"Ôi chao, cô Ôn! Lâu rồi không thấy cô ghé qua! Đúng lúc chỗ chúng tôi vừa về một lô váy mới từ Hương Cảng, kiểu dáng đẹp miễn chê! Cô mau lại xem thử đi?"
"Thế à? Mang ra tôi xem nào."
Nói rồi, cô đi theo nhân viên bán hàng về phía khu vực treo đầy hàng mới.
Tô Uyển Thanh tụt lại phía sau, nhìn dáng vẻ tự nhiên thoải mái như đang ở nhà của Ôn Nghênh, lại thấy cô được nhân viên bán hàng vây quanh săn đón như sao vây quanh trăng.
Lại so sánh với sự ghẻ lạnh không ai ngó ngàng tới của mình sau khi vào cửa, nỗi bất bình và sự khinh miệt trong lòng lại trào lên.
Cô ta âm thầm siết chặt lòng bàn tay: Hừ, toàn là lũ nịnh nọt kẻ giàu chà đạp người nghèo, chỉ biết trông mặt mà bắt hình dong! Đợi đến khi cô ta cũng khoác lên mình những bộ quần áo đắt tiền ở đây, xem ai còn dám coi thường cô ta!
Mẹ Chu không chú ý đến sự thay đổi cảm xúc nhỏ nhặt của Tô Uyển Thanh, bà bị khu quần áo trẻ em đầy màu sắc bên cạnh thu hút, cầm từng bộ quần áo nhỏ ướm lên người Tiểu Bảo, vui vẻ bắt đầu chọn đồ cho cháu trai cưng.
Tô Uyển Thanh đứng chôn chân tại chỗ, nhìn mẹ Chu xoay quanh con của Ôn Nghênh, lại nhìn Ôn Nghênh ở cách đó không xa được nhân viên bán hàng ân cần phục vụ thử đồ mới. Cô ta hít sâu một hơi, cố gắng thẳng lưng, cũng đi về phía kệ treo đầy quần áo đẹp, ngón tay dè dặt vuốt ve những thớ vải mịn màng trơn bóng mà cô ta chưa từng chạm vào.
Ôn Nghênh vừa từ phòng thử đồ bước ra thì nghe thấy tiếng tranh cãi cách đó không xa, trong đó còn lẫn cả giọng nói cố giữ bình tĩnh nhưng khó giấu sự tức giận của Tô Uyển Thanh.
Cô cau mày, cũng chẳng màng xem váy nữa, rảo bước đi tới. Vừa tới gần, đã nghe thấy một giọng nữ kiêu căng hống hách vang lên:
"Nhìn cái dạng nghèo kiết xác của cô kìa, quần áo ở đây cô mua nổi sao? Làm bẩn rồi cô đền nổi không? Cút sang một bên, đừng đứng đây chướng mắt!"
Ôn Nghênh nhìn kỹ, người đang nói là Trần Giai Lệ, con gái nhà bí thư Trần trong khu đại viện. Cô ả đang khoanh tay trước ngực, cằm hất lên cao, dùng ánh mắt khinh miệt quét nhìn Tô Uyển Thanh từ trên xuống dưới.
Tô Uyển Thanh tức đến đỏ cả mặt, nhưng vẫn thẳng lưng, không chịu yếu thế mà đáp trả:
"Đồng chí, xã hội mới bây giờ đề cao bình đẳng, không còn thói cũ của xã hội cũ nữa đâu! Tôi dựa vào sức lao động của mình để kiếm tiền, sao lại không xứng xem quần áo ở đây? Ngược lại là cô đấy, đầu óc toàn thói tiểu thư tư bản, giác ngộ tư tưởng mới có vấn đề!"
"Này cô!" Trần Giai Lệ bị chọc trúng chỗ đau, nhất là cái mũ "tiểu thư tư bản" ở thời đại này không dễ đội chút nào, cô ả lập tức thẹn quá hóa giận.
"Con ranh này nói hươu nói vượn cái gì đấy!" Nói rồi, cô ả vung tay lên, định tát vào mặt Tô Uyển Thanh!
"Trần Giai Lệ! Cô phát điên cái gì ở đây thế!" Ôn Nghênh nhanh tay lẹ mắt, lao lên nắm chặt lấy cổ tay đang giáng xuống của Trần Giai Lệ.