếng, tam kim ảnh hậu, nổi danh với tính cách thẳng thắn và độc miệng. Trước ống kính cô dám nói bất cứ điều gì. Nếu lần này để cô phải đợi lâu, quản lý dám chắc cô sẽ lập tức lên mạng công kích họ thê thảm, đến mức cả nửa năm tới cũng đừng hòng nhận được lịch trình nào.
Quản lý vừa giận vừa lo, suýt nữa thì phát điên. Đúng lúc ấy, ánh mắt rơi xuống người Lâm Từ Miên đang đứng lặng lẽ ở góc phòng.
Lâm Từ Miên: ???
Ra-đa cảm nhận nguy hiểm của cậu lập tức kêu inh ỏi, nhưng vẫn chậm một bước. Mắt quản lý sáng lên, hắn bước nhanh tới, nước miếng văng tung tóe:
“Lần này trông cậy cả vào cậu đấy, trong lòng tự biết chừng mực, đừng làm gì dư thừa mà chọc giận đối phương!”
Nói xong, túm cổ áo sau của cậu, như xách gà con, lôi thẳng đến trường quay.
Đồng tử Lâm Từ Miên co rụt lại, chân tay vùng vẫy loạn xạ, mặt đầy vẻ kinh hoàng:
KHÔNG, KHÔNG, KHÔNG, loại đãi ngộ kiểu này, tôi không muốn đâu!
Lời còn chưa kịp thốt ra, cậu đã mặc một chiếc áo phông đen rộng thùng thình, để mặt mộc xuất hiện trước ống kính.
“...”
“...”
“...”
Đời này coi như tận.
Trường quay tuy không có khán giả, nhưng xung quanh có một vòng nhân viên chương trình đứng quan sát. Ít nhất bảy, tám máy quay đang chĩa thẳng vào cậu.
Vì sở hữu khuôn mặt điển trai, từ nhỏ đến lớn Lâm Từ Miên không tránh được việc có lần bị ép lên sân khấu biểu diễn. Cậu mãi mãi không thể quên nỗi kinh hoàng khi ấy: đầu óc trống rỗng, tựa như biến thành một con rối dây, hoàn toàn không thể khống chế cơ thể.
Giờ phút này muốn rút lui cũng không còn kịp nữa. Lâm Từ Miên vô thức mím môi, ánh mắt hoang mang liếc loạn khắp nơi, rồi cậu nhìn thấy nữ minh tinh cùng ghi hình.