Quần chúng vây xem xì xào bàn tán, lúc này một ông lão bước ra:
“Tiểu Triệu ca, tôi có lời muốn nói!”
Tao ném Dương Trí Viễn xuống đất, sau đó một cước đá lật hắn ngã nhào, dùng chân giẫm chặt lấy đầu hắn, quay đầu nhìn ông lão mặt đầy sợ hãi, thế là an ủi ông:
“Lão nhân gia có lời cứ nói, có tôi ở đây, nơi này không ai dám ức hiếp mọi người!”
Ông lão run rẩy nói:
“Bọn chúng căn bản không phải là người sống sót gì cả! Bọn chúng là chó săn của Quách Kim Hải! Thủ lĩnh mà các cậu chọn trước đó đã bị giết rồi, nhóm nhà khoa học nghiên cứu đó căn bản không bị giết, bọn họ bị Quách Kim Hải chuyển đi rồi, còn những cô gái kia cũng bị bắt đi rồi!”
Tao lại một lần nữa bị tin tức này làm cho đầu óc ong ong, không ngờ bọn chúng lại là người của Quách Kim Hải, nhưng bọn chúng lại lên đảo bằng cách nào?
Đột nhiên nhớ tới chiếc xuồng cao tốc mà Quách Kim Hải lái, phỏng chừng lúc bọn chúng tìm thấy xuồng cao tốc thì đã liên lạc với đám người Dương Trí Viễn này, cho nên bọn chúng mới phát động tấn công về phía bên này.
Nghĩ tới súng tiểu liên trên mặt đất không an toàn, thế là tao bảo Trịnh Sáng thu hết súng lại.
Dương Trí Viễn hộc ra một ngụm máu, quay đầu hung hăng nói với tao:
“Họ Triệu kia mày đừng có ngông cuồng, hiện tại Quách thiếu đã chuyển hóa thành công, đợi anh ấy quay lại nhất định sẽ xử lý mày!”
Sở Hồng bước lên rống giận:
“Đã lúc nào rồi mày còn nghĩ tới Quách Kim Hải?”
Dương Trí Viễn mặt đầy châm chọc:
“Không ngờ cô lại ở cùng với thằng khố rách áo ôm này! Xem ra Quách thiếu nói không sai, cô chính là một con chó cái đê tiện! Ai có thịt thì cô theo kẻ đó!”
Lời này kích thích Sở Hồng không nhẹ, cô ấy mặt mày đỏ bừng vì phẫn nộ và xấu hổ, đá mạnh mấy cước vào Dương Trí Viễn:
“Đồ lưu manh chết tiệt mày đáng bị đòn! Không ngờ Quách Kim Hải lại đê tiện đến mức độ này, vậy mà lại cấu kết với loại hạ lưu như mày!”
Dương Trí Viễn ngẩng đầu phản bác:
“Cô tưởng cô là thứ tốt đẹp gì! Cô đi theo Quách thiếu chẳng qua cũng chỉ là muốn giữ lại công ty của các người! Bớt làm thánh nữ trước mặt lão tử đi!”
Lúc này ông lão đó chỉ vào Dương Trí Viễn nói với tao:
“Tiểu Triệu ca, cậu giết bọn chúng đi! Những gã này căn bản không phải là người! Bọn chúng là cầm thú! Bọn chúng sau khi lên đảo liền chà đạp lăng nhục những cô gái đó, sau này ngay cả bà lão cũng không tha, đáng hận nhất là, bọn chúng đem thủ lĩnh mà các cậu chọn chặt đứt tứ chi trước rồi mới xử bắn, thật sự quá thảm thương!”
Dương Trí Viễn cười lớn:
“Tụi mày đều mẹ nó là lợn chó, không giết không chỉnh thì có ý nghĩa gì?”
Xem ra gã này chắc chắn phải chết! Tao bảo người tìm dây thừng đến trói hắn, những quần chúng đó rất nhanh mang dây thừng đến, sau đó tao trói gô hắn lại, thuộc hạ của Dương Trí Viễn vô cùng kinh khủng, lúc này quần chúng phẫn nộ xông lên đánh nhau với bọn chúng, tràng diện bắt đầu hỗn loạn.
Tao bảo Trịnh Sáng khống chế Dương Trí Viễn lại, sau đó vớ lấy một khẩu súng tiểu liên bắn xối xả mấy băng đạn lên trời, quần chúng nghe thấy tiếng súng lập tức yên tĩnh lại, sau khi trấn áp được tràng diện, tao bảo bọn họ trói thuộc hạ của Dương Trí Viễn lại, căn cứ vào mức độ nặng nhẹ của tội ác bọn chúng mà đưa ra hình phạt.
Còn về Dương Trí Viễn, cách xử lý của tao là trực tiếp xử bắn!
Nghe thấy phán quyết của tao, gã đó đột nhiên nhảy dựng lên gào thét:
“Lũ ngu xuẩn tụi mày vẫn còn bị bịt mắt à! Thằng họ Triệu này đã ăn trộm được tàu từ chỗ hải tặc rồi! Hiện tại đám hải tặc đó đang truy sát về phía này, tụi mày cứ mẹ nó làm kẻ chết thay cho nó đi!”
Quần chúng vây xem một trận xôn xao, lúc này Sở Hồng bước ra nói:
“Mọi người đừng nghe hắn nói hươu nói vượn! Căn bản không có chuyện này!”
Dương Trí Viễn điên cuồng cười lớn:
“Tụi mày đều mẹ nó chờ chết đi! Đám hải tặc đó đều có quân hỏa, đến lúc đó sẽ nổ tụi mày thành bia đỡ đạn!”
Tao bảo Trịnh Sáng lôi hắn ra ngoài, ngay trước mặt mọi người bắn bỏ gã đó, tiếp theo bắt đầu thanh toán đám thuộc hạ kia, đối với những gã này tao cơ bản không có thiện cảm, những cặn bã này giữ lại chắc chắn cũng là hậu hoạn, ngoại trừ vài gã tội ác tày trời bị bắn chết, số còn lại tao chuẩn bị giam giữ toàn bộ.
Mặc dù tao biết căn cứ thiếu vũ trang sẽ có nguy cơ, nhưng thả những người này ra trực tiếp chính là tai họa nhưng giết bọn chúng cũng quá tàn nhẫn, thay vì như vậy tao thà nhốt bọn chúng lại, tao sàng lọc vài người đàn ông trẻ tuổi trong số quần chúng, sau đó phân phát súng tiểu liên cho bọn họ, để bọn họ phụ trách an ninh. Tao cam đoan với bọn họ tao sẽ rất nhanh quay lại.
Thức ăn và trang bị trong căn cứ bị Quách Kim Hải cướp bóc một phần, nhưng thức ăn mà Lỗ Hùng chôn giấu trước đó vẫn còn phần lớn chưa bị phát hiện, số thức ăn và trang bị đó đủ để những người này tiêu thụ một thời gian rồi.
Còn nữa là, trước khi rời đi Lỗ Hùng đã chuyển vài chiếc xe bán tải bỏ lại trong căn cứ, tình trạng những chiếc xe đó vẫn hoàn hảo, vẫn có thể tiếp tục sử dụng.
Hiện tại tàu đã tới tay, hải tặc Trịnh Sáng có thể tìm được đích đến, khoảng cách đến Vòng Xoay Thời Gian chỉ còn là vấn đề cự ly, nhưng trước mắt còn một chuyện quan trọng cần tao hoàn thành, đó chính là giải cứu Tô Mi! Tao phải cứu cô ấy từ chỗ Chư Thần ra, nghĩ tới những điều này tao có chút hối hận vì đã giải trừ liên hệ với Phi Điệp, có thứ đó ở trên đảo quả thực tiện lợi hơn rất nhiều.
Kế hoạch của tao là thế này; tao để Sở Hồng và Trịnh Sáng quay lại tàu đợi tao, tao tự mình lái xe đến Thần Thụ bắt một tên dẫn đường, bảo hắn đi theo tao đến địa điểm Tô Mi bị nhốt.
Sở Hồng đối với sự an bài của tao rất không hiểu:
“Triệu Phổ, anh muốn làm thế nào là tự do của anh, nhưng anh hiện tại xử lý như vậy thật sự rất ấu trĩ! Khoan nói đến tính chân ngụy của cái Vòng Xoay Thời Gian đó, nhưng trước mắt quả thực là một cơ hội, anh nên lý trí và thực tế một chút, anh cũng biết biến số của hòn đảo cực lớn, nếu anh quay lại không tìm thấy chúng tôi thì phiền toái to.”
Tao đã quyết định phải cứu Tô Mi, chuyện này ai cũng không thể ngăn cản tao! Thế là tao đưa bọn họ lên tàu trước, sau một đêm nghỉ ngơi, tao lại quay về căn cứ lái xe, men theo đường hầm của người Nhật Bản trước đó, tao lái xe vào con đường quốc lộ ẩn giấu, con đường đó chạy thẳng đến Nhật Bản Khu, mà Thần Thụ Khu lại nằm ở phía Đông của Nhật Bản Khu, đi theo hướng này chắc chắn không sai.
Lúc xuống tàu, Sở Hồng tiễn tao một đoạn đường, cô ấy thoạt nhìn rất thương cảm:
“Triệu Phổ, lần này cứu được Tô Mi thì mau chóng quay lại nhé, đừng nghĩ tới những kho báu đó nữa, đó đều là của cải bất nghĩa, cho dù tới tay anh cũng không tiêu thụ nổi đâu.”
Thực ra trải qua sự kiện của Tiểu Long tao cũng dự định từ bỏ kho báu rồi, dù sao xuất phát điểm của cậu ấy cũng là tốt, tao cứ để lại hy vọng này cho cậu ấy đi, hơn nữa tao hiện tại đã chuyển hóa thành công, có những năng lực này chắc hẳn có thể kiếm được tiền.
Quay lại căn cứ tao khởi động xe bán tải, trong sự tiễn biệt lưu luyến không rời của mọi người tiến vào đường hầm, thực ra tao vô cùng mệt mỏi, những cuộc chém giết liên tục và các sự kiện dày đặc làm tao đầu váng mắt hoa, những sự kiện quỷ quyệt này đã khiến người ta không thể suy nghĩ phán đoán, tư duy của tao đã bị hòn đảo quái dị này làm cho hỗn loạn, trước mắt chỉ có thể tập trung vào một việc, nếu không cứ tiếp tục suy luận như vậy người ta sẽ sụp đổ mất.
Men theo quốc lộ lái nửa ngày, đột nhiên nhớ tới cảnh tượng kiều diễm trước đây Tô Mi ngồi trong xe cùng mình, trong lòng càng không phải tư vị. Vừa đau đớn vừa lạnh lẽo, tao thậm chí còn nghĩ tới Huệ Đại, cô gái đã triệt để quên mất tao.
Xe rất nhanh đã lái đến viện nghiên cứu bỏ hoang, lúc này sắc trời đã hoàng hôn, tao quyết định nghỉ ngơi một đêm rồi tính tiếp. Nơi này đã không còn hổ biến dị, bốn bề chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả và chim hót, càng tỏ ra vắng lặng lạnh lẽo.
Tao đi lại xung quanh một chút, bước đến căn phòng mà Tô Mi phát hiện ra bức ảnh của ông nội cô ấy, ở chỗ cô ấy từng ngồi có nếp gấp mờ nhạt, bức ảnh đen trắng trên bàn cũng rõ mồn một trước mắt, người bên trong quả thực là dáng vẻ thời trẻ của Tô Lão Quy, thoạt nhìn vẫn rất tuấn tú.
Trong không khí dường như vẫn còn mùi hương của Tô Mi, tao nằm trên chiếc giường đó nhớ nhung Tô Mi, nghĩ đến mức nghiêm trọng thì lại hối hận, tao không nên để Tô Mi ở lại, tao nên mang cô ấy cùng đi.
Tao cẩn thận phân tích, phát hiện bản thân không mang cô ấy lên đường chỉ là để né tránh sự chung đụng giữa cô ấy và Sở Hồng, thực ra đây là một quyết định ích kỷ của tao, kết quả của quyết định này chính là hại cô ấy.
Đầu óc choáng váng tao ngủ được nửa ngày, nửa đêm giật mình tỉnh giấc thì không còn buồn ngủ nữa, thế là tao bước đến trước cửa sổ giết thời gian, đêm đã tối mịt, trên bầu trời có vầng trăng khuyết như lông mày, ánh sáng nhạt nhòa rải xuống, khu kiến trúc cổ kính này tỏa ra ý vị quỷ dị, tựa như nhà ma vậy.
Khoảng ba giờ sáng, tao lại có cảm giác buồn ngủ, đang chuẩn bị nằm lại lên giường, đột nhiên bên dưới truyền đến tiếng đối thoại! Tao giật nảy mình, nơi này sao có thể có người?
Cẩn thận thò đầu ra ngoài nhìn, bên dưới quả nhiên có người! Hai luồng ánh sáng đèn pin chiếu quét qua lại, một giọng nói thô lỗ vang lên:
“Uông lão quỷ chắc chắn uống lộn thuốc rồi, cái nơi rách nát thế này còn vắt ra được chút dầu mỡ nào?”
Một giọng nói sảng khoái cười:
“Người anh em cậu thì không hiểu rồi, Uông ca làm như vậy mới là cẩn thận, chúng ta nếu không tranh thủ, đợi đám hải quỷ đó hiểu ra thì phiền toái to.”
Giọng nói thô lỗ không cho là đúng:
“Đám Oa Khấu này đã sớm nổ tung căn cứ rồi, bọn chúng ngay cả một cọng lông cũng không để lại, còn lục soát cái rắm gì nữa!”
Tao nghe mà vô cùng chấn động, xem ra bọn chúng là người của Hiệp Ẩn Khu, phỏng chừng bọn chúng biết Nhật Bản Khu bị tiêu diệt, cho nên Uông Đông Hải mới phái người qua đây lục soát đồ đạc! Gã này cũng thật biết tính toán.