Sĩ Quan Mất Trí Bị Lừa Cưới! Mỹ Nhân Lười Biếng Mang Thai Hưởng Phúc

Chương 15

Trước Sau

break

Nhìn bà vừa nói vừa cố gắng ra hiệu bằng mắt cho Chu Ngọc Thành, Ôn Nghênh lập tức hiểu ngay chút tâm tư “vun đắp tình cảm vợ chồng” của mẹ chồng.

Sau khi Tiểu Bảo đang ngủ say bị bế đi, trong phòng chỉ còn lại hai người Ôn Nghênh và Chu Ngọc Thành.

Không khí dường như trở nên ngại ngùng, hai người im lặng nằm ở hai bên giường, khoảng cách ở giữa vẫn còn đủ để nhét thêm một người nữa.

Ngay khi Ôn Nghênh tưởng rằng đêm nay sẽ trôi qua trong sự im lặng đến ngạt thở này, người đàn ông bên cạnh bất ngờ lên tiếng, giọng nói trầm thấp vang lên rõ ràng trong bóng tối: “Chúng ta... quen nhau khi nào?”

Chuyện gì đến cũng phải đến.

Ôn Nghênh thầm thở dài, biết là không tránh được, cô dứt khoát nghiêng người, dùng khuỷu tay chống đầu, ngắm nhìn góc nghiêng rõ nét của anh trong màn đêm mờ ảo rồi nhẹ nhàng cất lời.

“Ba năm trước, hình như anh đi làm nhiệm vụ khẩn cấp gì đó, máy bay... ừm, hạ cánh ở gần thôn em. Trong lúc anh đợi tiếp ứng thì gặp được em thôi.”

Giọng cô nhẹ nhàng, mang theo chút đắc ý: “Anh từng nói là anh yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên đấy!”

Chu Ngọc Thành nghe vậy cũng nghiêng đầu sang nhìn cô.

Ánh trăng xuyên qua rèm lụa, phác họa đường cong vai cổ mềm mại và khuôn mặt tinh xảo quyến rũ của cô, làn da trắng ngần, ánh mắt lúng liếng tựa như chứa đựng cả trời phong tình.

Anh thừa nhận cô rất đẹp, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ mình lại là kẻ bị sắc đẹp làm cho mụ mẫm đầu óc.

“Tôi theo đuổi em, rồi em đồng ý luôn sao?”

“Đương nhiên rồi!” Ôn Nghênh hùng hồn đáp: “Anh vừa cao vừa đẹp trai, lại còn là sĩ quan, tấn công em dồn dập như thế, em chấp nhận lời tỏ tình của anh chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?”

Cô cố gắng giành lấy thế chủ động về phía mình.

“Sau đó thì sao?” Chu Ngọc Thành tiếp tục hỏi, giọng nói không để lộ chút cảm xúc nào.

Sau đó thì sao?

Ôn Nghênh đảo mắt, giả vờ thẹn thùng cúi đầu, giọng nói trở nên mềm mại ngọt ngào, lại còn pha chút hờn dỗi:

“Sau đó... sau đó anh vui lắm chứ sao, cứ kéo người ta lại vừa hôn vừa ôm, chẳng lạnh lùng như bây giờ chút nào! Anh còn bảo... còn bảo miệng người ta vừa ngọt vừa mềm, hôn thích lắm...”

Cô càng nói giọng càng nhỏ dần, cứ như thể thẹn thùng không chịu nổi. Vẻ mặt Chu Ngọc Thành thoáng chút gượng gạo, vành tai trong bóng tối không tự chủ được mà ửng đỏ.

Anh không tài nào ghép nổi hình ảnh bản thân nghiêm túc kỷ luật trong ký ức với kẻ cợt nhả phóng túng, có thể thốt ra những lời sỗ sàng như vậy với phụ nữ qua lời kể của cô.

Cho dù cô thực sự là người trong lòng, anh cũng chắc chắn sẽ không hành động vượt khuôn phép như thế khi chưa cưới hỏi đàng hoàng, thậm chí là phát sinh quan hệ...

Nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn giống anh như đúc của Tiểu Bảo lại là bằng chứng thép nhắc nhở anh rằng, anh và Ôn Nghênh quả thực đã từng có những tiếp xúc thân mật nhất.

Chẳng lẽ bản thân anh trước khi mất trí nhớ lại thực sự tệ hại đến thế sao?

Chu Ngọc Thành rơi vào trạng thái tự hoài nghi và dằn vặt sâu sắc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc