Tộc ưng là chủng tộc dũng mãnh hiếu chiến, thiên hạ thái bình gần trăm năm đã khiến sự dũng mãnh thiện chiến này dần dần bị mài mòn đi nhiều. Thế nhưng, họ chỉ thu bớt lại bản chất thích đâm chọc mà thôi, chứ không hẳn là biến mất.
Quy Ngọc Sơn và Mạc Trì đi dạo trong rừng, thỉnh thoảng gặp phải vài con đại bàng trong tộc ưng đang đánh nhau, điều thú vị ở đây là bọn họ không thích đấu đá trên mặt đất mà lượn lờ trên bầu trời mổ lẫn nhau, làm cho những chiếc lông vũ rơi lả tả xung quanh. Quy Ngọc Sơn không chú ý đến, thế là trên đỉnh đầu có thêm mấy chiếc lông chim.
Mạc Trì giúp cậu lấy xuống, vẻ mặt Quy Ngọc Sơn trông không được tự nhiên, sự dịu dàng bất ngờ này khiến cậu rất khó thích ứng.
Mặt đất được bao phủ bởi đủ loại thảm thực vật, Quy Ngọc Sơn tìm một nơi tương đối rộng rãi, đôi chân dài biến thành vô số rễ cây nhỏ dài cắm vào lòng đất, lan ra bốn phương tám hướng. Mạc Trì lười biếng dựa vào gốc cây. Trong một số tình huống nào đó, chỉ cần một mình Quy Ngọc Sơn thôi là có thể tương đương với cả đội quân.
Vẻ mặt vốn đang ung dung thoải mái đột nhiên cứng đờ, Quy Ngọc Sơn giật mình nhảy vọt lên cao ba thước, đau đến mức hít một hơi khí lạnh: “Đụng trúng đá rồi!”
Mạc Trì đỡ trán... Biết vậy không cần khen.
Quy Ngọc Sơn mò mẫm phía sau lưng, Xẻng Vạn Ma đang ngủ, bởi vì không cảm nhận được sát khí nên lúc này vẫn đang ngủ say. Sau khi xác nhận trong thời gian ngắn ông ta sẽ không tỉnh lại, Quy Ngọc Sơn đi nhanh đến chỗ tảng đá lớn mà cậu vừa va phải, cầm xẻng lên đào.
Mồ hôi tuôn như mưa, nhưng vô cùng thuận lợi. Mạc Trì ho nhẹ một tiếng: “Lần sau trước khi nấu ăn, nhớ rửa sạch sẽ một chút.”
Quy Ngọc Sơn lau mồ hôi trên trán: “Tôi biết rõ mà.”
Cậu luôn rất xem trọng vấn đề an toàn thực phẩm. Mạc Trì nở một nụ cười gượng gạo xem như phối hợp, đúng lúc này bên chỗ Quy Ngọc Sơn đã có phát hiện mới: “Là đường hầm bí mật.”
Bởi vì trực tiếp đào từ giữa cho nên không biết đầu cuối ở đâu, sau khi Quy Ngọc Sơn nhảy vào thì đang cân nhắc xem nên đi hướng nào.
Mạc Trì: “Cứ chọn đại một hướng đi.”
Quy Ngọc Sơn: “Xác suất chỉ có một nửa thôi.”
Không biết tiếng động đào hố vừa rồi có đánh thức con Vượn Băng kia không, việc cần làm trong giây phút quan trọng này là phải rút ngắn được thời gian.
Mạc Trì: “Ta tin tưởng vận khí của cậu, chọn đi.”
Quy Ngọc Sơn không biết hắn lấy đâu ra tự tin như vậy, cậu suy nghĩ một chút rồi quyết định đi hướng bên trái. Mạc Trì thổi nhẹ một hơi, trong lối đi tối tăm xuất hiện những vệt sáng lốm đốm. Có sự trợ giúp này, việc quan sát cũng rõ ràng hơn, Quy Ngọc Sơn nhìn thấy trên mặt đất có mấy sợi lông dài màu trắng, cầm trên tay có cảm giác lạnh lẽo.
Mạc Trì nhìn thoáng qua: “Con Vượn Băng này sống ít nhất được ngàn năm rồi.”
Quy Ngọc Sơn không cảm thấy ngạc nhiên, nếu mà nhỏ tuổi thì ai lại nghĩ đến việc đi khiêu khích cả hai chủng tộc cùng một lúc chứ.
Cậu ngẩng mặt lên ậm ờ: “Nhắc đến mới nhớ, tại sao Vượn Băng lại phải làm như vậy nhỉ?”
Ban đầu là phản bội lòng tin trước, bây giờ lại làm điều ác, có nhiều thời gian rảnh rỗi lắm sao?
“Trong trận chiến năm xưa, mặc dù Vượn Băng đã phản bội, tộc vượn cũng phải trả một cái giá đắt nhưng đến cuối cùng bọn họ vẫn giành chiến thắng vẻ vang. Sau khi thắng lợi thì tiến hành một cuộc tàn sát quy mô lớn đối với Vượn Băng.” Mạc Trì lộ ra vẻ mặt tiếc nuối: “Tiếc là lúc đó ta không có mặt nên đã lãng phí rất nhiều thịt tươi ngon.”
“...” Quy Ngọc Sơn nhìn chằm chằm hắn một hồi, khó lòng tưởng tượng con hung thú này đã sống được bao lâu trong những năm tháng dài vô tận mà chỉ tập trung vào việc ăn uống.
Trong đại chiến thời viễn cổ, hắn đang ăn; trong đại nạn của thiên địa, hắn vẫn còn ăn; bây giờ thậm chí còn cam tâm tình nguyện ở rể vì miếng ăn.
Mạc Trì bắt lấy ánh mắt của Quy Ngọc Sơn nhìn sang: “Cậu nghĩ thông suốt rồi sao?”
Quy Ngọc Sơn khó hiểu, nghĩ thông suốt cái gì?
Mạc Trì nở một nụ cười dịu dàng trên môi: “Hôn sự của chúng ta.”
Trong nháy mắt, Quy Ngọc Sơn giống như một con mèo xù lông, à không, là xù lá cây lên.
Mạc Trì nói ra sự thật: “Cậu nhìn ta chăm chú, còn trưng ra vẻ mặt rất hứng thú nữa.”
“Vậy thì sao?” Cậu không hiểu tại sao lại có người làm được cùng một chuyện lâu như vậy mà không cảm thấy mệt mỏi.
“Đây chính là tình yêu.” Mạc Trì vô cùng chắc chắn nói: “Cậu yêu ta mà bản thân cậu không nhận ra mà thôi.”
“...” Quy Ngọc Sơn run rẩy cả người: “Anh lấy kết luận này ở đâu vậy?”
Mạc Trì: “Trước đây nghe vị thánh tình yêu, bạn của cậu gọi điện thoại đến nói như vậy.”
“Hồ! Thất!” Dùng từ nghiến răng nghiến lợi để hình dung là đã nói giảm nói tránh rồi đấy.
Mạc Trì: “Ta cảm thấy hắn nói rất đúng.”
Quy Ngọc Sơn ôm ngực, tự lẩm bẩm khuyên nhủ bản thân: “Bình tĩnh lại nào, nhất định phải bình tĩnh.”
Bình thường Mạc Trì không hay nói chuyện, thế mà hôm nay nhắc đến chuyện này lại nói mãi không dừng được, cứ lải nhải đi lải nhải lại, giống như con muỗi vo ve bên tai vậy.
Làm thế nào để một người phải im miệng ngay lập tức đây?
Đó là dùng nụ hôn để bịt miệng.
Tất nhiên đó chỉ là tình tiết trong phim truyền hình thôi, còn Quy Ngọc Sơn thì lấy ra một quả hạnh vừa mới rơi xuống rồi nhét vào miệng hắn.
Mạc Trì vui vẻ nhai nuốt.
Quy Ngọc Sơn lạnh lùng nói: “Đây là tín vật đính ước cậu tặng cho ta à.”
Mạc Trì hơi ngẩn ra.
“Nhưng anh lại ăn nó mất rồi.” Quy Ngọc Sơn nói tiếp: “Thế nên từ đây chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt.”
Vì để trông giống thật hơn, cậu còn đặc biệt bứt mấy sợi tóc đen vứt xuống đất.
“...”
Đến khi phía trước vang lên một tiếng động nhỏ thì câu chuyện hoang đường này mới tạm thời dừng lại. Quy Ngọc Sơn lặng lẽ thả ra một nhánh dây leo, còn Mạc Trì thì dứt khoát phóng thêm luồng thần thức bay cùng ở phía trên.
Một lát sau, khi dây leo trở về, nguyên thần cũng quay lại, biểu cảm của Mạc Trì hơi bất ngờ, trông rất có hứng thú.
Quy Ngọc Sơn vội vàng hỏi: “Anh phát hiện ra cái gì rồi?”
Khác với cậu, Mạc Trì không có ý xấu cố ý nói vòng vo, hắn chỉ trả lời đơn giản: “Con Vượn Băng bên trong không phải hàng thuần chủng.”
Vẻ mặt của Quy Ngọc Sơn trở nên nghiêm túc hơn, ít nhất có thể xác định được có con Vượn Băng đang núp ở phía trước. Mạc Trì ngẩng đầu trầm ngâm, dường như vẫn còn quan tâm đến vấn đề con Vượn Băng kia là giống lai tạp.
Quy Ngọc Sơn thở dài: “Có phải anh đang lo lắng là loài lai tạp sẽ cho ra hương vị không thuần khiết đúng không?”