Tôi vội vàng lao tới đỡ cậu ta!
Chưa kịp lao đến trước mặt cậu ta, không ngờ gã đó lộn một vòng trên không, vốn dĩ đầu cắm xuống đất, nhưng lại bị gã cứ thế lật ngược lại, sau đó tung một cú đá mạnh vào cái cây bên cạnh, cản lại tốc độ rơi, rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Quả nhiên là Phong chi thần lực! Nhưng thần lực của chúng ta trước mặt Phi Điệp lại tỏ ra quá mỏng manh!
Quách Kim Hải cười rống lên ha hả, lại một loạt chùm tia sáng lao nhanh xuống, nổ tung khiến cây cối xung quanh đổ rạp hàng loạt. Những đợt oanh tạc liên tục đó chớp lóe khiến mắt người ta đau nhói, mặt đất rung chuyển. Thực ra thằng chó đó không muốn giết chết chúng tôi ngay, nếu nó thực sự muốn ra tay, chỉ cần một phát ánh sáng trắng là đủ! Nó chỉ muốn đùa giỡn tôi, trêu chọc tôi, muốn tôi nếm đủ mùi vị nhục nhã!
Chỉ có thể bỏ chạy! Chúng tôi lại cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng, gã đó vẫn điên cuồng đuổi theo không buông. Tôi chỉ thắc mắc, Quách Kim Hải làm sao lấy được Phi Điệp? Đột nhiên tôi toát mồ hôi lạnh! Lẽ nào Quách Kim Hải lại quay về Phế Thành rồi?
Chuyện này hoàn toàn có thể! Trước đó Đào Đào đã làm lộ bí mật kho báu, Quách Kim Hải thất bại ở Hải Tặc Khu, chắc chắn sẽ quay lại Phế Thành để cướp kho báu! Kế hoạch trước đó của bọn chúng chính là như vậy, sao mẹ kiếp tôi lại quên mất chứ!
Nhất thời tôi hối hận muốn chết! Biết sớm thì đã quay lại Phế Thành chặn đánh nó! Còn một vấn đề quan trọng nữa là, nếu nó đã có Phi Điệp trong tay, vậy Tiểu Long có bị nó giết không? Nghĩ đến đây tôi toát mồ hôi lạnh, một cỗ bi phẫn trào dâng trong lồng ngực, nhịn không được đột ngột quay người lại, chiếc Phi Điệp đó đang trơn tru lơ lửng bay tới, tôi lớn tiếng gầm lên:
“Quách Kim Hải, mày mẹ kiếp làm sao lấy được Phi Điệp?!”
Quách Kim Hải cười ha hả:
“Đệt! Chuyện này còn chưa rõ ràng sao? Sau khi rút lui khỏi Hải Tặc Khu, tao đi thẳng đến Phế Thành. Bây giờ tao không chỉ cướp được kho báu, mà còn lấy được thứ đồ chơi này! Lần này tao có thể muốn làm gì thì làm rồi! Biết điều thì giao Sở Hồng ra đây! Nếu không tao sẽ cho mày chết cực kỳ thảm hại!”
Mai Thiết Nam không chú ý việc tôi dừng lại, gã đó chỉ cắm đầu chạy, rất nhanh đã biến mất vào thảm thực vật phía xa.
“Mày mẹ kiếp bốc phét! Mày không phải Bán Thần bậc ba, làm sao có quyền hạn tiến vào Phi Điệp?”
“Thằng giẻ rách, mày quá coi thường Quách gia rồi, thứ này có thể thiết lập quyền hạn đấy! Bây giờ tao không chỉ là chủ nhân của Phi Điệp, tao mẹ kiếp thậm chí có thể dùng thứ đồ chơi này để công kích Chư Thần!”
“Tiểu Long đâu! Mày làm gì Tiểu Long rồi!?”
“Thằng đó uống nhầm thuốc rồi! Nó không nghe lời, đương nhiên tao phải tiễn nó lên đường thôi! Mày hiểu mà, lăn lộn ở cái chốn này, nắm đấm cứng mới là vương đạo!”
Quả nhiên giống như tôi phân tích, Tiểu Long đã bị độc thủ, đống kho báu đó khéo khi đã bị nó thu gom hết vào Phi Điệp rồi! Thế là tôi cười lạnh:
“Vậy có phải mày định rời khỏi đây không?”
“Đệt, tao đương nhiên phải đi! Bao nhiêu bảo bối để lại đây thì có giá trị gì! Chỉ có mang chúng ra ngoài mới có ý nghĩa. Mày đừng nói nhảm với tao nữa, nói thẳng xem Sở Hồng đang ở đâu, mày giao cô ấy ra tao có thể tha cho mày một mạng!”
“Tao sẽ không nói đâu, mày hoặc là giết tao đi! Nếu không có cơ hội tao nhất định sẽ giết chết mày!”
Nội tâm tôi vô cùng bình tĩnh, nhưng sát tâm đối với nó đã kiên định, thằng khốn nạn này đã hại chết bao nhiêu người, nó bắt buộc phải chết!
“Mày mẹ kiếp muốn chết!”
Quách Kim Hải gầm thét, một chùm tia sáng dội xuống dưới chân tôi, bùn cát nổ tung dữ dội rơi xuống như mưa, trút lên người tôi. Tôi không hề nhúc nhích, chỉ dồn thêm Liệt Diễm Thần Lực vào, ngọn lửa trên thân đao bùng lên, lấp lánh như đuôi phượng hoàng!
“Mày muốn chết tao sẽ thành toàn cho mày!”
Quách Kim Hải nghiến răng nghiến lợi gầm lên! Lúc này một cái bóng đen lao về phía tôi, tôi không kịp phòng bị bị cái bóng đó ôm lấy đẩy ra, ầm! Ánh sáng trắng dội xuống, ngay chỗ tôi vừa đứng lập tức bị nổ tung thành một cái hố lớn!
Hóa ra là Mai Thiết Nam, gã đó lại chạy về cứu tôi! Khuôn mặt cương thi trắng bệch của gã tuy không có biểu cảm, nhưng giọng điệu lại rất khẩn thiết:
“Lão Triệu, ông tìm chết à!”
Tiếp tục bỏ chạy, cảm giác vô cùng chật vật. Lần này Quách Kim Hải đã hạ sát tâm, hết chùm tia sáng này đến chùm tia sáng khác dội thẳng xuống chỗ chúng tôi, nổ ầm ầm khiến mặt đất nhấp nhô liên tục! Lòng bàn chân bị chấn động đến tê dại, những vụ nổ dữ dội khiến người ta có cảm giác như đang đứng trên một con thuyền nhỏ tròng trành giữa sóng to gió lớn, cái nỗi sợ hãi lật thuyền bất cứ lúc nào khiến người ta khó thở.
Chúng tôi cắn răng bỏ chạy theo hình chữ chi, Phi Điệp vẫn như bóng ma bắn phá chúng tôi. Một phút lơ là, lưng áo Mai Thiết Nam bị chùm tia sáng sượt qua, quần áo cùng với lớp da lưng đều bị cắt đứt, sau lưng máu thịt be bét, trông thê thảm không nỡ nhìn!
Chúng tôi lao vào một hẻm núi! Phi Điệp bám sát theo sau! Những tia sáng trắng liên tục bắn xuống dữ dội, nổ tung khiến vách núi đứt gãy, vô số đá vụn lăn lông lốc xuống, trông cực kỳ đáng sợ!
Thực ra lao vào hẻm núi căn bản chẳng giúp ích gì cho chúng tôi, ngược lại càng làm mục tiêu của chúng tôi lộ rõ mồn một! Chùm tia sáng dội xuống mãnh liệt, tạo thành một tấm lưới ánh sáng dày đặc đan chéo chặn đứng đường tiến phía trước, chúng tôi đã không còn đường để đi!
Mai Thiết Nam thở hổn hển nhìn tôi cười:
“Không ngờ tôi lại chết chung một chỗ với ông!”
Gã vươn tay vỗ về phía tôi, tôi cũng nắm chặt lấy tay gã, nhìn chiếc Phi Điệp đang lơ lửng tiến lại gần, tôi từ từ nhắm mắt lại!
Ngay lúc quyết định chịu chết, đột nhiên một tiếng “đoàng” chát chúa vang lên, dưới chân chúng tôi không có vụ nổ nào. Mở mắt ra nhìn, chiếc Phi Điệp đó lại đang nghiêng ngả bay vút lên, trên đỉnh nó bốc khói đen!
Chuyện này lại là sao? Lẽ nào Quách Kim Hải sử dụng quá tải rồi! Phi Điệp khó nhọc bay lên, nhưng khói đen lại ngày càng nhiều. Tôi chú ý thấy chỗ bốc khói rõ ràng là vị trí mà Mai Thiết Nam đã đập trúng!
Không ngờ gã đánh bừa đánh bãi lại làm hỏng Phi Điệp, Quách Kim Hải tức tối chửi bới:
“Cứt chó thối! Tụi mày đợi đấy cho tao!”
Cửa khoang Phi Điệp mở ra, chùm tia sáng trắng xuất hiện, Quách Kim Hải và mấy gã kia lại đang giẫm lên một tấm ván lơ lửng bằng kim loại từ từ hạ xuống! Bọn chúng đã biến hình, khom người như đám ngạ quỷ dưới địa ngục, diện mạo cũng gớm ghiếc tột cùng.
Tôi vội vàng tặng cho bọn chúng một món quà lớn, vút vút vút, ba luồng đao mang phóng đi vun vút. Không ngờ mấy gã đó lại nhảy khỏi tấm ván lơ lửng, ba đao kia cũng chém vào không khí! Sau khi nhảy xuống, mấy gã đó lập tức xoay người bỏ chạy vào trong rừng. Mai Thiết Nam định đuổi theo, tôi liền bảo gã dừng lại.
Không ngờ lại giữ được cái mạng nhỏ này! Chúng tôi thở hổn hển dựa vào vách đá, đưa mắt nhìn nhau nhịn không được mỉm cười. Lúc này Phi Điệp đã rơi xuống đáy hẻm núi, nó cắm nghiêng xuống mặt đất, trông rất quỷ dị.
Mai Thiết Nam từ từ đi tới, cẩn thận vuốt ve thứ đó, không ngờ chiếc Phi Điệp lại bùng lên một lớp ánh sáng xanh, dọa gã suýt ngã nhào.
Trước đây tôi từng dùng thứ này, tôi phải kiểm tra bên trong một chút. Thế là tôi đi đến trước khoang đáy quan sát kỹ, phát hiện khoang đáy vẫn liền một khối, hoàn toàn không thấy dấu vết lối vào.
Nhịn không được nói với Phi Điệp:
“Còn có thể thiết lập liên lạc không?”
Phi Điệp không đáp lại, chỗ bốc khói đó vẫn cuồn cuộn khói đen, đã có ngọn lửa màu cam bốc ra! Xem ra thứ này sắp phế rồi!
Đột nhiên nghĩ đến đống kho báu đó, trong lòng tôi có chút căng thẳng. Bên trong thứ này có không gian đa chiều, Quách Kim Hải chắc chắn đã nhét hết kho báu vào trong rồi, nếu Phi Điệp nổ tung thì kho báu chắc chắn cũng tan thành tro bụi theo.
Tôi cúi người kiểm tra lần nữa, Mai Thiết Nam nói:
“Lão Triệu mau chuồn thôi, thứ này sắp nổ rồi!”
Tôi không thể bỏ cuộc được, giá trị của thứ này vượt xa đống kho báu kia, tôi nhất định phải sửa chữa nó!
Sờ soạng khoang đáy nửa ngày, tôi lại tăng cường ý niệm tiến vào Phi Điệp, cố gắng liên lạc với giọng nữ trước kia. Hồi lâu vẫn không có phản ứng, khói đen càng lúc càng dày đặc, ngọn lửa cũng dần bốc cháy dữ dội, Mai Thiết Nam lớn tiếng:
“Lão Triệu đừng nghịch nữa!”
Ngay khi tiếng rống của gã vừa dứt, trong đầu tôi cuối cùng cũng vang lên giọng nữ quen thuộc đó:
“Hệ thống quét hoàn tất, ngài là ký chủ cũ của Phi Điệp, ngài có định liên kết với Phi Điệp không?”
Tôi vội vàng đồng ý, nội tâm tràn ngập sự cuồng hỉ khó tả bằng lời. Không ngờ thứ này lại có thể thao túng được, việc khẩn cấp trước mắt là sửa chữa, tôi vội vàng ra lệnh cho hệ thống:
“Mau sửa chữa Phi Điệp! Nhanh lên!”
Hệ thống rất nhanh trả lời:
“Thưa tiên sinh, hiện tại phi thuyền bị hư hỏng cục bộ, cần mở chức năng sửa chữa thủ công bằng tay!”
Lúc này khoang đáy cuối cùng cũng mở ra, cái đáy hình cầu kín kẽ cuối cùng cũng mở ra một lối đi bằng ánh sáng xanh. Mai Thiết Nam trợn mắt há mồm:
“Trời đất ơi, lão Triệu ông thật sự từng chơi thứ này rồi à!”
Không nói hai lời, tôi trực tiếp cúi người chui vào trong khoang. Vì Phi Điệp đang nằm nghiêng, nên vào bên trong cũng bị nghiêng ngả. Tôi vội vàng ngồi vào vị trí điều khiển, đặt tay lên hai nút bấm nhô lên, ánh sáng xanh nhấp nháy, tôi vội vàng ra lệnh:
“Khởi động chương trình sửa chữa!”
Không ngờ Mai Thiết Nam cũng cắm đầu chui vào, nhìn cảnh tượng quỷ dị trước mắt, gã đó đứng chết trân như phỗng. Khuôn mặt người chết tuy không có biểu cảm, nhưng cơ thể lại cứng đờ nửa ngày.