Đã không kịp trốn nữa rồi!
Hơn nữa tình trạng cơ thể hiện tại của tôi cũng không cho phép, nên tôi đành ngồi trên bãi cát tĩnh quan biến đổi, chỉ có thể cầu nguyện người đến không phải là kẻ xấu.
Con khỉ nghe thấy tiếng động, phản ứng của nó cực kỳ nhanh nhạy, quay người chạy thục mạng trên bãi cát, rất nhanh đã biến mất vào trong rừng.
Tiếng nói chuyện ngày càng lớn, giọng của bọn họ nghe rất quen, rất nhanh tôi đã nhận ra, hóa ra chính là đám Quách Kim Hải! Không ngờ bọn chúng vậy mà lại bám theo.
“Tao dám cá với tụi mày! Thằng giẻ rách đó chắc chắn bị con trăn giết chết rồi! Không chừng bây giờ nó đã bị nuốt vào bụng rồi.”
Đây là giọng của Quách Kim Hải, gã tỏ ra rất vui vẻ.
“Chưa chắc đâu Quách thiếu, tôi thấy thằng đó mạng lớn lắm. Cậu nghĩ xem, sóng to gió lớn thế mà không dìm chết nó, hơn nữa thằng đó còn giết được một con lợn rừng! Quan trọng là trong tay nó còn không có vũ khí ra hồn, cậu nghĩ xem, người có thể tay không giết lợn rừng thì sẽ bị con trăn giết chết sao?”
Đây là giọng của một tên vệ sĩ.
“Đệt! Nó là ăn may mày hiểu không? Gặp con trăn thì nó không may mắn thế đâu. Tụi mày cũng thấy rồi đấy, cái thứ đó đầu to như vậy, thân to bằng cái bát tô, cho dù là trâu rừng nó cũng siết chết được, thằng giẻ rách đó tuyệt đối sẽ chết trong tay nó.”
Giọng Quách Kim Hải có chút bực bội, rõ ràng gã không thích có người cãi lại.
Nghe giọng bọn họ, Sở Hồng và Đào Đào hình như không đi theo. Ba tên khốn này ước chừng là muốn đến xem trò cười của tôi, hoặc có khả năng cao hơn là kiểm chứng xem tôi đã chết hay chưa. Nghĩ đến đây tôi có chút căng thẳng, bọn chúng thấy tôi thế này liệu có ra tay giết chết tôi không?
Tôi cố gắng đứng dậy, phát hiện cơ thể mềm nhũn như bông, bước đi cũng nhẹ bẫng không có sức lực. Vừa đi được vài bước, đám Quách Kim Hải đã xuất hiện trong rừng, lại một lần nữa tái hiện sự kinh ngạc như lúc chúng tôi đột ngột chạm trán.
“Đệt! Thằng giẻ rách mày quả nhiên chưa chết! Mày mẹ nó đúng là rùa sống ngàn năm mà!”
Quách Kim Hải chỉ vào tôi lớn tiếng la lối, bước tới đánh giá tôi từ trên xuống dưới, vẻ mặt không thể tin nổi.
Hai tên vệ sĩ kia cũng đầy vẻ kinh ngạc, bọn họ đưa mắt nhìn nhau, rõ ràng kết quả này rất bất ngờ. Tên vệ sĩ có vóc dáng hơi cao lớn cười nói:
“Quách thiếu, may mà cậu không cá cược với chúng tôi, nếu cá cược thì cậu thua chắc rồi.”
Quách Kim Hải chằm chằm nhìn tôi không chớp mắt, miệng lại phát ra tiếng cười ha hả đáp lại tên vệ sĩ:
“Yên tâm đi, cho dù tao có cá cược với tụi mày, tao cũng để tụi mày thắng! Đợi lần này trở về, tao cho mỗi đứa năm mươi vạn! Lần này coi như tao cá cược thua tụi mày.”
Hai gã đó mừng rỡ:
“Cảm ơn Quách thiếu! Cậu thật lợi hại!”
Trên mặt Quách Kim Hải lại hiện lên nụ cười của kẻ lắm tiền nhiều của:
“Đều là anh em mình cả, chút tiền lẻ này tính là gì, chuyện nhỏ thôi!”
Lúc này, một tên vệ sĩ quay đầu phát hiện ra xác con trăn ở đằng xa, gã kinh ngạc đến mức chết trân như gà gỗ, mãi một lúc lâu mới hoàn hồn:
“Quách thiếu cậu mau qua đây xem, thằng giẻ rách này quả nhiên đã giết chết con trăn rồi!”
Quách Kim Hải vẻ mặt chấn động nhìn con trăn vàng, gã đột ngột thò tay ra sau eo rút con Dao quắm ra, hùng dũng oai vệ đi về phía xác con trăn. Vừa đi gã vừa ngoái đầu dặn dò:
“Trông chừng thằng giẻ rách đó cho tao, đừng để nó chạy mất.”
Đi quanh xác con trăn nửa ngày, miệng Quách Kim Hải phát ra tiếng tặc tặc tán thưởng, quay đầu lớn tiếng nói:
“Đệt! Thằng giẻ rách à thằng giẻ rách, mày thật sự làm tao phải nhìn bằng con mắt khác! Một con rắn to như vậy mà bị mày giết chết, cái vận may chó ngáp phải ruồi này của mày đúng là đi theo nhịp điệu mà.”
Tôi không nhịn được cười lạnh nói:
“Có bản lĩnh thì mày cũng giết một con trước mặt tao để khoe khoang xem nào?”
Quách Kim Hải sửng sốt, lập tức bùng nổ tràng cười điên cuồng:
“Đệt! Thằng giẻ rách mày thật thú vị! Ha ha, tao đâu có ngu như mày, vậy mà lại ngu ngốc đi chém giết với trăn! Mày mẹ nó tưởng một quý ông cao quý như tao cũng thô bạo như mày à? Tao mẹ nó nói cho mày biết, dũng sĩ thực sự không phải là thằng ngu đi giết mãnh thú, mà là cao thủ đứng sau điều khiển số phận của thằng ngu!”
Lời này của gã khiến tôi tức giận sôi máu, nhưng tôi cố gắng kiềm chế bản thân. Tôi không phải là đối thủ của bọn chúng, chỉ riêng hai tên vệ sĩ này tôi đã không đối phó nổi, cộng thêm Quách Kim Hải có Dao quắm, tôi gần như không có cơ hội chiến thắng. Vì vậy tôi chỉ có thể bình tĩnh lại, xem bọn chúng có dự tính gì.
Quách Kim Hải gọi hai tên vệ sĩ đưa tôi qua đó, thế là tôi đi theo bọn chúng đến bên cạnh xác con rắn biển.
Quách Kim Hải đánh giá con trăn, hài lòng gật đầu:
“Được! Cộng thêm con lợn rừng trước đó, con rắn này chắc đủ cho chúng ta ăn một tháng rồi. Ha ha, thằng giẻ rách mày thật thú vị, mới vài ngày đã kiếm cho bọn tao nhiều thức ăn thế này, thật khiến người ta ngại quá nha, ha ha!”
Quách Kim Hải cười đến mức điên loạn ngửa tới ngửa lui, tư thế vô cùng khoa trương. Hai tên vệ sĩ kia cũng hùa theo cười trên nỗi đau của người khác.
Tôi lạnh lùng nhìn bọn chúng nửa ngày, rồi lên tiếng:
“Con trăn có thể cho tụi mày, nhưng lão tử không hầu hạ tụi mày nữa, lão tử phải đi tìm chỗ ở.”
Nói xong câu này, tôi quay người định rời đi, không ngờ Quách Kim Hải đột ngột gầm lên:
“Thằng giẻ rách mày đứng lại cho tao! Tao cho mày đi chưa?”
“Vậy mày mẹ nó còn muốn làm gì? Có con trăn rồi mày còn chưa mãn nguyện à?”
Tôi không nhịn được gầm lên.
“Mày khoan hẵng đi, giúp bọn tao khiêng con trăn về. Con rắn nặng thế này, bọn tao khiêng rất tốn sức, nên đành làm phiền mày một chuyến vậy.”
Quách Kim Hải nháy mắt ra hiệu nhìn tôi, mấy tên vệ sĩ kia cũng khoanh tay mỉm cười hả hê.
Xem ra tôi tạm thời không chạy thoát được rồi. Nhìn con Dao quắm lạnh lẽo kia, tôi đành phải thỏa hiệp, nếu không chọc giận bọn chúng tôi chắc chắn sẽ chịu thiệt. Thế là tôi đưa ra yêu cầu:
“Muốn tao khiêng cũng được, nhưng tao muốn mượn dao của mày dùng một chút.”
“Đệt! Thằng giẻ rách mày nghĩ ngây thơ quá nhỉ? Mày mượn dao tao có phải muốn giết bọn tao không?”
Quách Kim Hải khoa trương la lối, hai tên vệ sĩ kia cũng hùa theo phát ra tiếng cười điên cuồng.
“Mày mẹ nó có phải bị ngu không? Tao dùng dao là để cắt con trăn ra, như vậy vận chuyển sẽ tiện hơn!”
Tôi không nhịn được gầm lên.
Quách Kim Hải gật đầu:
“Vậy cũng được, nhưng dao tao không cho mày mượn. Thế này đi, Tiểu Chu, mày đi cắt con trăn ra, để thằng giẻ rách vác thịt về cho chúng ta.”
Vệ sĩ Tiểu Chu miễn cưỡng nhận lấy con dao, rồi bước về phía con trăn. Tôi lớn tiếng nhắc nhở gã:
“Mày gạt cái thứ trên đầu con trăn ra trước đi, như vậy chém sẽ tiện hơn.”
Thực ra tôi làm vậy là có tư tâm. Tôi biết hệ thần kinh của động vật máu lạnh rất phát triển, đôi khi nhìn như đã chết hẳn, nhưng thực chất chúng đang giả chết, chúng sẽ nắm lấy cơ hội cuối cùng để trả thù kẻ địch. Những gã này không có kinh nghiệm, bọn chúng tưởng con trăn đã chết hẳn, nhưng tôi thấy không phải vậy.
Vệ sĩ Tiểu Chu ngoái đầu nhìn tôi một cái:
“Mày mẹ nó tính là cái thá gì? Dựa vào đâu tao phải nghe mày?”
Nói xong câu này, gã đi thẳng đến bên cạnh con trăn, rồi vung dao chém xuống đầu con trăn!
Tôi nhìn mà kinh hồn bạt vía, còn tưởng Trăn quân sẽ vùng lên, phát động đòn tấn công cuối cùng. Nhưng điều khiến người ta bất ngờ là thứ đó không hề nhúc nhích, cứ thế bị Tiểu Chu một dao chém bay nửa cái đầu. Máu tươi bắn tung tóe, nửa cái đầu bị chém bay trên bãi cát, nửa cái đầu rắn còn lại với cặp mắt xanh lè vẫn khiến người ta khiếp sợ.
Tôi nhìn mà vô cùng kinh ngạc, con Dao quắm này quá sắc bén rồi! Cảm giác Tiểu Chu căn bản không tốn sức đã chém bay đầu con trăn! Tôi nhìn mà vừa yêu vừa hận, sớm muộn gì tôi cũng phải lấy được thứ này!
Tên vệ sĩ kia chế nhạo gã:
“Chu lão nhị, có phải hôm qua mày quay tay nên hôm nay không có sức không?”
Quách Kim Hải phát ra tiếng cười điên cuồng:
“Anh em mình còn quay tay làm gì, có sẵn người đẹp sao không dùng? Nếu tụi mày thích, thì để Đào Đào chơi với tụi mày một chút. Bật mí cho tụi mày một chút, công phu miệng của Đào Đào lợi hại lắm đấy, tụi mày phải cẩn thận nha.”
Tiểu Chu nghe xong lời này, mừng rỡ đến mức toàn thân run rẩy:
“Quách thiếu, cậu có nói đùa với chúng tôi không? Cậu nỡ để Đào Đào chơi đùa với chúng tôi sao?”
Quách Kim Hải cười không cho là đúng:
“Phụ nữ mà, thiếu gì. Đợi trở về tao cho tụi mày chơi cho đã, Quách Kim Hải tao không thiếu nhất chính là người đẹp và tiền bạc!”
Tiểu Chu cười hắc hắc:
“Hải ca, vậy còn Sở Hồng thì sao? Có phải cũng để chúng tôi giao lưu với cô ấy không?”
Tôi nghe mà rợn tóc gáy cộng thêm lửa giận ngút trời, không ngờ Quách Kim Hải lại biến thái bỉ ổi đến mức độ này? Xem ra đám phú nhị đại này đều không phải là người, đều là súc sinh!
Bốp! Một cái tát giòn giã vang lên! Tên vệ sĩ Tiểu Chu bị đánh suýt ngã xuống bãi cát, gã ôm mặt khó hiểu:
“Hải ca sao cậu lại đánh tôi?”
Quách Kim Hải nghiến răng nghiến lợi nhìn gã:
“Sở Hồng là người phụ nữ của tao, tụi mày ai cũng không được động vào! Nghĩ cũng đừng nghĩ!”
Thấy Tiểu Chu bị đánh, vệ sĩ Tiểu Long chỉ đứng một bên cười mà không nói.
Tôi cảm thấy Quách Kim Hải cũng quá mặt dày vô sỉ rồi, Sở Hồng còn chưa tỏ thái độ, bây giờ lại thành người phụ nữ của gã rồi? Tôi chưa từng thấy kẻ nào mặt dày vô sỉ như vậy! Thế là không nhịn được cười lạnh một tiếng.
Quách Kim Hải nghe thấy tôi cười lạnh, gã quay đầu nhìn tôi:
“Sao? Thằng giẻ rách mày hình như có ý kiến? Mày có phải cảm thấy Sở Hồng sẽ không thích tao?”
Tôi tiếp tục cười lạnh, không muốn trả lời gã. Thực ra trả lời cũng rất ngu ngốc, dù sao tôi cũng không biết Sở Hồng nghĩ gì, tôi chỉ cảm thấy Quách Kim Hải vô sỉ.
Trên mặt Quách Kim Hải hiện lên nụ cười khinh bỉ:
“Thằng giẻ rách tao còn nói cho mày biết, mày cũng đừng hòng đánh chủ ý lên Sở Hồng. Ở bất cứ nơi nào trên thế giới này, mày đều không có tư cách không có năng lực cạnh tranh giành phụ nữ với tao. Của tao là của tao, của mày cũng là của tao, đây chính là logic của tao!”