Sĩ Quan Mất Trí Bị Lừa Cưới! Mỹ Nhân Lười Biếng Mang Thai Hưởng Phúc

Chương 13

Trước Sau

break

Tay cô xách mấy cái túi lớn, bên trong đựng đầy váy liền áo mẫu mới nhất, giày cao gót thời thượng, còn có cả bộ mỹ phẩm và đồ dưỡng da nhập khẩu.

Dù sao cũng có mẹ Chu trả tiền, cô chẳng khách sáo chút nào, chuyên chọn đồ tốt nhất, đắt nhất mà lấy, thậm chí còn chọn cho Tiểu Bảo hai món đồ chơi điện tử nhập khẩu đắt đỏ, khiến Tiểu Bảo vui sướng nhảy cẫng lên trong lòng dì Lưu.

Đối lập hoàn toàn với sự "tiêu tiền như nước" của Ôn Nghênh là Tô Uyển Thanh.

Mặc dù mẹ Chu năm lần bảy lượt khuyên bảo, bảo cô ta chọn thêm vài bộ, thậm chí còn chủ động cầm mấy bộ quần áo chất liệu rất tốt định mua cho, nhưng Tô Uyển Thanh vẫn luôn đỏ mặt, tìm đủ cớ từ chối khéo, miệng không ngừng nói "tốn kém quá", "thật sự không cần đâu", "có một bộ là đủ rồi".

Mẹ Chu thấy cô ta quả thực kiên quyết, lại nghĩ đến tình cảnh túng thiếu trước đó của cô ta, nói mãi không được, cuối cùng đành dứt khoát mua cho cô ta hai bộ quần áo may sẵn kiểu dáng trang nhã.

Bữa tối hôm nay đặc biệt thịnh soạn, buổi chiều lính cần vụ đã mang đến mấy giỏ cua lông tươi sống béo ngậy.

Tô Uyển Thanh thấy vậy liền lập tức xung phong vào bếp giúp đỡ, nói mình lớn lên ở vùng biển từ nhỏ, xử lý mấy loại tôm cua này là giỏi nhất.

Đợi đến khi Chu Ngọc Thành và bố Chu tan làm trở về, món cua lông hấp thơm nức mũi cũng vừa vặn được bưng lên bàn.

Ôn Nghênh nhìn con cua còn to hơn cả bàn tay mình, thèm đến mức mắt sáng rực lên, vừa bắt đầu ăn đã không chút khách sáo cầm một con, nóng lòng bắt đầu bóc vỏ.

Mẹ Chu ngồi bên cạnh cười nói khen ngợi với bố Chu và Chu Ngọc Thành: "Cua hôm nay đa phần là nhờ công Uyển Thanh đấy, đều do cô ấy làm sạch rồi hấp, tay chân nhanh nhẹn lắm."

Bố Chu nghe vậy cũng gật đầu hiền từ với Tô Uyển Thanh: "Đồng chí Tô vất vả rồi, thật là tháo vát."

Tô Uyển Thanh cười e thẹn, ánh mắt lại liếc về phía Ôn Nghênh đang chật vật chiến đấu với vỏ cua.

Chỉ thấy Ôn Nghênh ăn đến mày dãn mắt cười, nhưng động tác quả thực có chút vụng về, gạch cua thịt cua dính đầy tay, ăn trông khá vất vả.

Cô ta lại lén nhìn Chu Ngọc Thành bên cạnh, anh đang ăn những món trước mặt với tư thái tao nhã, động tác ung dung từ tốn.

Tô Uyển Thanh nảy ra ý định, đem đĩa thịt cua đầy đặn mình vừa tỉ mỉ tách xong, tự nhiên đưa đến trước mặt Chu Ngọc Thành, giọng nói dịu dàng: "Anh Ngọc Thành, mời anh, cái này em vừa mới bóc xong."

Ôn Nghênh đang gặm chân cua, vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy cảnh "hiến ân cần" này, lập tức phóng một ánh mắt sắc lẹm qua, trừng trừng nhìn Chu Ngọc Thành.

Cái gã đàn ông chết tiệt này mà dám nhận thì anh chết chắc!

Tay Chu Ngọc Thành đang định gắp thức ăn khựng lại giữa không trung, nhạy bén nhận được ánh nhìn như muốn xuyên thủng người mình từ bên cạnh, anh theo bản năng đẩy nhẹ đĩa thịt cua kia trở về.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc