Sinh Tồn Trên Hoang Đảo Cùng Nữ Cấp Trên

Chương 243: Thảm Tuyệt Nhân Hoàn

Trước Sau

break
Đợi tôi mở mắt ra lần nữa, trên nóc nhà xuất hiện một màn thảm tuyệt nhân hoàn!
Cơ thể Tiểu Lam lại đầu lìa khỏi xác, thủ cấp của cô ấy bị một tên Thu Cát Giả xách trong tay, Tiểu Lam nhắm mắt thê lương vẫn kiều diễm xinh đẹp như vậy, chỉ là sinh mệnh của cô ấy đã bị hai con quái vật đó cướp đi rồi!
Thi thể Tiểu Lam mềm nhũn ngã gục trên nóc nhà, một tên Thu Cát Giả khác cúi người bế thi thể cô ấy lên, sau đó đột ngột ném xuống. Nhìn thi thể không đầu thon thả của Tiểu Lam trên sàn nhà, đầu tôi vang lên từng trận ong ong, trước mắt tối sầm từng đợt, tôi vẫn không tin Tiểu Lam đã bị bọn chúng giết chết!
“Ta biết ngươi sẽ hận ta! Nhìn thấy những người phụ nữ yêu thương này bị giết, trong lòng ngươi nhất định tràn ngập lửa giận, nhưng ngươi lại bất lực, cảm giác như vậy có phải rất khó chịu không? Ngươi có một loại cảm giác như đang ở ngày tận thế không? Ngươi có cảm thấy bản thân sống tiếp không còn bất kỳ ý nghĩa gì không?”
Giọng nói của Trưởng Lão vẫn nhạt nhẽo vang lên.
Trời ơi! Tôi không nói nên lời, choáng váng đứng dậy từ dưới đất, ngọn lửa giận và sự bi thương vô bờ bến, cùng với sự chán nản vì không thể giải cứu Tiểu Lam, đồng loạt xông lên trong lòng. Đột ngột thúc giục thần lực, tứ chi vang lên từng tràng tiếng nổ xương cốt lách cách, giọng nói của Trưởng Lão vẫn dửng dưng nói:
“Ta khuyên ngươi đừng phí sức nữa, ngươi căn bản không phải là đối thủ của ta.”
“Đệt mợ mày con chó tạp chủng!!”
Tôi nghiêm giọng gào thét, đem toàn bộ thần lực toàn thân rót hết vào giữa hai cánh tay, thần lực bùng phát trong nháy mắt lại khiến không khí xung quanh cánh tay tôi bốc hơi vặn vẹo hoảng hốt. Tôi phải giết Trưởng Lão! Cho dù không giết được lão, tao đệt mợ cũng phải cắn một miếng thịt trên người lão xuống!
Tiếng nổ vang dội! Thiên Mục Thần Lực khởi động! Thời gian ngưng trệ, không gian đặc quánh!
Nhân cơ hội này tôi tung một cú đấm mạnh vào đầu tên đó, một tiếng nổ ầm vang lên! Giữa Trưởng Lão và tôi đột ngột bị ngăn cách bởi một lớp màng ánh sáng, cản trở đòn tấn công của tôi ở bên ngoài, nắm đấm của tôi căn bản không đánh vào được, nắm đấm thần lực xé rách không khí chỉ đánh cho lớp màng ánh sáng đó bắn ra ánh sáng vàng tứ tung, phát ra từng trận tiếng ong ong trầm thấp.
Trong cú đấm nện mãnh liệt, tôi nghĩ vẻ mặt của tôi nhất định là phẫn nộ dữ tợn, nhưng khuôn mặt Trưởng Lão được bao phủ trong màng ánh sáng vẫn tự nhiên như không:
“Bán Thần, không biết tiết chế sự phẫn nộ, đây là khuyết điểm lớn nhất của ngươi!”
Ầm bốp! Một tiếng nổ vang dội, tay Trưởng Lão đột ngột phá vỡ màng ánh sáng, tung một cú đấm về phía tôi, tôi lại không thể né tránh cú đấm này của lão, cú đấm đó trúng ngay ngực tôi, cả người lại bị đánh bay ngang ra ngoài, trời đất quay cuồng, lại một lần nữa rơi xuống sàn nhà cách Trưởng Lão hơn mười mét, Trưởng Lão vẫn đứng thẳng tắp tựa như cây lao.
Hai tên Thu Cát Giả đó chớp tắt từ trên nóc nhà, trong nháy mắt lại xuất hiện trên ban công cách Trưởng Lão không xa, Trưởng Lão lên tiếng với bọn chúng:
“Đi bắt Huệ Đại tới đây! Đúng rồi, còn có những tỳ nữ khác từng tiếp xúc với Bán Thần cũng bắt hết tới đây! Hôm nay sẽ xử quyết toàn bộ bọn họ ở đây!”
Giọng nói của Trưởng Lão bình thản đến mức không mang theo một tia cảm xúc nào.
“Mày đệt mợ dám! Mày mà dám giết họ tao đảm bảo sẽ khiến mày hối hận!”
Tôi nhịn không được lớn tiếng gào thét với lão, đồng thời siết chặt nắm đấm lao về phía lão, Trưởng Lão vẫn đứng thẳng đơ, vẻ mặt vẫn dửng dưng đờ đẫn:
“Ta muốn cho ngươi nếm thử kết cục của việc phản bội Thần Thụ! Đồng thời cũng cho các Thánh nữ biết kết cục của việc phản bội ta!”
Đòn tấn công của tôi lại lần nữa mất tác dụng, ngay lúc tôi thúc giục thần lực muốn đánh lão nát bét, tên đó không mở màng ánh sáng bảo vệ nữa, mà đột ngột lao về phía tôi và chính thức đánh nhau với tôi. Thật khó tưởng tượng tên sống trong nhung lụa này lại có thể phách cường tráng như vậy, càng khó tưởng tượng hơn là thần lực trên người lão dường như cuồn cuộn không dứt, ước tính theo sản lượng năng lượng tấn công của tôi, mỗi lần lão phát động tập kích bằng với việc tôi đốt cháy một nửa toàn bộ thần lực!
Nói cách khác, nếu tôi xuất ra giống như lão, nhiều nhất không quá ba lần, thần lực của tôi sẽ tiêu hao sạch sẽ, cho dù tôi có thể hoãn xung khôi phục lại, thì cũng cần một chút thời gian, cho nên tôi căn bản không thể nào chiến thắng lão! Bởi vì thần lực của tên đó dường như vô cùng vô tận giống như sông dài biển lớn!
Đáng sợ hơn là, tôi không rõ thuộc tính thần lực trên người lão, tên đó dường như sở hữu thần lực của tất cả Bán Thần, hơn nữa lão còn có kỹ năng chiến đấu cao siêu thuần thục, quan trọng là tôi phát hiện lão đối phó với tôi căn bản không thi triển toàn lực, mà giống như mèo trêu đùa chuột trong góc, thực lực của lão hoàn toàn có thể nghiền ép tôi!
Thần lực hiện tại của tôi vừa không dồi dào cường hãn bằng lão, hơn nữa kỹ năng chiến đấu của tôi chỉ giới hạn ở kinh nghiệm đánh nhau ngoài xã hội trước đây, cho nên giữa chúng tôi không phải là một cuộc đọ sức cùng đẳng cấp.
Trước sau bị những cú đấm như mưa rào của lão đánh cho choáng váng mặt mày, toàn bộ cơ thể dường như rã rời, thần lực rất nhanh bị tiêu hao hết, lão đột ngột tung một cước đá tôi ngã lăn ra đất, tôi lại muốn lật người nhảy lên, tên đó bay tốc độ lao tới, lại một cú đấm đánh tôi ngã gục, hơn nữa còn dùng một chân giẫm chặt lên ngực tôi!
Lúc này có vài tên Thu Cát Giả bắt Huệ Đại và những người khác lên, xem bộ dạng đó bọn chúng là từ bên trong Thần Thụ đi ra!
Huệ Đại bị đẩy ngã xuống sàn nhà, cô ấy bị đánh cho mặt mũi bầm dập, quần áo trên người cũng trở nên rách rưới tả tơi, đặc biệt là một con mắt bị đánh sưng vù, cô gái xinh đẹp như hoa như ngọc trước đây đã biến thành một người khác rồi!
Cô gái khác kia thì không sao, nhưng bọn họ bị Thu Cát Giả khống chế, run rẩy nhìn về phía chúng tôi.
Ngẩng đầu nhìn thấy tôi, vẻ mặt Huệ Đại lập tức trở nên kinh hoàng:
“Triệu Phổ quân sao ngài vẫn còn ở đây? Sao ngài không bỏ trốn đi?”
Trưởng Lão quay đầu nhìn Huệ Đại một cái, lại cúi đầu liếc nhìn tôi một cái, vẻ mặt của lão vẫn dửng dưng đông cứng, thoạt nhìn giống hệt như một người ngoài hành tinh không có tình cảm!
Lão lại giơ tay lên, ngón cái và ngón trỏ lại đặt vào nhau! Lão đây là muốn búng tay ra lệnh rồi!
“Đừng giết họ! Tôi cầu xin ông đấy!”
Tiếng gào thét của tôi biến thành tiếng khóc rống, tôi rơi nước mắt một cách đáng xấu hổ:
“Bọn họ đều là những cô gái vô tội a, bọn họ hiến thân cho Thần Thụ còn ký kết sinh tử hòa ước với Thần Thụ, ông đối xử với họ như vậy lương tâm có thanh thản không?”
Trưởng Lão vẫn dùng chân giẫm chặt lên ngực tôi, tôi vùng vẫy vài lần đều không thể đứng dậy, trên chân tên đó đi một đôi giày bốt nạm đá quý, thoạt nhìn rực rỡ ánh sáng:
“Ngươi nói không sai! Bọn họ quả thực đã ký kết giao ước với Thần Thụ, nhưng trong giao ước có quy tắc, đó chính là không được phản bội Thần Thụ, ban cho bọn họ thân thể bất tử là muốn để bọn họ mãi mãi trung thành với Thần Thụ, xuất hiện sự phản bội đồng nghĩa với cái chết.”
Bốp! Tiếng búng tay làm sụp đổ thế giới của tôi lại vang lên rồi!
Một tiếng “phập” chém giết vang lên, lưỡi hái dài xẹt qua màn ánh sáng sáng rực, mưa máu bắn tung tóe, thủ cấp của Lisa lập tức bay vút lên trời, trên không trung tôi nhìn thấy trên thủ cấp của cô ấy cũng là vẻ mặt kinh hoàng.
Theo thi thể không đầu của cô ấy mềm nhũn quỳ gục rơi xuống, sắc mặt của vài tỳ nữ khác càng thêm kinh hoàng, bọn họ nhao nhao hét lên, giọng nói chói tai giống như muốn xé rách lỗ tai tôi! Bọn họ nhao nhao tản ra muốn bỏ chạy, nhưng làm sao đã bị Thu Cát Giả bao vây bốn phía.
Bốp! Bốp! Bốp! Ba tiếng búng tay trôi qua, thủ cấp của ba Thánh nữ rơi xuống đất!
Máu tươi lan rộng trên sàn gỗ màu vàng của thần điện, những thi thể kiều diễm đó ngã gục tứ phía, thủ cấp cũng lăn lóc trong vũng máu.
Nhìn đôi bàn tay trắng như tuyết tựa cánh hoa của bọn họ đang co giật run rẩy, tim tôi cũng đang rỉ máu theo! Thần của tôi ơi! Sao ngài lại cho phép tên khốn này làm bậy như vậy? Tôi phải làm sao để cứu họ đây?
Ba Thánh nữ trước sau từng hầu hạ tôi đều bị giết rồi!
Thủ cấp của bọn họ bị Thu Cát Giả gom lại với nhau, nhìn trên khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm của bọn họ còn lưu lại vẻ mặt kinh hoàng bi thương, tim tôi dường như đang bị búa tạ đập từng nhát một!
Bọn họ là vì tôi mà chết! Trong đó hai người chỉ mới gặp tôi một lần, tôi đã đuổi bọn họ đi rồi, đáng hận là Trưởng Lão lại ngay cả bọn họ cũng không tha! Tên xỏ khuyên toàn thân này rốt cuộc là súc sinh hay là kẻ biến thái cuồng?
Sự giết chóc liên tục không ngừng khiến tôi phẫn nộ đến cơ thể run rẩy kịch liệt, giống như con thú bị nhốt trong lưới săn, loại cảm giác lo âu và bất lực do cái chết mang lại mãnh liệt đến vậy!
Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn những cô gái đáng yêu này bị giết, nhìn thân thể mềm mại của bọn họ bị thanh đồ đao sắc bén đó chém thành đầu lìa khỏi xác!
Tất cả những chuyện này sao không phải là lỗi của tôi!
Nếu tôi không quen biết bọn họ, có lẽ bọn họ đang sống vui vẻ trong tầng cây, chứ không phải giống như bây giờ bị làm thịt như lợn chó!!
Cuối cùng chỉ còn lại Huệ Đại, tên Thu Cát Giả giơ cao lưỡi hái dài, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía chúng tôi, khuôn mặt xanh xao thảm hại của nó tràn đầy sự dò hỏi, chờ đợi Trưởng Lão ra lệnh động thủ, Huệ Đại thì nhắm mắt lại, an nhiên chấp nhận số phận của mình.
“Xin lỗi Huệ Đại! Là ta đã hại nàng!”
Tôi ngửa đầu lớn tiếng gào thét với Huệ Đại, tôi nghĩ giọng nói của tôi rất bi thảm rất thê lương, tao đệt mợ chưa từng thảm như vậy bao giờ!
Chân của Trưởng Lão vẫn giẫm chặt lên ngực tôi, hoàn toàn không cho tôi nhúc nhích, vẻ mặt của lão dửng dưng tựa như người chết:
“Ngươi quả thực đã hại cô ta, ngươi không chỉ hại cô ta, ngươi còn hại toàn bộ Hộ Thần Tộc chúng ta! Nhớ kỹ! Hôm nay những Thánh nữ này đều vì ngươi mà chết! Chỉ vì ngươi nhất thời mạo hiểm, Thần Thụ chúng ta sắp phải đối mặt với tai nạn lớn nhất trong gần trăm năm qua! Giết những tỳ nữ này là để cho ngươi nhớ lâu!”
Nói xong lời này, Trưởng Lão lại giơ tay chuẩn bị búng tay, tôi lớn tiếng gào khóc:
“Đừng giết cô ấy! Mày đệt mợ là đàn ông thì cứ nhắm vào tao này! Mày giết lão tử luôn đi!”
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương