Bên trên trải một xấp giấy dày đặc chữ viết, trên giường cũng vương vãi không ít tài liệu.
Còn bên cạnh chân cô, Tiểu Bảo mặc bộ đồ ngủ liền thân đang nằm ngủ say sưa, tư thế dang tay dang chân thoải mái, cái bụng nhỏ phập phồng theo nhịp thở, cái miệng nhỏ hồng hào chốc chốc lại chép chép trong vô thức, dường như đang ăn món gì ngon lắm trong mơ.
Chu Ngọc Thành có chút bất ngờ, anh nhẹ nhàng bước lại gần.
Ánh mắt anh rơi vào những trang giấy kia, trên đó chi chít những ký tự tiếng Anh, bên cạnh còn có không ít dấu vết sửa chữa và chú thích. Anh thuận tay cầm lấy một tờ bản thảo sắp trượt xuống che mất mặt Tiểu Bảo, lướt qua nội dung bên trên.
Đó là một đoạn dịch thuật về các điều khoản trong hiệp định hàng không quốc tế, từ ngữ chuyên ngành chặt chẽ, chắc chắn là không phải thứ mà người mới học bình thường có thể hoàn thành được.
Trong đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua một tia kinh ngạc, anh ngước mắt nhìn Ôn Nghênh vẫn đang mải miết viết, hạ thấp giọng hỏi: "Em... còn biết dịch tài liệu tiếng Anh sao?"
Trong nhận thức của anh, hoặc nói đúng hơn là trong những thông tin về Ôn Nghênh mà anh tiếp nhận được từ trước đến nay, cô lẽ ra chỉ là một cô gái nông thôn có học thức hạn chế mới đúng.
Ôn Nghênh đang bị mắc kẹt ở một thuật ngữ chuyên ngành, vắt óc suy nghĩ cách dịch phù hợp, nghe vậy cô chẳng buồn ngẩng đầu lên, buột miệng trả lời một câu lấy lệ: "Đúng thế... không ngờ chứ gì? Lợn nái còn biết leo cây cơ mà."
Nói xong cô mới sực nhận ra có gì đó sai sai, nhưng lời đã nói ra rồi, cô cũng lười đính chính, chỉ bĩu môi một cái rồi tiếp tục đánh vật với tập tài liệu trên tay.
Chu Ngọc Thành bị cách ví von kỳ lạ của cô làm cho nghẹn lời, sự kinh ngạc và nghi hoặc trong lòng càng thêm sâu sắc.
Anh ngắm nhìn góc nghiêng tập trung của cô, ánh đèn hắt bóng râm nhỏ xuống dưới hàng mi dày, cô của lúc này đã trút bỏ vẻ lười biếng hay làm màu thường ngày, toát lên một sự nghiêm túc mà anh chưa từng thấy bao giờ.
Anh không hỏi thêm nữa, ánh mắt chuyển sang cậu con trai đang ngủ say, thằng bé dường như thấy nóng nên đã đá chăn ra một chút. Chu Ngọc Thành cúi người, nhẹ nhàng bế Tiểu Bảo đang bị vùi trong đống giấy tờ lên, định đặt thằng bé về lại chiếc giường cũi bên cạnh.
Cục bột nhỏ bị sự dịch chuyển bất ngờ này làm phiền, ngọ nguậy bất an trong lòng bố, đôi lông mày nhỏ nhíu lại, miệng hừ hừ vài tiếng như sắp tỉnh giấc.
Chu Ngọc Thành lập tức điều chỉnh tư thế một cách thành thục, nhẹ nhàng vỗ về lưng con trai, giọng trầm thấp ậm ừ khe khẽ vài tiếng như để trấn an.
Chiêu này có vẻ rất hiệu nghiệm, thằng bé nhanh chóng yên lặng trở lại trong vòng tay vững chãi và nhịp vỗ về quen thuộc của bố, chép chép cái miệng nhỏ rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Ôn Nghênh nhìn cảnh đó từ bên cạnh, trong lòng khẽ rung động. Cô nhanh chóng thu gom và sắp xếp lại đống tài liệu lộn xộn trên giường, dọn chỗ ngủ cho Chu Ngọc Thành.