Sau Khi Ta Ăn Nhầm Nguyên Thần Của Thao Thiết

Chương 8: Sư phụ

Trước Sau

break

Cái bóng xuất hiện bên cạnh, Mạc Trì cúi đầu, mái tóc dài che khuất một phần biểu cảm của hắn.

Nếu là yêu quái bình thường khác thì Quy Ngọc Sơn chắc chắn sẽ liều mạng với nó. Thế nhưng vấn đề ở đây, người trước mặt chính là Thao Thiết, cậu không đấu lại hắn.

“Anh có biết từ lúc ra hoa cho đến khi kết trái, tôi đã đặt biết bao nhiêu tình cảm của mình vào mỗi một quả hạnh đó không?”

Mạc Trì gật đầu đồng ý: “Ta có thể nếm được, mùi vị rất tươi ngon.”

Quy Ngọc Sơn: “Cứ xem như là anh đã hái trộm quả hạnh của tôi đi, nhưng tại sao ngay cả vỏ cũng không chừa lại chứ!”

Mạc Trì nhẹ nhàng di chuyển ngón tay, mấy vỏ quả xuất hiện, ngón tay bóp một cái, hạt của quả hạnh bật ra. Sau khi hắn ăn xong hạt thì đưa phần còn lại cho cậu: “Đây, chôn cất nó tử tế đi.”

“…” 

Quy Ngọc Sơn không còn tâm trí để thương tiếc cho sự ra đi của quả hạnh nữa mà khiếp sợ nhìn hắn: “Sao anh có thể làm như thế được hả?” Rõ ràng chỉ là một cái bóng, sao lại có thể ăn uống được chứ?

Mạc Trì đến bên cửa sổ, hắn để một mảng lớn ánh mặt trời chiếu xuống đầu vai, trông cứ ngỡ như là hoa thủy tiên ưu sầu trong thần thoại. Lúc đầu Quy Ngọc Sơn còn tưởng rằng hắn đang phơi nắng, nhưng qua một lát lại lại phát hiện hắn chỉ đơn giản là cảm thấy mệt mỏi sau khi ăn xong mà thôi.

Mọi người đều nói tính tình của Thao Thiết tàn bạo, thế nên việc cậu có thể sống đến tận bây giờ có thể coi là một kỳ tích rồi. Quy Ngọc Sơn thở dài, ít nhất sau khi ăn xong đối phương cũng không trở mặt với cậu, đương nhiên không loại trừ khả năng là hắn đang âm mưu nuôi nhốt một nguồn hàng tươi ngon.

“Ta sẽ không hại cậu đâu.” Đột nhiên Mạc Trì nhàn nhạt lên tiếng, giống như biết được cậu đang nghĩ gì. Quy Ngọc Sơn cười hai tiếng yếu ớt, thầm nói trong lòng chỉ mong là như vậy.

Mạc Trì không ngồi bên cửa sổ quá lâu, nơi đó nhanh chóng chỉ còn lại dư ảnh của ánh mặt trời, những tia sáng rọi vào có thể thấy rõ từng hạt bụi trong không khí. Quy Ngọc Sơn thay quần áo ở nhà rồi đi xuống lầu duỗi người, cậu không khác gì một công dân thành phố bình thường, ngồi trên xe buýt lắc lư tiến về phía trước.

Không biết từ bao giờ, các công nhân lao động ở các thành phố lớn đã xem việc tan làm vào lúc tám giờ là quá sớm.

Sự mệt mỏi sau một ngày dài của Triệu Lệ Lệ vẫn chưa tan biến, cô ấy vừa ra khỏi cửa đơn vị là lập tức nhìn đông ngó tây, không dám buông lỏng cảnh giác.

Một bó cúc vạn thọ lớn bất ngờ xuất hiện trước mặt, khiến Triệu Lệ Lệ hoảng sợ suýt chút nữa đã vung tay hất nó đi. Thế nhưng người tặng hoa đã kịp thời di chuyển bó hoa sang một bên, để lộ ra khuôn mặt xinh đẹp.

Vẻ mặt hoảng sợ của Triệu Lệ Lệ dần biến mất: “Là anh à.”

“Cúc vạn thọ, một trong số ít loài hoa mang ý nghĩa ly biệt.”

Triệu Lệ Lệ nhận lấy bó hoa trên tay cậu, không hiểu lắm. Trong lúc đó, Quy Ngọc Sơn đã đẩy một chiếc xe đạp tới: “Có muốn cùng tôi đi dạo một vòng không?”

Triệu Lệ Lệ bối rối, nhưng cũng không cảm thấy nghi ngờ, dù sao ngồi ở ghế sau xe đạp thì có thể gặp nguy hiểm lớn gì chứ.

Mùa xuân là mùa mà vạn vật đâm chồi nảy lộc, hoa cỏ ven đường đua nhau khoe sắc, chiếc xe phun nước chạy ngang qua để lại giữa không trung một cầu vồng rực rỡ.

Triệu Lệ Lệ không nhịn được mỉm cười, cô ấy là một người nhút nhát, thế nên lúc này đây, khi Quy Ngọc Sơn đưa lưng về phía Triệu Lệ Lệ, cô ấy có thể bày tỏ cảm xúc của bản thân một cách chân thực nhất: “Thành phố này thật sự rất đẹp.”

“Sau này sẽ còn đẹp hơn nữa.”

Quy Ngọc Sơn dừng lại dưới một gốc cây, cậu đút hai tay vào túi quần, nhìn về phía đối diện. Triệu Lệ Lệ nhìn theo thì thấy Lý Thiên đang bị người ta “mời” ra ngoài, gã ta cảm thấy bất bình, tức giận hét lên: “Cái gì mà không gây ra tổn thương đáng kể chứ! Tôi bị một thằng đàn ông quấy rối đó, mấy người không can thiệp sao?”

“Chuyện này là…”

Quy Ngọc Sơn: “Nếu gã đã thích lợi dụng lỗ hổng của pháp luật như vậy thì cứ để gã vĩnh viễn ở trong cái lỗ đó đi.”

Trạng thái của Lý Thiên trở nên hơi điên cuồng: “Là thật đó, mấy người có thể tới nhà tôi kiểm tra, mỗi ngày, ngày nào cũng có thật nhiều hoa xuất hiện, có dọn nhà đi cũng vô ích.”

Triệu Lệ Lệ không hỏi nguyên nhân cụ thể, chỉ mỉm cười: “Có vẻ như một thời gian dài tới, em sẽ không bị gã ta quấy rối nữa rồi.”

Quy Ngọc Sơn dang tay ra: “Rõ ràng là như vậy.”

“Cảm ơn anh.” Triệu Lệ Lệ ôm cậu một cái: “Dự báo thời tiết nói ngày mai sẽ là một ngày nắng đẹp.”

Quy Ngọc Sơn mỉm cười nhìn cô ấy rời đi: “Đúng là một cô gái dễ thương.”

Bỗng nhiên, một giọng nói phá tan lời thì thầm của cậu: “Không ăn được, là một thứ vô…”

“Thứ vô dụng chứ gì?” Quy Ngọc Sơn hít sâu một hơi, nói tiếp: “Không nên phân biệt các loài sinh vật trên thế giới này dựa vào việc có ăn được hay không?”

Mạc Trì: “Ngụy biện.”

“…” 

Quy Ngọc Sơn không trực tiếp về nhà mà đi đến một quán bar cực kỳ đắt khách kể cả ban ngày.

Hồ Thất ôm một cô gái nóng bỏng vào lòng, đang thủ thỉ nói chuyện thì nhìn thấy Quy Ngọc Sơn, hắn ta đẩy người phụ nữ đó ra rồi bước tới: “Cậu nợ tôi một người bạn gái đó nha.”

Quy Ngọc Sơn: “Bạn trai.”

Sắc mặt Hồ Thất không được đẹp cho lắm.

Quy Ngọc Sơn đưa một cốc nước đá cho hắn ta: “Hóa ra lại bị con người lừa gạt…”

Hồ Thất: “Dáng người của “cô gái” đó rõ ràng…”

Quy Ngọc Sơn cười như không cười, Hồ Thất thở dài: “Chuyện của Triệu Lệ Lệ thế nào rồi?”

Quy Ngọc Sơn: “Phấn hoa của tôi sẽ luôn ở bên cạnh kẻ thích nhìn trộm kia.”

Hồ Thất: “Nếu tôi nhớ không lầm thì phấn hoa của cậu có khả năng gây ảo giác.”

Quy Ngọc Sơn gật đầu. Hồ Thất hỏi tiếp: “Thế thì tại sao không sớm giải quyết đi cho rồi?”

“Ăn miếng trả miếng” Quy Ngọc Sơn cười nói: “Cậu phải thấy được cái cảnh gã ta bị dọa đến mức không ngừng nôn mửa ấy.”

Hồ Thất: “Có thể tưởng tượng ra được.”

Quy Ngọc Sơn: “Cậu giới thiệu công việc cho tôi, để tôi mời cậu một bữa cơm nhé?”

Hồ Thất lắc đầu như trống bỏi.

Quy Ngọc Sơn đập bàn: “Cậu có ăn hay không?”

Hồ Thất thưởng thức vẻ mặt tức giận của cậu, trong lòng thầm cảm thán rằng những chàng trai thích màu hồng ngay cả khi uy hiếp người khác vẫn dễ thương dữ dội như vậy.

“Sắp tới sẽ có một cuộc thi ẩm thực.” Hồ Thất đổi chủ đề: “Cậu nên dành ra một chút thời gian để luyện tập đi.”

Quy Ngọc Sơn ngạc nhiên, hỏi lại: “Cuộc thi ẩm thực?”

Hồ Thất nhích đến gần cậu, nhỏ giọng nói: “Phải tới ngày hai mươi mới có thông báo chính thức, cậu đừng để lộ ra nhé.”

Tộc hồ ly với tư cách là một danh gia vọng tộc ở yêu giới, được mời làm một trong số các giám khảo cho cuộc thi ẩm thực này.

Quy Ngọc Sơn phấn khích nhưng cũng cảm thấy hơi lo lắng: “Nếu cậu nói trước cho tôi như thế thì chẳng phải sẽ không công bằng với mấy thí sinh dự thi khác sao?”

Hồ Thất nhìn cậu, nghiêm túc nói: “Không đâu.” Bởi vì cậu hoàn toàn không có khả năng cạnh tranh với bọn họ. Thế nhưng câu nói sau, hắn ta chỉ dám nói thầm trong lòng.

Sau khi Quy Ngọc Sơn nghe được tin tức này thì quả nhiên không ở lại quán bar lâu, mà hào hứng trở về chuẩn bị cho cuộc thi ẩm thực.

“Tôi muốn đứng nhất để vang danh trong yêu giới.”

Có lẽ là vì đã ăn quả hạnh của cậu nên Mạc Trì cũng cổ vũ cho có lệ: “Ồ, cố lên.”

Nếu nói về đại lão trong giới ẩm thực thì không có ai khác ngoài Thao Thiết, vì vậy Quy Ngọc Sơn bèn hỏi hắn: “Anh cảm thấy khả năng tôi giành được giải quán quân là bao nhiêu?”

Mạc Trì: “Nếu trực tiếp dùng quả hạnh làm sản phẩm dự thi thì sẽ được điểm tối đa.”

“…” Cho dù Quy Ngọc Sơn có tức đến mấy cũng không dám nổi giận, suy cho cùng cậu vẫn không đánh lại người ta: “Tôi đã có ý tưởng rồi, tôi sẽ làm lẩu yến mạch.”

“Ý tưởng không tồi.”

Quy Ngọc Sơn vui vẻ hỏi: “Thật không?”

Mạc Trì: “Đầu độc khiến ban giám khảo bất tỉnh, không có ai đánh giá kết quả thì cậu sẽ có thể biểu dương tên tuổi được thôi.”

Không biết Quy Ngọc Sơn mượn dũng khí từ đâu, cậu thế mà lại hỏi hắn: “Anh có thể hướng dẫn tôi được không?”

Cậu vừa nói xong đã cảm thấy hơi hối hận, nhưng vẫn cắn răng kiên trì nói tiếp: “Tôi lấy quả hạnh làm học phí.”

Mạc Trì không có phản ứng gì với nửa câu trước, nhưng sau đó dường như đã bị quả hạnh cám dỗ: “Rất thành tâm.”

Quy Ngọc Sơn thở dài nhẹ nhõm: “Vậy là anh đồng ý rồi sao?”

Mạc Trì nhạn nhạt “ừ” một tiếng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương