Ôn Tự cười gượng, rồi từ trong túi lôi ra hai con dao, một bình xịt hơi cay, nước ớt, vân vân.
Tống Xuyên: "... Cô Ôn, sếp của chúng tôi chỉ muốn trả lại đồ cho cô thôi, chứ không buôn người đâu ạ."
Ôn Tự mặt đỏ bừng: "Xin lỗi."
Sau đó, cô lại vén váy lên, gỡ một chiếc dùi cui điện nhỏ từ chỗ đầu gối ra.
Tống Xuyên nhìn mà bật cười.
Phụ nữ thích sếp của họ nhiều không đếm xuể, vì để leo lên vị trí cao hơn mà dùng đủ mọi thủ đoạn, quần áo đẹp lộng lẫy đủ kiểu anh ta cũng đã thấy không ít.
Nhưng người mang theo cả đống hung khí bị kiểm soát, muốn lấy mạng sếp của anh ta thì Ôn Tự là người đầu tiên.
Không hổ danh là kẻ thù không đội trời chung bẩm sinh.
Sau khi được sự đồng ý của vị tổng tài bên trong, Tống Xuyên mở cửa mời Ôn Tự vào.
Ôn Tự đã chuẩn bị tâm lý từ trước lúc đến nên lúc này cũng không quá căng thẳng.
Tuy nhiên, chỉ đi vào trong vài bước, khi nhìn rõ người đàn ông ngồi sau bàn làm việc, mọi phòng tuyến của cô đều sụp đổ ngay lập tức.
Cô tưởng mình bị ảo giác.
"Lệ Tư Niên?" Ôn Tự nghẹn giọng cất tiếng: "Sao anh lại ở đây?"
Lệ Tư Niên mặc vest chỉn chu, làm nổi bật lên đôi mày mắt anh tuấn, thêm vài phần nghiêm túc và lạnh lùng.
Anh dường như đã đợi cô từ lâu, thờ ơ nói: "Tại sao tôi lại không thể ở đây?"
Ôn Tự thấy anh bình tĩnh như vậy, cảm giác như mình đang ở trong một bộ phim kinh dị.
Cô cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng, lấy điện thoại ra xem lại địa chỉ lần nữa.
Lệ Tư Niên nhếch môi: "Không đi nhầm đâu."
Lòng bàn tay Ôn Tự lạnh toát, cô ngẩng đầu nhìn anh: "Đêm đó..."
"Là tôi." Giọng anh nhàn nhạt.
"..."
Ôn Tự vẫn không tin.
Lệ Tư Niên đặt tài liệu xuống, lười biếng dựa vào ghế nhìn cô: "Không tin à?"
Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng của anh khẽ nhấc lên.
Một chiếc nhẫn lóe lên dưới ánh đèn.
Sắc mặt Ôn Tự biến đổi, cô bước nhanh tới định giật lấy.
Lệ Tư Niên vừa giơ tay lên, Ôn Tự liền chộp hụt, rồi ngã thẳng vào lòng anh.
Cơ thể hai người va vào nhau.
Hơi thở đặc trưng của anh lập tức bao trùm lấy Ôn Tự.
Giọng nói đầy trêu chọc của người đàn ông vang lên: "Nóng lòng muốn lao vào vòng tay tôi thế cơ à?"
Vành tai Ôn Tự nóng bừng, cô theo phản xạ muốn lùi lại, Lệ Tư Niên lại hạ tay xuống: "Không cần nhẫn nữa à?"
"..."
Đúng là một cái bẫy rành rành.
Nếu không lấy được nhẫn, Tạ Lâm Châu sẽ là một phiền phức, nhưng nhẫn lại ở trong tay Lệ Tư Niên, mà thủ đoạn của anh thì còn bỉ ổi hơn.
Đúng là tiến thoái lưỡng nan, trước có sói, sau có hổ.
Ôn Tự suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định liều mình thử một phen.
Cô nhìn người đàn ông gần trong gang tấc, muốn giải quyết nhanh gọn: "Nói đi, làm thế nào thì anh mới đưa nhẫn cho tôi?"
Lệ Tư Niên nhìn vành tai đỏ ửng của cô, cười xấu xa: "Ngồi trước đã."
Anh vỗ vỗ lên đùi mình.
Ôn Tự rùng mình ớn lạnh: "Đừng có làm tôi thấy ghê tởm nữa."
Lệ Tư Niên chậm rãi nói: "Xem ra em dâu không có thành ý đàm phán rồi."
"..."
Ôn Tự tức đến nghiến răng, vô cùng miễn cưỡng tiến lại gần anh.
Trước khi đặt mông xuống, cô hỏi: "Ngồi rồi thì anh sẽ đưa nhẫn cho tôi chứ?"
"Cứ ngồi đi."
Ôn Tự không muốn bị anh nắm đằng chuôi: "Anh hứa trước đi."
Lệ Tư Niên giơ tay lên, bàn tay đang cầm chiếc nhẫn hướng ra ngoài cửa sổ.
Ôn Tự lập tức ngồi xuống.
Hơi ấm nóng bỏng của cơ thể anh cách lớp quần tây áp vào đùi cô.
Gây ra một cảm giác tê dại kỳ lạ.
Ôn Tự xấu hổ như ngồi trên đống lửa: "Lệ Tư Niên, anh nói thẳng ra một lời đi!"
Lệ Tư Niên biết nếu còn đùa cợt nữa thì cô thật sự sẽ nổi đóa mất.
Anh đi thẳng vào vấn đề: "Làm tôi vui, nếu khiến tôi có phản ứng, tôi sẽ đưa nhẫn cho cô."
Đầu óc Ôn Tự ong lên, cô giận dữ nói: "Tôi là em dâu của anh!"
"Tôi lại thích đúng kiểu này."
Sắc mặt Ôn Tự sa sầm.
Cái miệng của anh ta vẫn độc địa như vậy.
Biết nói gì để chọc giận cô nhất!
Trong mắt Ôn Tự lóe lên một tia sắc lạnh, cô đồng ý: "Được, nhưng tôi muốn bịt mắt anh lại."
Lệ Tư Niên ánh mắt đa tình, cười nói: "Chơi lớn vậy sao."
"Có chịu không?"
"Tùy cô."
Lệ Tư Niên đưa tay kéo cà vạt xuống rồi ném cho cô.
Ôn Tự nắm chặt, cố gắng lờ đi sự căng thẳng của mình.
Cô phải tốn không ít sức mới buộc xong cho anh.
Trước mắt là một mảng tối đen, Lệ Tư Niên phối hợp với cô, không hề động đậy.
Anh vốn không có hứng thú với phụ nữ, đó là một căn bệnh kỳ lạ từ khi sinh ra, nhưng đêm đó, lại khiến anh nếm được mùi vị tuyệt vời.
Vậy nên anh muốn xem thử, rốt cuộc là vấn đề ở đâu.
Một lúc sau, Lệ Tư Niên cảm nhận được một đôi tay mềm mại đang dò dẫm đến eo mình.
Kéo vạt áo sơ mi ra, rồi luồn vào trong.
Cảm giác tê dại lan tỏa khắp vùng eo.
Đồng thời, lại khiến Lệ Tư Niên không khỏi cười lạnh.
Lúc tranh giành vị trí số một với anh thì đầu óc nhanh nhạy thế, vậy mà đụng phải Tạ Lâm Châu thì lại trở thành kẻ ngốc, vì một chiếc nhẫn mà có thể làm đến mức này.
Ngu ngốc hết thuốc chữa.
Nhưng ai mà ngờ, mục đích của Ôn Tự lại là một chỗ khác.
Lệ Tư Niên đau đến nỗi gân xanh nổi lên, anh siết chặt lấy cổ tay Ôn Tự.
Anh cười lạnh lùng: "Nóng vội thế à?"
Nói rồi, anh giữ cằm Ôn Tự, định hôn xuống.
Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa của Tống Xuyên.