Sinh Tồn Trên Hoang Đảo Cùng Nữ Cấp Trên

Chương 206: Cưỡng Chế Bảo Vệ

Trước Sau

break
Hồi tưởng lại sự hoảng sợ của lão trước mặt Thụ Thần, tao lạnh lùng nói:
“Ông không muốn cũng được, tự tôi đi tìm Thụ Thần đòi! Tôi không tin ngài ấy không đáp ứng yêu cầu đơn giản này!”
Vừa thấy tao bước vào thang máy, Lão Quy lập tức cuống lên:
“Được rồi được rồi, gia của tôi ơi! Tôi đồng ý với ngài là được chứ gì, mấy ngày nay ngài ngàn vạn lần đừng quấy rầy Thụ Thần gia! Nếu kinh động ngài ấy sẽ nổi giận đấy, đến lúc đó mọi người đều gặp rắc rối!”
Đột nhiên nghĩ đến chuyện chuyển hóa của Quách Kim Hải, thế là tao hỏi:
“Nếu Thụ Thần muốn nghỉ ngơi, vậy đám Bán Thần bên dưới kia khi nào chuyển hóa?”
Sắc mặt Lão Quy rất là nghi hoặc, nhưng lão vẫn cung kính trả lời:
“Hôm qua Trưởng Lão đã sắp xếp xuống rồi, nhóm tân thần này phỏng chừng phải bảy ngày sau mới chuyển hóa, nhưng lần chuyển hóa này không làm phiền đến Thụ Thần gia, bọn họ đều là những người tiến giai bình thường, thông thường đều do lão tư tế trong tháp làm là được rồi, Bán Thần được Thụ Thần gia đích thân giá lâm chỉ đạo như ngài cũng không nhiều.”
Lời này của Lão Quy khiến tao có chút lâng lâng, không ngờ mình lại là đối tượng được chăm sóc đặc biệt, nhưng tao lập tức cảnh giác lại, trước mắt tao coi như là bốn bề thọ địch, tình hình không dung quan quan.
Vương Quân bại tẩu sống chết không rõ, tên đó coi như là một mối họa ngầm, hiện tại Chu Thất muốn tìm tao quyết đấu, đây cũng là rắc rối, không ngờ hiện tại lại lòi ra Quách Kim Hải và Bạo Long, hiện tại rắc rối này của tao coi như là nhân hai rồi!
Hơn nữa Lỗ Hùng bỏ đi cũng khiến người ta rất là lo lắng, dù sao chỗ đó cũng thuộc về ranh giới của cái gọi là Hiệp Ẩn Khu, nếu tên đó lại xảy ra chuyện thì phiền phức to.
Trăm mối tơ vò khiến người ta bất an, nhưng tao cũng chỉ có thể đối mặt! Những trận chiến này vẫn phải đánh từng trận một!
Bắt buộc phải giải quyết từng rắc rối này một, đầu tiên chính là Chu Thất! Tao bắt buộc phải đánh cho hắn phục!
Hắn không phải muốn chiến sinh tử sao? Lần này liền đánh cho hắn chìm nghỉm luôn! Sau đó lại đi thu thập Quách Kim Hải.
Không phải không cho đánh trên Thần Thụ sao? Tao dứt khoát ra tay ở bên Kim Tự Tháp! Lần này nhất định phải để Quách Kim Hải toàn quân bị diệt! Sau khi đánh gục bọn chúng tao là có thể an tâm tiếp nhận vòng khiêu chiến mới, hoàn thành lời hứa với Thụ Thần.
Nghĩ tới đây nhiệt huyết sôi trào, nhịn không được vận hành thần lực, cảm giác thần lực đến từ tứ chi tựa như linh xà rào rào du tẩu toàn thân, cảm giác này thật sự quá sướng, cảm thấy sức mạnh dồi dào căng phồng đó giống như sóng cuồng biển khơi cần phải bạo liệt vỗ vào đá ngầm, bắt buộc phải tìm thứ gì đó để nghiền nát khiến nó sụp đổ mới có thể bình phục tâm ý kích động.
Lão Quy vừa chuẩn bị bước vào thang máy, lại bị Văn Như tóm lấy:
“Lão Quy ông đừng vội, phụ nữ của Triệu ca đều đã sắp xếp rồi, vậy của tôi thì sao?”
Lão Quy vẻ mặt xấu hổ nhìn tao, tao bất động thanh sắc, dù sao chuyện này cũng là do lão gây ra, Lão Quy thấy tao không có phản ứng, đành phải thở dài một hơi thườn thượt:
“Được rồi, tôi cứ chờ bị Thụ Thần gia sửa lưng vậy.”
Lão Quy kéo tay Văn Như ra:
“Cậu yên tâm, tôi lập tức bảo Lisa lên đây là được chứ gì, nhưng cậu ngàn vạn lần đừng làm loạn nữa, Thần Thụ cao như vậy, ngã xuống cậu chắc chắn sẽ chết đấy.”
Văn Như lúc này mới ha ha cười lên:
“Sớm đồng ý với tôi đâu có nhiều chuyện như vậy! Lão Quy ông thật sự là hại người, rõ ràng đưa mỹ nữ cho tôi lại chỉ cho một ngày, đây không phải là đang treo cơn thèm khát của tôi sao?”
Khoảng mười phút sau, Lisa xuất hiện trước, thằng nhãi Văn Như đó vừa lên đã cho cô ta một cái ôm thật chặt, nhìn mà tâm trạng tao phức tạp.
Không bao lâu Huệ Đại và Sở Hồng cũng xuất hiện ở thang máy, tao còn chưa kịp mở miệng, Sở Hồng đã nhíu mày:
“Triệu Phổ anh có ý gì? Gọi bọn tôi lên đây làm gì?”
Huệ Đại cúi người hành lễ với tao, Sở Hồng cười khẩy:
“Em gái, đều thời đại nào rồi, em còn giở cái trò này làm gì?”
Huệ Đại đỏ bừng khuôn mặt rụt rè nhìn tao và Sở Hồng, tao nói trước với Sở Hồng:
“Cô đừng nghĩ lung tung, tôi đón các cô lên đây là muốn vì sự an toàn, mấy ngày tới Thần Thụ sẽ xảy ra chuyện lớn, tôi đón các cô lên đây sẽ ổn thỏa hơn.”
Sở Hồng vẻ mặt khinh miệt liếc nhìn Huệ Đại một cái, sau đó lại mang vẻ mặt trào phúng nhìn về phía tao:
“Vị này đại khái chính là Thánh nữ trong truyền thuyết nhỉ? Tôi thấy anh diễm phúc không cạn nha, dây dưa không rõ với con bé Tô Mi đó, bây giờ lại cặp kè với Thánh nữ ở đây, không nhìn ra anh cũng thật có bản lĩnh!”
Nói đến đây, Sở Hồng lại bước vào thang máy, cũng không thèm nhìn tao một cái:
“Được rồi, hảo ý xin nhận, tôi không muốn làm loạn với anh, anh cứ hảo hảo cùng Thánh nữ này trải qua thế giới hai người đi.”
Tuy đứng vào thang máy, nhưng thứ đó không thể khởi động, Sở Hồng nhíu mày đập phá bốn phía, thoạt nhìn rất là nôn nóng, lúc này Huệ Đại hành lễ cúi chào với cô ta:
“Tỷ tỷ ngài nghe tôi nói, thang máy cần sức mạnh của thần thạch mới có thể khởi động, ngài như vậy không khởi động được nó đâu.”
Sở Hồng mất kiên nhẫn nói:
“Vậy cô mau nghĩ cách đi, tôi không muốn lãng phí thời gian với người ta ở đây.”
Giọng tao nhịn không được cao lên:
“Cô khoan hãy đi, tôi có vài lời muốn nói rõ với cô.”
Sở Hồng quay đầu cười khẩy một tiếng:
“Chúng ta còn có gì để nói? Anh cứ hảo hảo hưởng thụ cuộc sống, tôi cũng phải hảo hảo nghĩ cách rời đi, ồ, tôi hiểu rồi, anh là muốn giữ tôi lại làm món đồ chơi của anh đúng không? Một người còn chê chưa đủ ngài còn muốn cả hai cùng lúc à?”
Nụ cười trào phúng trên mặt Sở Hồng khiến tao rất là khó chịu, không ngờ tao trong lòng cô ta đã tồi tệ đến mức này.
“Cô hiện tại không thể đi! Không có sự cho phép của tôi cô không được đi đâu cả!”
Tao khuyên đến mức trong lòng khó chịu, dứt khoát dùng biện pháp mạnh với cô ta.
“Triệu Phổ anh tính là cái thá gì? Anh có tư cách gì ra lệnh cho tôi?”
Sở Hồng ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên, biểu cảm của cô ta không giận tự uy, vẫn là công thức cũ vẫn là hương vị cũ, xem ra cuộc sống trên đảo không hề làm thay đổi tính cách của cô ta.
“Tôi quả thực không có tư cách, nhưng vì sự an toàn của cô, tôi bắt buộc phải giữ cô lại!”
Nói xong, tao trực tiếp đi về phía cô ta, Sở Hồng kinh hãi, cô ta căng thẳng bám lấy lan can thang máy:
“Anh đừng qua đây! Anh qua đây tôi sẽ nhảy xuống!”
Tao giật nảy mình, không ngờ cô ta bây giờ vậy mà lại tàn nhẫn đến mức này!
Nhưng chiêu này của cô ta đối với tao căn bản vô dụng, tao phát động thần lực, ngưng tụ sức mạnh trên Thiên Mục, động tác của Sở Hồng lập tức chậm lại, tựa như phù du biển sâu hay là động tác quay chậm trong phim điện ảnh, tao tăng tốc chạy về phía cô ta, biểu cảm của cô ta kinh hoàng, chậm chạp muốn trèo ra khỏi lan can, tao nhẹ nhàng ôm lấy eo cô ta, cô nàng này vẫn nhẹ nhàng như trước đây, có lẽ là do động tác chậm chạp, tao hoàn toàn không cảm nhận được sự giãy giụa của cô ta.
Tao vác cô ta vào phòng, sau đó ném lên giường êm, sức mạnh Thiên Mục lập tức biến mất, Sở Hồng trợn mắt há mồm nhìn tao, phỏng chừng cô ta vẫn chưa khôi phục lại từ trạng thái tốc độ cao, trong khoảnh khắc này tao trong mắt cô ta chắc chắn chỉ là một bóng đen, giống hệt như nhịp điệu lúc Vương Quân vây chặn tao khi đó.
Sở Hồng kinh ngạc nhìn tao, biểu cảm của cô ta kinh hoàng đến mức hàng thật giá thật:
“Trời ơi! Triệu Phổ anh rốt cuộc là người hay quỷ? Anh sao lại biến thành bộ dạng này?”
“Nói với cô những thứ này cô chắc chắn sẽ không tin tôi! Bây giờ chỉ có thể lấy thân ra làm mẫu thôi! Bây giờ có một vấn đề quan trọng hỏi cô, cô tốt nhất nói thật cho tôi biết, cô có phải là trinh sát ngầm do Quách Kim Hải phái tới không? Hắn có phải bảo cô qua đây dò đường không?”
Giọng tao nhịn không được cao lên, lúc này tao không muốn khách sáo với cô ta.
“Anh rốt cuộc đang nói cái gì? Tôi một câu cũng nghe không hiểu!”
Sở Hồng vẻ mặt xấu hổ và tức giận:
“Tên vương bát đản anh vẫn chưa quên sàm sỡ à! Tôi nhớ ra rồi, bọn họ nói anh tu luyện Bán Thần, lúc nãy anh giở trò này chính là công phu Bán Thần của anh nhỉ? Bây giờ anh an nhàn rồi, anh có thể lợi dụng những mánh khóe đê tiện này để hại bọn tôi rồi!”
Tao không ngờ Sở Hồng sẽ có phản ứng này, trong lúc nhất thời tao có chút ngơ ngác, lẽ nào Sở Hồng đến đây chỉ là ngẫu nhiên?
Sở Hồng đột ngột nằm xuống, nằm dang tay dang chân trên giường êm, nhắm mắt lại:
“Tới đi, Bán Thần tiên sinh, anh không phải muốn tôi sao? Anh trực tiếp lên đi, lấy bản lĩnh anh đối xử với Thánh nữ ra đi! Cần gì phải sàm sỡ phiền phức như vậy, anh trực tiếp đi vào chủ đề chính đi!”
Không ngờ tao trong lòng cô ta lại biến thành như vậy, trong lòng tao rất là khó chịu:
“Sở Hồng, tôi nghĩ cô thật sự hiểu lầm tôi rồi, mời các cô lên đây không có ác ý gì, tôi chỉ đơn thuần muốn bảo vệ các cô, gần đây Thần Thụ Khu sẽ có một trận đại chiến, hơn nữa kẻ thù của tôi cũng tìm đến các cô rồi, tôi sợ bọn chúng lợi dụng các cô để uy hiếp tôi!”
Sở Hồng mở mắt xoay người ngồi dậy:
“Anh là sợ uy hiếp đúng không? Được! Nếu bọn chúng động đến tôi tôi đảm bảo không kinh động đến anh, anh vẫn là hảo hảo bảo vệ Thánh nữ bảo bối của anh đi, anh phải hiểu rõ, tôi và anh không có bất kỳ quan hệ gì, tôi không đáng để anh bảo vệ cũng không cần anh bảo vệ!”
Nói xong, cô ta phủi phủi người, đứng dậy lại muốn đi.
Lúc này Huệ Đại lặng lẽ bước vào phòng khách, nhìn thấy cảnh này cô ấy cũng rất xấu hổ, đành phải cúi đầu ngồi xếp bằng ở một bên.
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương