Sinh Tồn Trên Hoang Đảo Cùng Nữ Cấp Trên

Chương 391: Bí Ẩn Quân Đội

Trước Sau

break
Có lẽ Mai Thiết Nam ra ngoài có thể phá vỡ thế bế tắc! Tôi cắn răng một cái, dứt khoát làm vậy đi!
Tôi bảo gã chuẩn bị sẵn sàng, thế là khởi động hệ thống, để hệ thống phóng Mai Thiết Nam lên chiếc Phi Điệp gần chúng tôi nhất. Nhưng hệ thống báo cáo bề mặt Phi Điệp có lớp phòng ngự, hiệu quả phóng không lý tưởng, hơn nữa tốc độ di chuyển quá nhanh, cũng không dễ bắt lấy mục tiêu.
Mai Thiết Nam lớn tiếng gào lên:
“Đừng nghe nó, ông cứ thả tôi ra ngoài là được!”
Đã vậy thì ông đừng trách tôi! Tôi bảo gã chuẩn bị sẵn sàng, tôi sẽ mở cửa khoang Phi Điệp bất cứ lúc nào!
Lúc này hai chiếc Phi Điệp đó lại bắt đầu bao vây tôi, những chùm tia sáng rào rào bắn tới. Dưới sự hỗ trợ của hệ thống, Phi Điệp khéo léo né tránh. Nhân lúc một chiếc Phi Điệp sượt qua, tôi chớp thời cơ ra lệnh cho hệ thống mở cửa khoang với tốc độ nhanh nhất!
Cạch một tiếng, cửa khoang mở ra, Mai Thiết Nam nhảy ra ngoài như bay. Tôi vội vàng bắn chùm tia sáng yểm trợ gã, chiếc Phi Điệp đó nhanh chóng né tránh. Tôi không nhìn thấy bóng dáng Mai Thiết Nam, trong lòng thấp thỏm, lẽ nào gã đó rơi xuống rồi!
Kết quả hình trong hình hiển thị, trên một chiếc Phi Điệp xuất hiện mục tiêu di động! Kéo lại gần nhìn, đệt! Chính là Mai Thiết Nam! Trên Phi Điệp bùng lên ánh sáng xanh, trong luồng ánh sáng mãnh liệt đó Mai Thiết Nam bám chặt lấy khe hở của Phi Điệp không buông, tay kia liều mạng vung búa sắt đập chan chát!
Chiếc Phi Điệp lần này không may mắn như lần trước. Phải nói Quách Kim Hải còn coi là tay lái cừ khôi, còn vị Bán Thần trước mắt này lại là một con gà mờ. Dưới sự đập phá mãnh liệt, chiếc Phi Điệp đó lại bắt đầu nghiêng ngả ngả nghiêng, chỗ bị đập bốc lên từng trận khói đen!
Chiếc Phi Điệp còn lại nhìn ra điểm bất thường, lập tức sáp tới định bắn Mai Thiết Nam. Tôi vội vàng khởi động chùm tia sáng đánh chặn nó. Dưới sự bắn phá mãnh liệt, chiếc Phi Điệp đó đành bất lực rời đi.
Phi Điệp giống như con người bị đập cho choáng váng mặt mày, lại giống như kẻ say rượu rơi thẳng xuống dưới. Đã đến lúc để Mai Thiết Nam quay lại rồi!
Tôi vội vàng để hệ thống mở ánh sáng phóng để bắt lấy Mai Thiết Nam. Ai ngờ chùm tia sáng vừa khởi động, chiếc Phi Điệp còn lại kia lại hướng về phía Mai Thiết Nam bắn phá một trận dữ dội. Lần này nó dĩ nhiên không màng đến sống chết của đồng bọn mình nữa!
Phi Điệp bị người phe mình liên tục bắn phá, vốn dĩ đã rơi xuống, bây giờ tốc độ hạ xuống càng nhanh hơn! Mà chiếc Phi Điệp còn lại kia cũng nhanh chóng tiến lại gần, nó chắc chắn muốn giải quyết triệt để Mai Thiết Nam!
Tôi chú ý thấy Mai Thiết Nam đột nhiên ngồi xổm xuống tích tụ sức mạnh, đột ngột nhảy lên, trên không trung dĩ nhiên nhảy về phía chiếc Phi Điệp còn lại kia. Tôi nhìn mà trợn mắt há mồm, không ngờ gã này lại liều mạng như vậy!
Chiếc Phi Điệp còn lại kia điên cuồng bắn ra chùm tia sáng, nhưng Mai Thiết Nam trên không trung lại né tránh giống như quỷ mị. Xem ra Phong chi thần lực thật sự trâu bò! Một tiếng “keng” vang lên, Mai Thiết Nam dĩ nhiên nhảy thành công lên chiếc Phi Điệp đó, chiếc Phi Điệp đó giống như con lợn rừng bị hoảng sợ cắm đầu lao về phía trước!
Tôi không dám bắn, dù sao trên đó còn có bạn của tôi. Chiếc Phi Điệp trước đó đã nổ tung trên mặt đất, một lượng lớn khói đen cuồn cuộn bốc lên, tôi lờ mờ nghe thấy bên dưới có người reo hò.
Mai Thiết Nam bò rạp trên Phi Điệp, bám chặt lấy khe hở của Phi Điệp! Đó là nơi duy nhất của Phi Điệp có thể bám vào, cũng chính là điểm giao nhau giữa đĩa tròn và quả cầu nhô lên, khe hở duy nhất của toàn bộ Phi Điệp! Cuồng phong thổi khiến khuôn mặt Mai Thiết Nam gần như biến dạng. Trong lúc bay với tốc độ cao, gã vẫn giơ búa sắt đập xuống!
Một trận âm thanh chan chát vang lên, chiếc Phi Điệp đó cũng bắt đầu choáng váng rồi! Tôi vội vàng để hệ thống mở ánh sáng phóng để bắt lấy Mai Thiết Nam. Lần này vô cùng thành công, rất nhanh Mai Thiết Nam đã bị bắt vào trong khoang. Vừa vào bên trong gã đó liền cắm đầu ngã lăn ra ngất xỉu.
Tôi không lo được cho gã nữa, vội vàng khởi động tia laser, bắn thứ đó bùng lên ánh sáng xanh. Phi Điệp rất nhanh bị bắn hạ, nó rơi xuống với tốc độ chóng mặt, rất nhanh nổ tung thành một đám khói lửa. Tôi cuối cùng cũng yên tâm rồi! Theo như hệ thống kiểm tra cơ thể Mai Thiết Nam, gã đó lại bị chấn động não! Nhưng đây chỉ là vết thương nhỏ, nghỉ ngơi một chút là khỏi.
Cuối cùng cũng kết thúc chiến đấu. Không ngờ phía trước lại lững lờ bay tới vài chiếc chiến thuyền cổ. Hải tặc trên đó dùng loa phóng thanh gọi tôi:
“Người trong đĩa bay nghe cho rõ đây! Mau chóng rời khỏi đĩa bay nộp vũ khí, bọn tao có thể tha cho mày một mạng!”
Đệt! Chỉ với cái phi thuyền này của tụi mày cũng dám khiêu chiến à? Thế là tôi để hệ thống phát loa phóng thanh:
“Bảo Hà Yên Thảo ra đây! Tao có lời muốn nói với ông ta!”
Tên hải tặc đó không ngờ tôi quen biết Hà Yên Thảo, hắn ngớ người ra rồi lập tức lên tiếng:
“Mày là ai? Mày gặp thủ lĩnh của bọn tao làm gì?”
Tôi nhịn không được buồn cười, tao mẹ kiếp còn chưa hỏi tụi mày đâu! Tụi mày lại hỏi trước rồi! Thế là tôi tiếp tục nói:
“Bảo Hà Yên Thảo lên đây nói chuyện, nếu không!”
Nói xong câu này, tôi như thị uy bắn ra một chùm tia sáng. Chùm tia sáng đó không lệch đi đâu được, vừa vặn đốt đứt cột buồm của chiếc phi thuyền đó! Cột buồm khổng lồ từ từ đổ xuống, đập thủng một lỗ hổng lớn trên boong tàu của bọn chúng! Chiếc phi thuyền đó cũng chìm xuống một chút, may mà không bị rơi.
Gã đó cuối cùng cũng đỏ mắt tía tai:
“Đồ khốn nạn, mày coi bọn tao ăn chay chắc! Anh em mau dàn pháo! Tao phải cho nó nếm thử mùi vị bỏng ngô!”
Hải tặc trong khoang rào rào chạy lên boong tàu bắt đầu nạp đạn dược. Nhìn dáng vẻ luống cuống tay chân của bọn chúng tôi rất buồn cười, không ngờ phi thuyền lại còn trang bị vũ khí lạc hậu như vậy! Đây chẳng phải là tìm chết sao?
Tôi liên tục bắn ánh sáng trắng, liên tục phá hủy năm bệ pháo của bọn chúng! Chiếc phi thuyền đó lại bắt đầu chìm xuống, tên hải tặc đó cuối cùng cũng cuống lên:
“Được rồi, mày đợi một lát!”
Khoảng mười mấy phút sau, một chiếc phi thuyền cỡ nhỏ khác từ từ bay tới, đứng trước boong tàu là Hà Yên Thảo! Gã đó vẻ mặt phẫn nộ, không ngờ gan gã cũng lớn thật!
“Tổ sư cha nhà mày! Mày mẹ kiếp là ai! Lại dám phá hủy tàu của tao?”
“Hà thủ lĩnh, trí nhớ của ông kém quá, lần trước tôi còn đến bái phỏng ông đấy! Ngại quá ha, lần trước ra tay với ông hơi ác, khiến ông bị tổn thất rồi!”
Hà Yên Thảo tỉnh ngộ ra:
“Hóa ra mày chính là con dã quỷ Thần Thụ đó! Tao mẹ kiếp sao đi đâu cũng gặp mày thế!”
“Thủ lĩnh đừng căng thẳng, hôm nay các ông đến đây làm gì? Bày ra trận thế lớn như vậy là muốn mở tiệc liên hoan à?”
Hà Yên Thảo hậm hực gào lên:
“Đừng mẹ kiếp trêu chọc tao! Món nợ giữa lão tử và mày còn chưa tính xong đâu! Mày cứ đợi đấy, lão tử hôm nay không rảnh dây dưa với mày! Đợi tao xử xong đám đồ cổ kia sẽ quay lại tìm mày!”
Nói xong, Hà Yên Thảo lại quay đầu ra lệnh cho hải tặc quay về. Vừa thấy bọn chúng định đi, tôi vội vàng bắn thêm một chùm tia sáng qua đó. Chùm tia sáng đó sượt qua chiếc thuyền nhỏ bay đi, ầm một tiếng nổ tung một cái cây lớn thành năm bè bảy mảng.
“Hà thủ lĩnh ông đừng đi vội! Không nói rõ ràng, hôm nay tôi thật sự phải chơi tới bến với ông đấy!”
“Đồ khốn nạn! Cái thứ dã thú Thần Thụ nhà mày! Bây giờ là lúc nào rồi, mày mẹ kiếp lại có thời gian đến tìm tao gây rắc rối!”
Nghe tiếng gào thét điên cuồng của Hà Yên Thảo, trong lòng tôi lầm bầm, rốt cuộc nguyên nhân gì khiến quân đội ba phe tập trung ở đây. Xem ra nơi bọn họ muốn đến cũng là Chư Thần Chi Địa, lẽ nào bọn họ muốn đánh nhau với Chư Thần? Hơn nữa thời gian tôi rời khỏi bọn họ không lâu, bọn họ sao có thể tập hợp lên đường trong thời gian ngắn như vậy?
“Rốt cuộc là rắc rối gì? Ông nói nghe thử xem, có lẽ tôi sẽ đi cùng các ông!”
“Mày mẹ kiếp thật sự không biết?”
Hà Yên Thảo vẻ mặt khó tin.
“Mẹ kiếp! Bây giờ tao mới hiểu, hóa ra Chư Thần bày ra những trò này là muốn chúng ta làm kẻ chết thay! Trước sau gì cũng chết, thay vì như vậy chi bằng đánh một trận với bọn chúng!”
Tôi vẫn bị những lời này của Hà Yên Thảo làm cho choáng váng mặt mày, nhưng gã đó lại mất kiên nhẫn:
“Tao không có thời gian giải thích với mày! Bọn tao còn phải lên đường!”
Nói đến đây gã lại hung hăng cảnh báo tôi:
“Nhớ kỹ, chuyện giữa chúng ta chưa xong đâu!”
Chiếc phi thuyền khổng lồ đi theo chiếc phi thuyền nhỏ từ từ hạ xuống, dần bay về phía đội ngũ. Lúc này Mai Thiết Nam tỉnh lại từ dưới đất:
“Lão Triệu, bọn họ đây là muốn giở trò gì?”
Xem ra tôi phải bắt một người để hỏi, đối tượng tốt nhất không ai khác ngoài Hữu Tài! Nghĩ đến hình xăm Trưởng Lão trên ngực gã đó tôi lại thấy khó chịu! Hơn nữa gã biết tung tích của Tô Mi, bắt gã thẩm vấn quả thực quá thích hợp!
Thế là tôi điều khiển Phi Điệp tiếp tục tiến lên, rất nhanh đã tiếp cận chiến đội Hộ Thần Tộc. Bên dưới bắt đầu hoảng loạn, vô số tộc nhân bắn chùm tia sáng về phía chúng tôi. Phi Điệp né tránh trái phải, bay về phía xe ngựa của Hữu Tài. Hữu Tài cũng kinh hãi rồi, gã không màng đến xe ngựa, xoay người nhảy xuống. Lúc này Thiết Giáp Vệ và Thu Cát Giả rào rào tụ tập về phía gã, tạo thành một lớp bảo vệ khổng lồ!
Nhưng những kẻ này hình như quên mất tôi là mối đe dọa trên không. Tôi dội ánh sáng trắng bắt giữ về phía Hữu Tài, gã đó bị ánh sáng trắng nhấc bổng lên từ trong đám đông, lơ lửng trên không trung từ từ bay lên cửa khoang Phi Điệp. Gã liều mạng giãy giụa trên không trung, hoàn toàn không còn uy nghi của Trưởng Lão nữa!
Lúc này tia laser đỏ rào rào bắn tới, chấn động khiến Phi Điệp vang lên ong ong!
Hữu Tài ngã xuống sàn phòng trong Phi Điệp, Mai Thiết Nam kề búa sắt vào cổ gã:
“Mày là Tân Trưởng Lão à? Mày mẹ kiếp cái hình xăm này khó coi quá! Quả thực là mất mặt xấu hổ!”
“Các người qua đây làm gì?”
Tôi đi thẳng vào vấn đề đặt câu hỏi.
Hữu Tài sắc mặt kích động:
“Muốn giết thì giết! Đừng nói nhảm!”
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương