Chu Ngọc Thành nhìn cảnh tượng trước mắt, lời đến bên miệng lại nuốt trở về. Người vợ xinh đẹp nhưng chột dạ, đứa con trai ngoan ngoãn mềm mại, khung cảnh kỳ lạ nhưng lại mang theo vẻ ấm áp khó tả.
Anh nhìn chiếc giường lớn, lại nhìn "người vợ" xa lạ bên cạnh, rốt cuộc vẫn khó có thể lập tức chấp nhận chuyện chung chăn gối.
Anh đứng dậy, nói khẽ: "Hai mẹ con ngủ trước đi." Nói xong, anh xoay người đi ra khỏi phòng.
Anh vốn định tìm mẹ Chu xin cái chăn để ra thư phòng hoặc phòng khách ngủ tạm một đêm, nhưng vừa mở miệng đã bị mẹ Chu mắng té tát vào mặt.
"Thằng ranh con! Hai năm không về nhà, khó khăn lắm mới về, vợ con mình không biết đường yêu thương, không lo an ủi Nghênh Nghênh cho tốt mà còn đòi ngủ đất à? Mẹ thấy con ngứa da muốn ăn đòn rồi đấy! Mau cút về phòng cho mẹ!"
Chu Ngọc Thành: "..."
Cuối cùng, anh đành bất lực quay trở lại phòng ngủ.
Trong phòng chỉ còn sáng một ngọn đèn tường nhỏ vàng vọt, người phụ nữ trên giường dường như đã ngủ say, hơi thở đều đều, hàng mi dài rũ xuống, trút bỏ vẻ phô trương và diễn xuất ban ngày, trông thật điềm tĩnh và dịu dàng.
Thằng bé cũng đã được đặt vào chiếc nôi nhỏ cạnh giường, ngủ rất ngon.
Chu Ngọc Thành đứng bên giường nhìn một lát, cuối cùng chỉ đành khẽ thở dài, cố gắng nhẹ tay nhẹ chân kéo một góc chăn, nằm xuống ở mép giường bên kia.
Cơ thể cứng đờ, cách Ôn Nghênh ở phía bên kia một ranh giới vô hình.
Đêm khuya thanh vắng, chỉ có tiếng côn trùng kêu loáng thoáng ngoài cửa sổ.
Chu Ngọc Thành vốn ngủ không sâu, cộng thêm việc ở trong môi trường xa lạ và "mối quan hệ phức tạp" thì càng khó đi vào giấc ngủ sâu.
Không biết qua bao lâu, anh bỗng cảm thấy trên người nặng trĩu, một cái chân trơn mịn hơi lạnh gác lên vùng bụng anh không chút báo trước, nặng trình trịch.
Anh giật mình tỉnh giấc, cơ thể căng cứng ngay tức khắc. Còn chưa đợi anh phản ứng thì một cánh tay lại mềm nhũn quăng tới, đặt chính xác lên ngực anh.
Ngay sau đó, một cái đầu xù lông cọ vào hõm cổ anh, hơi thở ấm áp nhẹ nhàng từng chút một lướt qua cằm và yết hầu anh, mang theo mùi hương thơm ngát thoang thoảng.
Chu Ngọc Thành cứng đờ cả người, hơi nghiêng đầu, khuôn mặt ngủ say điềm tĩnh của Ôn Nghênh gần ngay trước mắt trong màn đêm mờ ảo.
Cô dường như chẳng hề hay biết, ngủ rất say, thậm chí còn vô thức cọ cọ về phía anh.
Chí mạng hơn là, dây áo ngủ đã trượt xuống khuỷu tay từ lâu, cổ áo càng mở rộng.
Nương theo ánh sáng yếu ớt hắt vào từ ngoài cửa sổ, làn da trắng như tuyết mịn màng cùng đường cong quyến rũ đập vào đáy mắt Chu Ngọc Thành không chút che đậy, gần như chỉ cách lồng ngực rắn chắc của anh một lớp vải mỏng manh.
Quần áo mùa hè mỏng manh, cơ thể mềm mại của cô cách lớp áo ngủ vô thức cọ xát bên người anh, chân còn không an phận mà động đậy một cái.
Chu Ngọc Thành chỉ cảm thấy một luồng khô nóng bùng lên dữ dội từ bụng dưới, trong nháy mắt càn quét toàn thân, cổ họng thắt lại, hơi thở cũng nặng nề hơn vài phần.