Có lẽ Trưởng Lão sau khi nhìn thấu dã tâm của lão, mới để lão rời khỏi cương vị, kết quả không ngờ lão lại còn mang theo Thánh nữ bỏ trốn, cho nên chuyện này đã chọc giận Thụ Thần, trong cơn thịnh nộ đã giết chết Thánh nữ. Cũng không biết lúc đó Đại Lão làm thế nào để giữ lại được một mạng, tôi nghĩ trong đó chắc chắn có danh đường.
Tất nhiên đây cũng chỉ là phân tích cá nhân của tôi, có lẽ sự kiện lúc đó chưa chắc đã giống như tôi suy luận.
Đại Lão tiếp tục nói:
“Mỗi một năm những thần linh đó đều sẽ cấp cho Thụ Thần một hạn ngạch hồi sinh nhất định, bởi vì những năm nay sóng yên biển lặng cho nên những hạn ngạch hồi sinh này cũng được bảo lưu lại không sử dụng, gần đây hồi sinh mấy Bán Thần đó cũng không tiêu hao bao nhiêu hạn ngạch.”
“Nhưng trải qua trận đại chiến ở Khê Cốc và đỉnh Thần Thụ, rất nhiều Bán Thần tinh anh đã gãy cánh trong lúc chém giết, cộng thêm đại quân áp sát biên giới này, Thụ Thần rất có khả năng phải tiêu hao lượng lớn hạn ngạch hồi sinh! Cho nên tôi mới gấp gáp bảo Tiểu Triệu đi tìm Thụ Thần, còn tưởng mình đã làm nhiều việc như vậy Thụ Thần chắc chắn sẽ tha thứ cho tôi, kết quả lại bị đụng một mũi tro.”
“Vậy chúng ta làm sao đi ăn trộm bùa chú đó? Chuyện này ngài phải sắp xếp cho rõ ràng! Nếu bị Thụ Thần gia bắt được thì tiêu đời!”
Người chai xanh có chút căng thẳng.
“Khoan đã!”
Người sương xám lại đột nhiên ngắt lời:
“Chuyện này cần phải bàn bạc kỹ lưỡng, mặc dù Triệu gia đã làm người làm chứng, nhưng lời này còn chưa nói thấu đáo, nếu lấy được bùa chú mà ông không giúp được chúng tôi thì làm sao?”
“Ông yên tâm! Nếu tôi không có cách nào giúp các người thay đổi hình thái, cái đầu người này của tôi chính là của các người!”
Đại Lão mang vẻ mặt kiên nghị nhìn bọn họ:
“Các người phải hiểu rõ, Bán Thần từng được Chuyển Hóa qua tay lão phu không một ngàn thì cũng tám trăm, ở đây còn ai hiểu rõ những danh đường này hơn lão phu?”
“Đại Lão, ông trộm bùa chú thì làm sao hồi sinh người yêu của ông? Cho dù biết số dư ông cũng chưa chắc đã có thể hồi sinh cô ấy a?”
Tôi nhịn không được lên tiếng hỏi.
“Chuyện này hết cách rồi! Tôi chỉ có thể đi từng bước một! Chỉ cần tra ra có số dư hồi sinh, tôi nhất định có thể hồi sinh Thánh nữ của tôi!”
Nói đến đây, trong đồng tử của Đại Lão lấp lóe ánh sáng kiên nghị:
“Ông ta không cho người phụ nữ của tôi sống, tôi lại cứ khăng khăng muốn cô ấy sống! Nếu ông ta dám ngăn cản tôi, cùng lắm thì lấy mạng ra liều! Tôi đã chật vật hơn nửa đời người rồi, lần này lão phu cũng phải oanh oanh liệt liệt sống một lần!”
Nhìn Đại Lão mang vẻ mặt trang nghiêm, tôi nhịn không được có chút lo lắng:
“Đại Lão, ông ngàn vạn lần đừng gây chuyện vào lúc này, mấy ngày nữa đám người đó sẽ đánh tới rồi, ông mà làm loạn nữa tôi thực sự không đỡ nổi đâu!”
“Ha ha, cậu yên tâm đi, Chu Gia Gia tôi cũng là người biết nhìn đại cục, cái nào nặng cái nào nhẹ vẫn hiểu rõ!
Nói đến đây, biểu cảm của Chu Đại Lão trở nên rất kỳ lạ:
“Món nợ giữa tôi và Thụ Thần sớm muộn gì cũng phải tính, nhưng bây giờ chưa phải lúc.”
Người chai xanh nghe mà vẻ mặt ngơ ngác:
“Anh râu xồm, ông nói những chuyện này không liên quan đến chúng tôi ha, chúng tôi phụ trách đi trộm bùa chú cho ông, ông phụ trách giúp chúng tôi thay đổi hình thể, những chuyện khác không có chút liên quan nào với chúng tôi ha.”
Đại Lão bật cười, lão đưa tay vỗ vỗ vai Người chai xanh:
“Ha ha, các người yên tâm đi, tôi sẽ không kéo các người xuống nước đâu! Hơn nữa giữa chúng ta là giao dịch công bằng một lần, tôi sẽ không bắt các người tặng kèm hàng khuyến mãi đâu mà!”
Nói đến đây Đại Lão cười ha ha, tiếng cười của lão lại khiến tôi vô cùng nặng nề, cảm thấy tương lai của Thần Thụ Khu cũng không mấy lạc quan.
Tôi hồi phục khá nhanh, mới hai ngày công phu, cơ thể đã hồi phục gần quá nửa, đây chắc chắn là do uy lực của Long Lân Quả dẫn đến.
Trong hai ngày này tôi đã làm không ít việc, chúng tôi đã tiến hành thảo luận lặp đi lặp lại về vấn đề chiến lược, sau vài cuộc họp nhỏ mọi người đã thống nhất phương hướng, đó chính là bắt buộc phải nghênh chiến! Cùng ba khu bọn chúng đánh một trận sảng khoái!
Khác với tư duy của Chu Gia Gia trước đây, tôi không hề muốn tiêu diệt bất kỳ một quân đoàn nào, cái tôi muốn là thủ lĩnh dẫn quân của ba bên toàn bộ chết sạch! Chỉ cần ba tên thủ lĩnh này tử vong, quân đội của bọn chúng nhất định sẽ không đánh mà tự tan rã!
Thực ra tôi bố trí như vậy cũng là bất đắc dĩ, suy cho cùng bên chúng tôi chỉ có vài trăm tộc nhân, tôi chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào đám Thu Cát Giả và Thiết Giáp Vệ đó. Chỉ cần có thể nắm giữ được quyền khống chế bọn chúng, tôi có thể thành lập một đội chiến binh tinh nhuệ bao gồm Bán Thần, Thu Cát Giả, Thiết Giáp Vệ!
Giống như mũi giáo sắc nhọn vậy, chúng ta phải đâm thủng cơ thể mỏng manh nhất của bọn chúng, khiến toàn bộ hệ thống chiến đội của bọn chúng sụp đổ, như vậy là có thể tránh được thương vong quy mô lớn rồi. Tất nhiên, tiền đề của kế hoạch này là nhất định phải nắm giữ được động lực bí mật để điều khiển những quái vật đó! Tôi nghĩ động lực đó tuyệt đối không chỉ đơn giản là búng tay.
Lúc họp, Đại Lão và Lão Quy rất kinh ngạc với suy nghĩ của tôi, bọn họ nhất trí cho rằng kế hoạch này của tôi chưa đủ chín muồi, suy cho cùng dẫn quân thọc sâu là điều tối kỵ trong chiến tranh, nhưng tôi không quản được nhiều như vậy! Bắt giặc phải bắt vua trước, chỉ cần đánh rụng đầu của mãnh hổ, sự tồn tại của thân thể nó cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Thực ra tôi không giết Lão Quy là đúng, bởi vì lão vô cùng hiểu rõ Thần Thụ Khu, mà tôi lại hoàn toàn mù tịt về nơi này. Mặc dù Đại Lão cũng coi như là một thổ dân lâu năm, nhưng tôi cảm thấy chuyện này chỉ nghe một phía chắc chắn không được, để Đại Lão và Lão Quy giám sát lẫn nhau, như vậy tính an toàn cho kế hoạch của tôi mới có thể được đảm bảo.
Các lộ trinh sát do Trưởng Lão tung ra trước đó cũng đã trở về báo cáo, quân đội ba bên quả thực đang trên đường, ước chừng hai ngày nữa là có thể đến Hiệp Ẩn Khu!
Thời gian không đợi người! Sau khi nhận được mật báo đã là nửa đêm canh ba, tôi vội vã chạy đến hang động của Thụ Thần, muốn bàn bạc với ông ta về chuyện đầu lâu của Trưởng Lão, nhưng lại bị lính gác cản lại, nói Thụ Thần gia đang bế quan tiến hành nghi thức hồi sinh, không cho phép bất cứ ai quấy rầy.
Tôi bảo tên lính gác đó đi bẩm báo, kết quả hắn đi nửa ngày mới trở lại, tên lính gác đó thở hồng hộc về nói, Thụ Thần gia hiện đang ở giai đoạn then chốt của nghi thức hồi sinh, ông ta không tiếp nhận bất kỳ chuyến viếng thăm của ai.
Tôi bảo hắn chuyển lời cho Thụ Thần về chuyện đầu lâu của Trưởng Lão, tên lính gác đó lại liên tục lắc đầu:
“Triệu gia đừng trách, chuyện này tôi không giúp được ngài.”
Nhất thời tôi nóng ruột như lửa đốt, nếu không nắm giữ được phương pháp điều khiển quái vật, vậy tôi chỉ đành dẫn theo đám Bán Thần và tộc nhân đó đi đánh trận thôi!
Đột nhiên tôi giật mình tỉnh ngộ, nếu Trưởng Lão khăng khăng không nói thì làm sao? Chẳng lẽ chúng ta phải ngồi chờ chết? Không được! Tôi phải lập lại một kế hoạch mới, cho dù phải đánh trận cũng phải có chút phương pháp!
Tôi lại một lần nữa triệu tập Đại Lão và Lão Quy họp, xét thấy tình hình cuộc họp lần này đặc thù, tôi không để bọn Người chai xanh tham gia. Sau khi tôi nói ra sự lo lắng của mình, hai người cũng cho là đúng.
Lão Quy nói ra suy nghĩ của lão, ý của lão là tăng cường phòng ngự cho Thần Thụ, lấy thủ làm công, nhưng ý của Đại Lão lại hoàn toàn trái ngược, lão muốn chủ động tấn công, đánh bọn chúng một đòn trở tay không kịp, sau đó mới tiến hành phòng ngự!
Tôi cảm thấy kế hoạch của bọn họ đều không khả thi, thế là hai bên tiến hành thảo luận kịch liệt, kết quả tranh luận nửa ngày, hai người lại chuẩn bị động thủ rồi, tôi đành phải kéo bọn họ ra. Ngay lúc chúng tôi đang ồn ào, trên thang máy có một dã nhân chạy tới, hắn xách xà mâu vội vã bước vào cửa, dùng tiếng Trung cứng nhắc gượng gạo nói với tôi:
“Trưởng Lão, dưới gốc cây có người đến, bọn họ chỉ đích danh muốn gặp ngài.”
Tôi đệt! Là ai đến vậy?
Trong lòng tôi trăm ngàn nghi vấn, thế là đi theo tên lính gác đó hướng về phía thang máy, Lão Quy và Đại Lão cũng bám sát theo sau. Thang máy từ từ đi xuống, tôi bảo tộc nhân đó tìm thêm vài Bán Thần đi cùng, đêm hôm khuya khoắt thế này nếu bị người ta tấn công thì rắc rối to.
Thang máy hạ xuống mặt đất, trên bãi đất trống phía trước có mấy tộc nhân xà mâu đang đứng, bọn họ giơ đuốc, dưới ánh lửa hừng hực chiếu rọi, giữa bãi đất trống rõ ràng đang đứng hai người một khỉ! Đó chính là Tô Mi, Âu Dương, và Hầu tử quân của tôi!
Tôi vui mừng đến mức nói năng cũng không rõ ràng nữa, vừa định cất bước đi tới, không ngờ Hầu tử quân lại lao như bay về phía tôi, vù một cái nhảy vào lòng tôi. Vuốt ve bộ lông xù của nó, tư vị hạnh phúc trong lòng tôi thực sự quá tuyệt diệu!
Tô Mi mở to đôi mắt phượng lấp lánh đánh giá xung quanh:
“Đồ ngốc, cậu ở chỗ này ngược lại rất độc đáo đấy, thoạt nhìn giống như biệt thự của người ngoài hành tinh vậy!”
Âu Dương luôn ngửa cổ đánh giá Thần Thụ, mãi lâu sau mới cúi đầu thở dài:
“Đệt cụ tổ! Cái cây này cao bằng tòa tháp đôi luôn a! Đây đệt mẹ nó quả thực là kỳ tích của giới tự nhiên!”
Nói xong lời này, gã đó lại thành thạo đẩy gọng kính trên sống mũi, cười hì hì với tôi:
“Triệu ca, vẫn khỏe chứ!”
Nói đến đây, gã quay đầu nhìn thấy quần áo của tôi, thế là đi tới vây quanh tôi quan sát kỹ lưỡng một trận, gã còn đưa tay nắn nót chất vải của tôi.
Mãi lâu sau mới chậc chậc kêu kỳ lạ:
“Triệu ca, quần áo này của anh hình như là trang phục cổ đại đấy! Tôi từng đi xem một buổi triển lãm văn vật một lần, trong đó có trưng bày trang phục cổ đại, bộ quần áo này của anh rất giống trang phục thời Tống! Hơn nữa chất vải này cũng rất mềm mại, hình như là lụa nhân tạo thêu tay ồ!”
Nhìn gò má tinh xảo của Tô Mi, tôi lại nhịn không được liếc nhìn bộ ngực lớn của cô ấy, nhịn không được nuốt mấy ngụm nước bọt:
“Tô Mi à, các người làm sao tìm được đến đây vậy?”