Mẹ Chu vội vàng giảng hòa, giải thích: “Ngọc Thành, con đừng nói linh tinh! Không phải vị trí quan trọng gì đâu. Vốn dĩ là con gái nhà cô con làm ở đó, giờ con bé phải ở nhà dưỡng thai, vị trí này vừa khéo trống ra. Lãnh đạo bên đó nể mặt bố con mới đồng ý để Nghênh Nghênh vào làm thay một thời gian.”
Ôn Nghênh vừa nghe xong, lập tức lại cảm thấy ổn áp!
Hóa ra là đi làm thay, hơn nữa còn là “hàng cơ cấu”! Nghe thôi đã thấy vừa nhàn hạ vừa thể diện!
Cô lập tức gật đầu lia lịa: “Được được được ạ! Cái này được!”
Bố Chu nhìn dáng vẻ háo hức muốn thử của con dâu, không nhịn được lại bổ sung: “Thực ra cũng chẳng có việc gì, chỉ là sắp xếp tài liệu, đưa giấy tờ, đều là mấy việc vặt vãnh thôi.”
Từ tận đáy lòng ông cảm thấy, với tính cách của Ôn Nghênh, chắc làm không quá hai ngày là lại kêu mệt rồi đòi về nhà cho xem.
Ôn Nghênh lại tự tin vỗ ngực: “Không thành vấn đề! Bố à. Sắp xếp tài liệu con rành nhất, ngày mai con có thể đi nhận việc luôn!”
Cô đã tự động tưởng tượng ra cảnh mình mặc bộ đồ công sở xinh đẹp, ngồi trong văn phòng khang trang sạch đẹp uống trà, đọc báo, thỉnh thoảng ký tên một cái đầy nhàn nhã.
Tô Uyển Thanh ngồi bên cạnh, nghe bố mẹ Chu nói năng nhẹ nhàng bâng quơ mà đã sắp xếp cho Ôn Nghênh một công việc nghe qua đã thấy hào nhoáng, nhàn hạ lại thể diện như vậy, lại so sánh với công việc mỗi ngày đeo bao tay, thắt tạp dề, ngửi mùi dầu khói múc cơm cho người ta ở nhà ăn của mình, trong lòng lập tức dâng lên đủ mùi chua cay mặn đắng, vô cùng khó chịu.
Dựa vào cái gì chứ? Chỉ vì cô gả cho Chu Ngọc Thành sao? Rõ ràng mình nỗ lực hơn, cần một công việc tốt hơn.
Lúc này, mẹ Chu tình cờ quay đầu lại, quan tâm hỏi Tô Uyển Thanh: "Uyển Thanh à, dạo này cháu làm việc ở nhà ăn đoàn văn công thế nào? Có quen không?"
Tô Uyển Thanh vội vàng kìm nén nỗi chua xót trong lòng, nặn ra một nụ cười ngoan ngoãn: "Dạ tốt lắm ạ, cháu cảm ơn bác gái đã quan tâm, cũng rất cảm ơn hai bác đã sắp xếp công việc này cho cháu."
Tuy nhiên, đôi mắt cụp xuống cùng giọng điệu có chút lạc lõng vẫn để lộ cảm xúc thật của cô ta.
Mẹ Chu tinh tường nhường nào, chỉ cần liếc mắt một cái là bà đã nhìn thấu sự bằng mặt không bằng lòng và nỗi bất mãn trong lòng cô ta, bà thở dài, nắm lấy tay cô ta rồi dịu dàng giải thích:
"Vốn dĩ bác định giới thiệu cháu vào làm công việc nhàn hạ này ở Bộ Ngoại giao, dù sao thì cháu cũng cẩn thận hơn. Nhưng đúng lúc Nghênh Nghênh lại đột nhiên muốn ra ngoài làm việc nên đành phải ưu tiên con bé trước. Cháu đừng để bụng nhé, đợi lần sau có cơ hội thích hợp, bác sẽ giới thiệu cho cháu."
Những lời này của mẹ Chu vốn dĩ là để an ủi, nhưng lọt vào tai Tô Uyển Thanh thì lại chẳng khác nào một cái gai.
Chỉ vì Ôn Nghênh là con dâu được nhà họ Chu cưới hỏi đàng hoàng nên tất cả những gì tốt đẹp nhất đều phải ưu tiên cho cô, ngay cả khi cô là kẻ ham ăn biếng làm sao?