Tộc nhân ngày càng đông. Bọn họ vây quanh Linh Động Nghi nhảy nhót tưng bừng, bắt đầu ca hát nhảy múa. Tiếng trống vang lên dồn dập, bước nhảy cũng vui tươi phấn khích.
Bọn họ vung vẩy xà mâu chiến đao, vẻ mặt kích động và vui sướng. Toàn bộ bãi đất trống dưới Thần Thụ chật kín tộc nhân. Bọn họ hân hoan ca hát nhảy múa, náo nhiệt cứ như đang ăn mừng lễ hội.
Bầu không khí vui tươi cũng lây sang Tô Mi, khóe miệng cô cũng nở nụ cười, nhưng tôi thấy cô cười rất gượng gạo.
Ước chừng là do vết thương do đạn bắn đau đớn, cũng có thể là do ông nội tự sát. Đổi lại là tôi, tôi cũng chẳng vui vẻ nổi.
Lão Quy kéo tay tôi hỏi thăm tình hình chiến đấu, đột nhiên vẫy tay lên trời, vẻ mặt trở nên trang nghiêm:
“Mọi người nghe cho kỹ đây! Thụ Thần gia có quyết định mới muốn tuyên bố. Tô Mi đã phá hủy thành công Linh Động Nghi, hơn nữa cô ấy còn mang về cho chúng ta mẫu vật của cỗ máy tội ác này! Đây là chuyện lớn đối với Thần Thụ! Càng là ân điển to lớn đối với Hộ Thần Tộc chúng ta! Vì vậy Thụ Thần gia quyết định truyền lại vị trí Trưởng Lão cho Tô Mi!”
“Ở đây ta muốn nói rõ một chút, vị trí Trưởng Lão là do Triệu Phổ tự nguyện nhường lại. Xét thấy cậu ấy công việc bận rộn, Thụ Thần gia cũng tôn trọng quyết định của cậu ấy. Ở đây chúng ta cảm ơn Triệu Phổ vì những đóng góp và sự nhiệt tình dành cho Thần Thụ. Cảm ơn Triệu Phổ quân!”
Tộc nhân hướng về phía tôi hò reo mãnh liệt. Tôi có chút xấu hổ. Mặc dù chưa chính thức trở thành Trưởng Lão, nhưng sự nhiệt tình và ấm áp của những tộc nhân này tôi đã sớm lĩnh giáo. Bây giờ tôi làm chuyện này có chút không tử tế, tính ra vẫn là phụ lòng bọn họ.
“Trải qua quá trình khảo hạch đánh giá nghiêm ngặt, cộng thêm chiến công hiển hách hiện tại, Tô Mi có đủ tư cách và năng lực đảm nhiệm chức vụ Trưởng Lão, chính thức trở thành Tân Trưởng Lão của Thần Thụ chúng ta! Mọi người cùng ta hò reo! Ăn mừng Tân Trưởng Lão ra đời!”
Lão Quy kích động tuyên bố, thế mà lại còn giơ tay lên.
Tôi nhìn mà buồn cười, lão già này diễn thuyết cũng khá đấy.
Đám tộc nhân thi nhau giơ tay, nhiệt liệt hô to:
“Thụ Thần gia vạn tuế! Tân Trưởng Lão vạn tuế! Tô Mi vạn tuế!”
Tiếng trống dồn dập, tiếng hò reo đều tăm tắp, tiếng giẫm đạp múa may quay cuồng, vẻ mặt sùng bái cuồng nhiệt của tộc nhân, đôi mắt sáng ngời và vẻ mặt kỳ vọng của bọn họ, cảm giác mọi thứ cứ như đang trong mơ.
Trước đây vinh dự này thuộc về tôi, nhưng bây giờ đều là của Tô Mi rồi! Nghĩ đến đây tôi thế mà lại có chút chua xót.
Nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng này, Âu Dương cũng buồn bực. Gã đó thở vắn than dài bên cạnh tôi:
“Cảm giác thật chấn động, thật cao trào! Biết sớm tôi cũng tranh thủ một chút, hảo hảo tận hưởng cái hương vị được vạn người tôn sùng này!”
Văn Như nhịn không được châm chọc đả kích gã:
“Thôi đi Âu Dương đại ca của tôi ơi. Chỉ dựa vào cái công phu chạy nhanh của ông, chạy trối chết thì còn được, làm lãnh đạo thì vạn vạn không thể nào!”
Hai người lại bắt đầu cãi nhau đỏ mặt tía tai trong tiếng trống. Tôi mới lười quản cặp oan gia này. Ánh mắt tôi chỉ đặt trên người Tô Mi. Tôi nhìn thấy tộc nhân đeo vòng hoa màu đỏ lên cổ cô, đội vương miện hoa màu đỏ lên đầu cô. Cảm giác cô giống như một cô dâu hạnh phúc. Tôi chỉ hơi lo lắng cho vết thương do đạn bắn của cô. Thoạt nhìn cô vẫn còn chịu đựng được, tôi không muốn quấy rầy khoảnh khắc hạnh phúc này của cô.
Lão Quy thận trọng nhận lấy chiếc hộp gỗ đen do tên Bán Thần Hữu Tài đưa tới. Kéo hộp ra, bên trong thế mà lại là một chiếc áo choàng lụa vàng sáng lấp lánh!
Lão Quy cẩn thận lấy chiếc áo choàng ra, sau đó đi ra sau lưng Tô Mi giúp cô buộc dải lụa. Sau một hồi trang điểm, Tô Mi thế mà lại cũng trở nên oai phong lẫm liệt. Xem ra người đẹp vì lụa lúa tốt vì phân câu này không sai.
Gió nhẹ cuốn qua, thổi chiếc áo choàng của Tô Mi bay phấp phới. Vẻ mặt cô vẫn bình tĩnh tự nhiên, chỉ là giữa hàng lông mày không giấu được một tia u buồn, hơn nữa cơ thể hơi run rẩy, lớp băng gạc trên vai rỉ máu ra.
Mỹ nhân như ngọc cũng như phượng hoàng. Nhìn thấy cách ăn mặc này của cô, trong nháy mắt cảm thấy thân phận Trưởng Lão này cứ như được đo ni đóng giày cho cô vậy. Cô hiên ngang cao quý, hoa lệ xuất chúng, lẫm liệt như một thanh Quan Đao sáng loáng tinh xảo!
Tôi và Âu Dương đều nhìn đến ngây người. Văn Như tặc lưỡi tán thưởng:
“Trời đất ơi, Mi Mi tỷ bẩm sinh đã có phong thái lãnh đạo rồi, thực sự quá trâu bò!”
Dưới sự vây quanh của mọi người, chúng tôi đi thang máy trở về tầng cây cũ. Tô Mi không đi cùng chúng tôi. Tôi cảnh cáo Lão Quy, trên người Tô Mi có vết thương do đạn bắn. Lão Quy lại không cho là đúng nói Thụ Thần gia đã sớm biết rồi.
Linh Động Nghi cũng được Bán Thần dùng dây thừng thô to treo lên đưa đến tầng cây khác bảo quản rồi.
Tô Mi mặc hoa phục đội vương miện hoa, tộc nhân vây quanh cô chuẩn bị đi lên tầng cây cao nhất. Tôi cũng đi theo tiễn cô một đoạn.
Nghe nói Thụ Thần gia muốn đích thân gặp cô, trao đổi với cô về việc tiếp nhận chức vụ. Không ngờ nửa đường cô lại ngất xỉu vì vết thương nứt ra.
Nhìn bọn họ luống cuống tay chân đưa cô vào Thụ Thần Động, tôi không hề lo lắng cho vết thương do đạn bắn của cô. Chữa trị vết thương này đối với Thụ Thần gia chỉ là chuyện nhỏ.
Chúng tôi ngồi trong phòng khách ăn cơm. Nói thật, lần này tôi mệt bở hơi tai rồi. Sau mấy trận chém giết, mặc dù thể lực đều được tăng trưởng nâng cao, nhưng tôi không cảm nhận được niềm vui. Đặc biệt là sau khi ông nội Tô Mi tự sát, tâm trạng tôi càng thêm nặng nề, luôn có một cảm giác tội lỗi khó tả.
Đồ ăn rất phong phú, chúng tôi ăn rất nhiều. Thánh nữ phục vụ chúng tôi lần lượt bưng lên ba lần thức ăn đều bị càn quét sạch sẽ.
Ăn sạch đồ ăn xong tôi đi tắm. Mặc dù không phải nước nóng, nhưng trong cơ thể tôi có thừa nhiệt lực. Dưới sự bốc hơi của nhiệt lực, tôi lợi dụng sức mạnh để nhanh chóng chữa lành những vết thương trên người.
Ngẩng đầu lên, tận hưởng dòng nước lạnh phun xuống như mưa rào, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Tôi thở phào một hơi dài. Trận chém giết hôm nay giống như một cơn ác mộng, và bản thân tôi thế mà lại cũng tỉnh lại rồi.
Nằm trên giường tôi ngủ say sưa. Hôn mê trầm mặc cũng không biết đã ngủ bao lâu. Trong mơ tôi lại trở về quê hương, nhìn thấy người mẹ già hai mái đầu điểm sương. Trong lòng tôi rất khó chịu. Tôi muốn gọi bà, nhưng há miệng ra lại không có âm thanh. Tôi muốn nắm tay bà, nhưng tôi chẳng chạm vào được thứ gì.
Lúc tỉnh lại đã là chạng vạng tối. Bước ra khỏi phòng ngủ, phát hiện Âu Dương và Văn Như đang ngồi uống trà trò chuyện ngoài ban công. Hai người trò chuyện rất hào hứng, chủ đề thế mà lại là Tiểu Lam.
Buộc chặt đai áo, tôi ngồi nghỉ ngơi trong phòng khách. Không bao lâu sau bữa tối lại được bưng lên, thế mà lại là canh thịt cừu nóng hổi. Chấm với tương vàng, chúng tôi lại ăn một bữa no nê. Cảm giác hạnh phúc của cuộc sống chính là đơn giản như vậy.
Thánh nữ mang thức ăn đến vô cùng xinh đẹp, nhưng cũng rất nhút nhát bẽn lẽn. Tôi không biết cô ấy là người nước nào, nhưng mũi cao mắt sâu, chắc chắn không phải người châu Á.
Lúc dọn dẹp bát đũa, Âu Dương kéo tay cô ấy muốn trò chuyện, kết quả lại bị Văn Như ngăn cản. Hai người lại bắt đầu cãi vã đánh nhau. Thánh nữ nhân cơ hội bỏ chạy, cô ấy chạy nhanh như thỏ.
Tôi ngồi trên ghế ngoài ban công xem Văn Như và Âu Dương xé xác nhau, cảm giác cũng là một loại thú vui. Hai gã đánh nhau cũng kẻ tám lạng người nửa cân, lăn lộn đánh nhau rất đáng xem.
Đang xem hăng say, đột nhiên Sở Hồng xuất hiện trên thang máy! Tim tôi đập thình thịch. Cách ăn mặc hôm nay của Sở Hồng thật đẹp, lông mày cũng được kẻ vẽ tỉ mỉ. Đặc biệt là mặc một bộ y phục cổ trang màu vàng hạnh, thoạt nhìn tiên khí phiêu diêu, hệt như tiên tử.
Âu Dương và Văn Như cũng nhìn đến ngây người như gà gỗ. Hai người túm tóc đối phương cũng quên cả xé xác nhau. Sở Hồng cười khinh miệt:
“Sao? Các người vẫn chưa đánh đủ à? Nhìn cái bộ dạng này của các người, có phải vẫn muốn đến Hải Tặc Khu trổ tài không?”
Hai gã xấu hổ bò dậy, sau đó chửi thề lầm bầm với nhau rồi đi vào phòng.
Sở Hồng đứng trước mặt tôi, híp mắt nhìn tôi, trên mặt cô nở nụ cười mỉm:
“Thế nào hả? Đại anh hùng, nghe nói các người đã phá hủy căn cứ Oa Khấu, chắc không phải là chém gió đấy chứ?”
Tôi cười nhạt, không bình luận gì về sự châm chọc của cô. Cô có tin hay không đã không còn quan trọng nữa:
“Cô tìm tôi chỉ để hỏi những chuyện này? Tôi chưa chết chắc cô ngạc nhiên lắm nhỉ?”
Sở Hồng cười nhạt. Cô bước đến chiếc ghế bên cạnh tôi ngồi xuống. Một luồng khí tức ngào ngạt xộc vào mũi tôi. Tôi rất muốn hít thở thật sâu, nhưng như vậy thì quá thất hố.
“Xem ra anh vẫn còn đang giận tôi đấy!”
Sở Hồng cười tủm tỉm nhìn tôi. Không hiểu sao, nhìn thấy nụ cười của cô trong lòng tôi lập tức ấm áp. Xem ra sự tồn tại của mỹ nữ quả thực là một chuyện vui tai vui mắt.
“Không có! Một tên bia đỡ đạn như tôi sao dám giận Sở tổng?”
Tôi nhịn không được cười khẩy cô. Nhớ lại dáng vẻ cô châm chọc tôi, tôi cũng nhịn không được đáp trả cô một chút.
“Thôi bỏ đi, cho dù tôi nói sai, tôi xin lỗi anh là được chứ gì! Trước tiên tôi chúc mừng anh đắc thắng trở về! Chúc mừng đại anh hùng Triệu Phổ của chúng ta đã đánh bại Oa Khấu!”
Nói đến đây, Sở Hồng còn vỗ tay một cách khoa trương. Nhìn dáng vẻ cười tủm tỉm của cô, trong lòng tôi thế mà lại bắt đầu cuộn trào những ý nghĩ tội lỗi. Kể từ sau khi chuyển hóa, trải qua bao nhiêu cuộc tàn sát khốc liệt như vậy, gan tôi ngày càng lớn, cảm thấy bản thân trước đây thực sự quá hèn!
“Sở tổng, cô nói thẳng đi, cô tìm tôi làm gì? Lẽ nào Đào Đào đã liên lạc được với Quách Kim Hải rồi?”
“Không có! Dạo này Đào Đào không có gì bất thường. Tôi tìm anh là muốn bàn chuyện khác. Tôi muốn cùng các người đi tìm kho báu!”
Nói đến đây, trên mặt Sở Hồng hiện lên vẻ kiên quyết.
Tim tôi khẽ động. Thực ra ý nghĩ này tôi cũng từng có, không ngờ cô lại chủ động đề xuất.