Sinh Tồn Trên Hoang Đảo Cùng Nữ Cấp Trên

Chương 210: Lại Lần Nữa Cáo Biệt

Trước Sau

break
“Không có gì để nói cả, nếu ông nghi ngờ có thể đi hỏi Thụ Thần, ngài ấy biết lý do tôi rời đi.”
Nhìn Trưởng Lão xỏ đầy vòng vàng trên người, Lỗ Hùng không hề nao núng.
Trầm mặc nhìn hắn nửa ngày, Trưởng Lão đột nhiên xông tới, vươn tay tóm lấy cánh tay hắn, trong lòng tao hoảng hốt, vừa đứng qua đó, đã bị Trưởng Lão hất văng ra, Lỗ Hùng cũng rất kinh ngạc:
“Ông muốn làm gì?”
Trưởng Lão một tay gắt gao khống chế hắn, sau đó đặt tay kia lên vết thương của hắn, nói ra cũng thật kỳ diệu, ngay lúc lão đặt tay lên người Lỗ Hùng, vòng vàng trên toàn thân lão bắt đầu nhấp nháy ánh sáng vi diệu nhiều màu sắc!
Theo từng đợt ánh sáng vi diệu nhấp nháy, Trưởng Lão ngửa đầu lên, nhắm nghiền đôi mắt thâm trầm trong màn mưa phùn, tao chú ý tới lông mi của lão vậy mà lại rất dài, tên này nếu không xỏ khuyên thì tốt biết mấy, quả thực là một cực phẩm mỹ nam tử.
Ánh sáng vi diệu cũng nhấp nháy dưới lòng bàn tay lão, khoảng một phút sau, vết thương bị chém nứt toác của Lỗ Hùng vậy mà lại không chảy máu nữa.
Trưởng Lão buông tay ra, hai tay liên tục ma sát, tao chú ý tới vết thương của Lỗ Hùng vậy mà lại từ từ khép lại, chuyện kỳ quái kiến thức trên đảo thật sự quá nhiều, tao đã nhìn quen không trách, nhưng lão cứ đơn giản như vậy liền chữa khỏi cho Lỗ Hùng, điều này thật sự quá khó tin rồi.
Phỏng chừng trên người lão cũng có sức mạnh của trái cây.
Tuy vết thương đã cầm máu, nhưng Lỗ Hùng thoạt nhìn vẫn rất yếu ớt, phỏng chừng mấy ngày rời khỏi Thần Thụ này hắn sống rất gian nan.
Trưởng Lão nhạt nhẽo nói:
“Nể tình ngươi là bạn của Bán Thần, ta có thể cho ngươi quay về chữa thương tĩnh dưỡng, nếu ngươi không muốn thì thôi vậy, dù sao Hộ Thần Tộc chúng ta cũng không nuôi kẻ rảnh rỗi.”
Lỗ Hùng cười khổ:
“Yên tâm đi, tôi tuyệt đối sẽ không quay về đâu, nói thật với ông, Thụ Thần gia của các người cũng biết chuyện của tôi, suy nghĩ của tôi rất đơn giản, chỉ muốn tìm được bí kíp tu luyện cho tốt để giết chết Vương Quân, chuyện này không có gì phải giấu giếm.”
Trưởng Lão quay đầu nhìn Lỗ Hùng, biểu cảm vẫn đờ đẫn cứng nhắc:
“Vương Quân? Ngươi nói là tên Bán Thần bỏ trốn đó sao? Chỉ dựa vào thân thủ hiện tại của ngươi, cho dù có được bí kíp tu luyện cũng chưa chắc đánh lại hắn.”
Nói xong lời này, Trưởng Lão xoay người rời đi, từ xa ném lại một câu:
“Ngày mai bạn của ngươi phải quyết đấu với Bán Thần, ta khuyên ngươi vẫn là nên quay về thì hơn, nắm bắt cơ hội hảo hảo nói lời từ biệt với hắn đi, làm không tốt ngày mai chính là ngày chết của bạn ngươi.”
Lỗ Hùng kinh ngạc nhìn tao:
“Triệu ca chuyện này là sao? Anh muốn quyết đấu với ai?”
Tao kể lại chuyện của Chu Thất một lượt, Lỗ Hùng thở dài:
“Em đã biết tên đó không dễ đối phó mà, không ngờ hắn vẫn tìm anh gây rắc rối.”
Tao đối với chuyện Lỗ Hùng biết Quách Kim Hải vô cùng tò mò:
“Đúng rồi, sao cậu biết Quách Kim Hải muốn đến bên này chuyển hóa?”
Lỗ Hùng trả lời:
“Mấy ngày nay em vẫn luôn lảng vảng quanh Thần Thụ, vẫn luôn nghĩ cách cứu các anh ra, nhưng chỗ đó người thật sự quá đông, hơn nữa cơ quan phức tạp canh gác nghiêm ngặt, em căn bản không ra tay được, cho nên đành phải tiếp tục tiềm phục chờ đợi cơ hội, không ngờ mấy ngày trôi qua vẫn không có lỗ hổng nào để chui vào, cộng thêm vừa lạnh vừa đói, cho nên liền đi khắp nơi tìm đồ ăn, tìm tới tìm lui liền phát hiện ra nơi này!”
Lỗ Hùng quay đầu chỉ vào những gian nhà tranh đó.
“Nơi này là điểm trung chuyển vật tư của Hộ Thần Tộc, cứ cách ba ngày đều có người vận chuyển vật tư tới, sau đó từ đây trung chuyển đến Thần Thụ, em thấy nơi này có đồ ăn thức uống cho nên liền trốn đi chờ cơ hội, không ngờ tối ba ngày trước, em đang trốn trong tầng hầm của nhà tranh ngủ, đột nhiên nghe thấy bên trên có người nói chuyện, lúc đó em liền ngơ ngác, nghe lén nửa ngày, mới phát hiện người nói chuyện chính là Bạo Long, một người khác là Quách Kim Hải, bọn chúng hình như vừa từ Hải Tặc Khu về, nghe nói bọn chúng làm giao dịch bên đó bị chịu thiệt, cho nên liền nghĩ đến Thần Thụ Khu để chuyển hóa, sau đó lại đến Hải Tặc Khu báo thù.”
Tao nghe lời này của Lỗ Hùng thấy kỳ lạ, Quách Kim Hải bọn chúng đến Hải Tặc Khu có mục đích gì?
Lỗ Hùng đáp:
“Còn có thể có mục đích gì? Bọn chúng muốn lấy trái cây đi đổi thuyền của hải tặc để về nhà, không ngờ trái cây bị hải tặc lấy mất, thuyền cũng không lấy được, hơn nữa còn bị hải tặc đánh cho tan tác, trước đó trong tay Bạo Long còn có mấy chục người, bây giờ bị đánh chỉ còn lại mười mấy người, đúng rồi Triệu ca, em còn nghe nói trong số những người còn lại này có mấy người đều đã ăn trái cây, em còn nghe Bạo Long nói trên người bọn chúng có thuốc thử, bọn chúng sau này sẽ dùng thứ đó bồi dưỡng ra nhiều chiến binh Bán Thần hơn, chuyện này nghe có vẻ rất rắc rối nha.”
Tao nghe mà bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra Quách Kim Hải căn bản không có đội tàu cứu viện đến! Bọn chúng tiến sâu vào Hải Tặc Khu đổi thuyền đã đủ để chứng minh sự thật này!
Lỗ Hùng thở dài một hơi:
“Lúc đó em nghe xong rất gấp, em muốn sớm ngày quay lại Thần Thụ để thông báo cho các anh, nhưng thật sự hết cách, cho nên đành phải quay lại đây tiếp tục đợi, kết quả không ngờ lại gặp được anh.”
Lỗ Hùng vẻ mặt khẩn thiết:
“Triệu ca, lúc nãy em nhìn trộm anh và con quái vật đó đánh nhau, xem ra anh đã chuyển hóa thành công rồi, anh thật sự không cần thiết phải quay lại Thần Thụ nữa! Càng không cần thiết phải đánh nhau với loại rác rưởi như Chu Thất, chúng ta vẫn là mau chóng lên đường đi, đi theo em cùng đi tìm bí kíp kho báu, nhân lúc bọn chúng vẫn chưa phát hiện, chúng ta phải mau chóng ra tay.”
Xem ra Lỗ Hùng không biết giao dịch giữa tao và Thụ Thần, thế là tao kể lại chuyện đó từ đầu đến cuối một lượt, Lỗ Hùng nghe mà ngẩn người, hồi lâu mới lắc đầu:
“Không đúng không đúng! Triệu ca anh chắc chắn bị lừa rồi! Lão quái vật đó chắc chắn là đang lợi dụng anh! Tin em đi, lão tuyệt đối sẽ không giúp anh lấy bí kíp kho báu đâu!”
Tao biết sự lo lắng của hắn, nhưng hiện tại đã đâm lao phải theo lao, huống hồ bọn Sở Hồng vẫn còn ở Thần Thụ, tổng không thể vứt bỏ các cô ấy được chứ?
Lỗ Hùng ngẩn ngơ nửa ngày, đột nhiên lắc đầu một trận, đầy mặt xấu hổ và lo âu:
“Bỏ đi bỏ đi, xem ra chuyện này em vẫn phải làm một mình rồi! Chuyện này thật sự không thể kéo dài thêm nữa! Triệu ca, huynh đệ em tự nhận đối với các anh đã tận tình tận nghĩa, lần này em thật sự phải đi rồi, hy vọng các anh đừng trách tội em!”
Thực ra tao cũng rất bất đắc dĩ, nhưng hiện tại thật sự không thể thoát thân bỏ chạy, trầm mặc một lát, Lỗ Hùng chậm rãi đứng dậy:
“Vậy anh mau quay về đi, muộn rồi con quái vật đó chắc chắn sẽ nghi ngờ anh.”
Lại một lần nữa cáo biệt Lỗ Hùng, từ đằng xa hắn đột nhiên vẫy tay hét lên:
“Triệu ca, ngày mai anh nhất định phải thắng nhé! Em còn đợi anh đến chia kho báu đấy!”
Tao vẫy tay với hắn, đột nhiên trăm mối cảm xúc ngổn ngang, có một nỗi chua xót trào dâng trong lòng, không biết tại sao, nhìn bóng lưng xa xa của hắn, trong lòng tao cảm thấy rất bất an, cũng không biết hắn sẽ gặp phải bất hạnh hay may mắn, đột nhiên nghĩ đến một câu nói, tính cách quyết định vận mệnh, xem ra câu nói này thật đúng là có chút đạo lý.
Trở về Thần Thụ đã là lúc hoàng hôn, thời gian trôi qua quá nhanh, tao vừa đi vừa dùng thần thức để chữa trị tổn thương thể xác do Trưởng Lão gây ra, hiệu quả tuy rất chậm, nhưng rất rõ rệt, vài chỗ gãy xương đã khôi phục lại rồi.
Dưới Thần Thụ đã có vài dã nhân cầm Xà Mâu đang đợi tao, bọn họ cung kính đón tao lên thang máy, sau đó khởi động vận hành, thang máy lên rất nhanh, trong tiếng “ong ong”, phong cảnh của Thần Thụ lần lượt mở ra trước mắt dồn dập kéo đến, bỗng nhiên có một sự thổn thức nhân sinh như mộng.
Bước vào ban công, Huệ Đại đã sớm quỳ ngồi ở cửa đợi tao rồi, nhìn thấy tao cô ấy lập tức hành lễ cúi chào, làm tao cũng phải đáp lễ theo, Huệ Đại nhỏ giọng nói với tao:
“Cô gái đó vẫn luôn không ăn gì cả! Tôi khuyên cô ấy nửa ngày rồi, cô ấy sống chết cũng không ăn!”
Không ngờ cô ta còn chơi trò tuyệt thực!
Tao mang theo tâm sự đi theo cô ấy vào phòng khách, Sở Hồng vẫn bị trói tay chân dựa vào giường êm, nhìn thấy tao bước vào cô ta chỉ trừng mắt nhìn một cái, trong mũi hừ một tiếng, trên chiếc bàn tròn đằng xa bày đầy thức ăn thịnh soạn, trong đó trên đĩa thình lình bày một quả Long Lân Quả màu vàng!
Huệ Đại ở phía sau tao nhỏ giọng nói:
“Đây là Trưởng Lão sai người mang lên, ngài ấy nói ngài bị thương rồi, có thể dùng trái cây này để chữa trị.”
Sở Hồng trên giường êm âm dương quái khí nói:
“Lại đi đánh nhau với người ta rồi chứ gì? Tôi chính là không nghĩ thông suốt được đám đàn ông các người, trong đầu các người rốt cuộc có phải bị úng nước không, ngày nào cũng đánh nhau có ý nghĩa gì không?”
Tao lười nói nhảm với cô ta, thế là cởi quần áo ra bảo Huệ Đại giúp tao cắt trái cây ra bôi lên, nhìn vết thương lõm sâu trên lưng trần của tao, giọng của Huệ Đại run rẩy rất lợi hại:
“Triệu Phổ quân, vết thương này của ngài nặng quá, tôi thấy ngài vẫn là hủy bỏ cuộc quyết đấu ngày mai đi!”
Tao không trả lời Huệ Đại, nhưng lúc này tuyệt đối không thể bỏ cuộc, hơn nữa Trưởng Lão còn nói chuyện này liên quan đến thể diện của Thụ Thần, tao tuyệt đối không thể bỏ cuộc.
“Em gái cô cứ để hắn đánh đi! Đám đàn ông tầng lớp thấp không có não này thích đánh nhau nhất đấy, bọn họ muốn tìm chết cô ngàn vạn lần đừng cản, cô cứ để bọn họ được thống khoái!”
Sở Hồng vẫn châm chọc khiêu khích tao, lúc này Huệ Đại đã bôi xong nước trái cây cho tao, tao mặc quần áo vào đi đến trước mặt Sở Hồng:
“Ngày mai tôi giải quyết Chu Thất xong, tiếp theo chính là Quách Kim Hải và Bạo Long, tôi muốn ở thời điểm bọn chúng chuyển hóa mà ra tay! Tôi muốn lấy lại tất cả những gì hắn nợ tôi!”
Trên mặt Sở Hồng một trận kinh hoàng hoang mang:
“Anh nói cái gì? Quách Kim Hải đến đây rồi?”
Từ biểu cảm này xem ra hiển nhiên cô ta không ngụy trang, những suy đoán suy luận trước đó của tao xem ra vô dụng rồi.
Thế là tao mỉm cười gật đầu, lúc này Huệ Đại bưng tới một tách trà, tao rất tự nhiên nhận lấy uống, cảnh tượng này vừa ấm áp vừa sảng khoái, tao vô cùng sẵn lòng thể hiện những thứ này trước mặt Sở Hồng, cảm thấy rất thoải mái.
“Tôi thấy cô vẫn chưa biết đâu nhỉ, Bạo Long cũng đến đây rồi, nhưng cô đừng vội mừng, bọn chúng không phải đến tìm cô, bọn chúng cất công chạy đến bên này chỉ là vì muốn chuyển hóa, tôi nghe nói bọn chúng ăn trộm trái cây tiến sâu vào Hải Tặc Khu để đổi thuyền, không ngờ bị người ta hắc cật hắc rồi, bây giờ cùng đường mạt lộ, đành phải chạy đến chỗ Hộ Thần Tộc này để chuyển hóa, bọn chúng còn muốn quay lại báo thù đấy, nhưng bọn chúng không có cơ hội quay lại đâu, tôi sẽ đánh cho bọn chúng chìm nghỉm!”
Nói đến đây, tao không kìm được lộ ra nụ cười trào phúng:
“Cô không phải nói tôi là kẻ ngốc nằm mơ sao? Tôi còn nói cho cô biết, lần này tôi nhất định phải đánh gục Quách Kim Hải! Tôi còn muốn lấy lại toàn bộ những thứ tôi đã mất!”
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương