Quy Ngọc Sơn lại gần Mạc Trì: “Anh có ngửi thấy mùi hoa quế không?”
Mạc Trì lắc đầu.
Cô nhóc bật cười: “Linh căn chính là gốc rễ đầu tiên của thần mộc, theo lý mà nói, đáng lẽ ra chúng phải biến mất theo thời đại kia rồi, nhưng con vẫn còn sống. Tiếc là vùng đất lưu đày không thích hợp cho sự phát triển của một sinh mạng và do buồn chán đã lâu, nên mấy người các mẹ bắt đầu dùng máu của chính mình tưới tắm cho con.”
Quy Ngọc Sơn kinh ngạc: “Vậy là tôi đã uống máu lớn lên.”
Huyền Vũ bên cạnh thở dài nói: “Không những uống máu mà còn rất kén chọn.”
Quy Ngọc Sơn cảm thấy khó hiểu.
Mạc Trì cũng không kể chuyện đêm đó hắn và Huyền Vũ đã đút máu cho cậu.
Dường như cô nhóc nghĩ đến chuyện gì đó rất thú vị: “Đúng thật là một đứa trẻ kén chọn. Ban đầu chúng ta còn lo lắng việc con uống máu để lớn lên sẽ khiến Thiên Đạo chán ghét mà vứt bỏ con, nhưng không ngờ...”
Cá lăng không nhịn được nói: “Có thể nói hết câu được không?”
Cô nhóc cười nói: “Để kết thúc một thời đại thì phải khiến cho những thiên chi kiều tử từng hô mưa gọi gió kia và những bảo vật làm cho một người có thể một bước lên trời phải biến mất toàn bộ.” Ngón tay cô nhóc chỉ lên phía trên: “Tên đó vô tình nhưng không hẳn là ích kỷ, những gì mà hắn đã từng yêu thích thì hắn sẽ luôn để lại cho một con đường sống.”
Quy Ngọc Sơn hiểu.
Cô nhóc nói tiếp: “Điều này khá giống với một người mẹ nghiêm khắc vì nghiệp lớn mà không thể không hy sinh từng đứa con của mình. Thế nhưng hắn đã âm thầm chừa lại một sinh mạng, nếu con là người mẹ này thì con sẽ làm gì?”
Quy Ngọc Sơn: “Dành cho đứa trẻ này tất cả những gì tốt nhất.”
Cô nhóc che miệng cười thầm: “Chính là như vậy đó.”
Ngoại trừ Quy Ngọc Sơn thì sắc mặt của những người còn lại đều khác nhau.
Cá lăng đau lòng vì ghen tị... Như vậy thì có khác gì là con riêng của Thiên Đạo đâu chứ?
Mà Mạc Trì từ khi sinh ra đã không được Thiên Đạo yêu thích, thậm chí đối phương còn có mấy lần muốn dùng thiên lôi đánh chết hắn, vì vậy tâm tình của hắn hiện tại càng thêm vi diệu.
Thực tế tàn khốc nói với bọn họ rằng đầu thai cũng là một cửa ải kỹ thuật.
Quy Ngọc Sơn: “Vậy...”
Cô nhóc nhảy lên sờ đầu cậu một cái: “Nếu muốn biết tiếp theo xảy ra chuyện gì, thì lần sau mẹ sẽ giải thích cho con.”
Thật ra cô nhóc còn rất nhiều điều chưa nhắn nhủ hết, ví dụ như làm thế nào mà các người mẹ trong lời cô nhóc xác nhận được Quy Ngọc Sơn là Nguyệt Quế chứ không phải tiên Hạnh, thêm nữa là cái người giống với cậu như đúc đó là ai.
“Con nít suy nghĩ nhiều quá sẽ không cao lên được đâu.” Cô nhóc nửa đùa nửa thật nói: “Nếu có thời gian thì nghĩ cách ứng phó với năm mươi người cha dượng sắp tìm đến cửa kia của con đi.”
Quy Ngọc Sơn ngửa đầu lên trời thở dài. Đột nhiên Mạc Trì có một loại ảo giác kỳ diệu, vào một thời điểm nào đó mà nói thì vận may và độ xui xẻo của Quy Ngọc Sơn thật ra có mối liên hệ chặt chẽ với nhau.
Máu tươi có hạn, nếu lúc đó không cung cấp đủ máu cho Quy Ngọc Sơn thì rất có thể bản thân cậu sẽ không có đời sau.
Hiển nhiên Quy Ngọc Sơn cũng nghĩ đến điểm này, vì vậy cậu kéo tay áo của Mạc Trì: “Tôi đồng ý lời cầu hôn của anh.”
Mạc Trì: “...”
Quy Ngọc Sơn: “Nếu như đính hôn với anh thì có phải anh nên giúp tôi giải quyết phiền phức không?”
Nếu là một hai người thì dễ giải quyết, mười mấy người cũng còn có thể được, nhưng đằng này lại là năm mươi... Mạc Trì nhíu mày: “Không kết hôn nữa, chúng ta đổi sang bỏ trốn đi.”
“...”
Cá lăng cười khẩy: “Ha, đàn ông.”
Đợi Mạc Trì dạy dỗ cá lăng xong thì phát hiện Quy Ngọc Sơn không còn để ý đến mình nữa, hắn đành lặng lẽ đứng sang một bên.
Cô nhóc lấy mấy viên linh thạch to bằng quả nấm từ trong ngực ra: “Quà gặp mặt.”
Một luồng linh khí cuồn cuộn tràn ngập cả căn phòng, Quy Ngọc Sơn nhét mấy viên linh thạch kia vào túi không chút do dự: “Cảm ơn mẹ hai.”
Cô nhóc cười cong mắt đến mức không nhìn thấy gì: “Thật ngoan.”
Cá lăng cảm thán: “Nhận người thân kiểu này cũng khá nhanh đấy.”
Huyền Vũ tìm một con cá khô nhỏ chặn miệng nó lại: “Không cho phép nói chuyện trước khi trời sáng.”
Cá lăng bị cưỡng ép phong ấn trong bể cá, trong thời gian ngắn sẽ không thể nhảy ra được nữa.
Cô nhóc: “Mẹ đã mua căn phòng bên cạnh rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể qua tìm mẹ.”
Trước khi đi, cô nhóc còn ôm Quy Ngọc Sơn một cái, sau đó vui mừng hớn hở rời khỏi nhà.
Quy Ngọc Sơn: “Bản thể của bà ấy là gì vậy?”
Mạc Trì thấy cậu chủ động nói chuyện với mình thì nhanh chóng đáp lại: “Là thỏ.”
Quy Ngọc Sơn sờ cằm một cái: “Hèn gì trắng như thế.”
Mạc Trì: “Cũng là một loại thịt tươi mềm ngon nhất.”
Quy Ngọc Sơn liếc hắn một cái, Mạc Trì dịu dàng cười làm lành: “Ta không có ý định ăn bà ấy đâu.”
Quy Ngọc Sơn nhìn cổ họng hắn chuyển động một cách rất đáng nghi, cảm thấy lời này của hắn hiện tại không có chút sức thuyết phục nào.
Mạc Trì nghiêm túc nói: “Dù sao thì bà ấy cũng là người lớn trong nhà của cậu, nên ta sẽ kiềm chế bản tính.”
Quy Ngọc Sơn hoàn toàn không thể cưỡng lại được khi đối mặt với một con Thao Thiết nói lời ngon tiếng ngọt, cậu hào phóng lấy ra hai quả hạnh: “Cầm đi.”
Mạc Trì ném quả hạnh vào trong miệng, sờ đầu cậu một cái.